The first 174 lines.
Ngày xưa, trong các hang động dọc mũi đất này,
có một vương quốc thịnh vượng tên là Romonon.
Nổi tiếng với những tác phẩm phép thuật tinh luyện.
Họ đeo những trang sức vàng màu nhiệm,
và kiêu căng không cần che giấu.
Họ coi thường những nơi ở ngoài hang và cư dân ở đó,
coi họ là thấp kém và khác biệt với mình.
Khi sự giàu có của Romonon truyền đi khắp nơi,
Nhiều người trên mặt đất bắt đầu tìm đến.
Để chỉ những ai họ cho là xứng đáng mới lọt vào,
họ làm ra con đường lưng rắn, chỉ những kẻ được lựa chọn mới có thể qua.
Và để bảo đảm những kẻ không xứng
không bao giờ đến được Romonon,
họ đã khắc thần chú mê cung vào hang động.
Romonon ngày càng đẹp và thịnh vượng,
nhưng cũng kiêu ngạo và cô lập hơn.
Đến một lúc,
dân Romonon bắt đầu đánh giá giá trị của lẫn nhau.
Những ai bị coi là vô giá trị,
bị phép thuật biến đổi
thành chính những đồ trang trí vàng tô điểm thành phố.
Cũng như nước đọng sẽ bốc mùi,
Romonon, bị phong tỏa khỏi thế giới, bắt đầu mục nát.
Họ quay lưng lại với nhau, ngày càng mệt mỏi và yếu ớt vì oán giận.
Cuối cùng, vương quốc sụp đổ dưới sức nặng của núi vàng của chính nó.
Cái còn lại chỉ là con đường lưng rắn uốn lượn,
và những hang động, đã trở thành một mê cung.
Con người có thể thật đáng sợ.
Chúng ta dễ dàng làm những điều tồi tệ,
mà ít người nhận ra điều đó.
- Nhưng thầy… - Hử?
Mục đích của phép thuật là mang lại hạnh phúc, đúng không ạ?
Là sức mạnh để giúp mọi người, và tô điểm cho thế giới, phải không ạ?
Nếu phù thủy tương lai như con thực sự tin điều đó,
thì chắc chắn…
Con nói đúng. Tất cả sẽ ổn thôi!
Thế nhưng mà,
câu thần chú này thì có thể
mang lại điều không hay cho bữa tối.
Ôi không! Cháy hết rồi!
Nóng quá!
Bỏ phần cháy đi, vẫn ăn được mà! Ngon quá!
Mục đích của phép thuật là mang lại hạnh phúc cho thế giới…
Ta mong là vậy.
Thật sự.
XƯỞNG PHÉP THUẬT
Giờ, các em sẽ làm gì?
Ta chỉ là giám thị. Từ giờ trở đi là các em phải tự xoay sở.
Đường ngoằn ngoèo, nhưng chỉ có một lối đi về phía trước.
Dễ thôi mà.
Tớ chỉ cần bay lên là…
Cẩn thận!
Các cậu lại đứng ngang à?
Phép thuật của cậu à?
Đây là phép thuật của con đường.
Không gian trong động đã hoàn toàn bị bóp méo.
Đường đi đúng duy nhất trên mặt đất,
là dọc theo lưng rắn này.
Đi chệch khỏi nó là sẽ ngã vào mê cung trong hang,
và quay lại ngay lối vào.
Đừng nói là,
những viên đá lát vảy rắn này…
Chúng đều là phong ấn phép thuật à?
Nhưng một số đã nứt và vỡ vụn.
Vì thế mà tớ bị trượt lần thi đầu.
Tớ không nhận ra điều này.
Câu trả lời nằm trong sách pháp thuật cơ bản…
Phép thuật đó.
Nước chảy theo trọng lực.
Và trên bề mặt, nó đọng lại một chỗ.
Chỉ những chỗ dấu ấn còn nguyên là phẳng,
vậy thì những chỗ nước đọng
chính là những nơi an toàn để đi.
Chính xác.
Ôi chao, cậu đúng là người họ Arklaum.
Dù đã thi lần hai, tớ vẫn không…
Đáp án đúng.
Câu thần chú đúng.
Con đường đúng.
Được bảo không được đi chệch khỏi chúng.
Chính là điều mình ghét nhất.
Này, Richelitte.
Con lại vẽ mấy câu thần chú vô dụng.
Cứ vậy thì không thành phù thủy đàng hoàng được đâu.
Sao con không chịu nghe và làm theo lời sư phụ?
Vứt mấy thứ nguệch ngoạc này đi.
Mình không muốn.
Đây không phải thứ nguệch ngoạc.
Đây là phép thuật của mình.
Mình không muốn vứt bỏ bản thân.
Thế nghĩa là…
Lối này. Nào.
Mình biết phải đi đường nào,
mà con myrphon không chịu theo mình.
Đi nào!
Bị ngã là nguy hiểm lắm đấy, nên hãy đi sát vào!
Đừng nghĩ tỏ ra dễ thương là tao sẽ tha thứ cho mày.
Nhưng…
Hành vi của chúng quan trọng mà.
Myrphon giao tiếp với nhau qua tiếng kêu.
Nên nếu cậu muốn chúng đi theo,
cách đúng là dùng phép cộng hưởng để bắt chước tiếng kêu của chúng…
Hả?
Phép thuật đâu chỉ có một cách.
Chẳng có luật nào nói là phải làm đúng theo một cách.
Tụi myrphon …
Euini, có thể trước đây cậu đã làm bài thi này,
nhưng cậu cứ nói đến "đáp án đúng."
Chưa ai thử làm gì đã giải thích, thế chỉ là gây nhiễu.
Tớ chỉ muốn là chính mình.
Tớ không muốn làm một phù thủy mà không phải tớ.
Vì thế, tớ sẽ đi đến cuối con đường này
chỉ dùng phép thuật của tớ.
Richeh.
Nhưng điều đó là không thể.
Trên đời này mọi sự không như vậy.
Dù sao đây cũng là kỳ thi.
Phải có một đáp án đúng.
Ta vẫn chưa đủ kinh nghiệm. Vẫn còn là tập sự.
Chúng ta chỉ là trẻ nhỏ, phải làm theo sách.
Không tớ lại trượt mất.
Đây là kỳ thi mà.
Tớ ghét bị bảo là cứ phải làm như vậy.
Nhưng nếu dùng phép thuật chưa ai dùng, có thể sẽ thất bại.
Phải dùng thì mới hiệu quả chứ.
Điên rồ…
Cậu có thể học hỏi từ thất bại mà.
Chúng có thể thành thế mạnh của cậu.
Tớ biết một người đã học theo cách như vậy.
Richeh, cậu muốn gì thì cứ làm.
Không phải việc của tớ.
Điều đó thì đâu cần cậu bảo, Agott.
Tiếng gì vậy?
Nước à?
Tớ…
Ngày nào sư phụ cũng bảo tớ.
"Con sẽ chả làm được gì."
"Con không làm được đâu."
Tớ tin ông ấy.
Vì thế tớ học theo cách người khác làm.
Nhưng mà vẫn không được.
Vì đây là Romonon.
Con đường này,
được tạo ra để chặn những kẻ từ đầu đã không được chọn.
Coco? Sao thế?
Thầy Qifrey,
hôm nay có phù thủy nào khác ở gần đây không ạ?
Kukrow đi rồi
nên chắc là không.
Sao con hỏi vậy?
Con tưởng là đằng kia có ai đó mặc áo choàng.
Coco?
Dĩ nhiên là chẳng có ai rồi.
Coco!
Ừ! Tớ về đây!
Nước chảy xuống dưới.
Nhưng đến nửa đường lại rẽ theo một hướng kỳ lạ.
Nếu con đường bị hỏng vỡ,
nghĩa là những ấn phép ở mặt dưới đá cũng không có hiệu quả.
Chúng ta phải tìm cách sang ngang.
Richeh?
Ấn phép chỉ có ảnh hưởng khi ta đứng trên viên đá.
Vậy ta chỉ cần nối dài đá cho đến sang bờ bên kia.
Như thế này.
Cô ấy đứng trên dải băng đá sao?
Thấy không?
Nếu cái gì không thể,
ta chỉ cần thay đổi để nó có thể.
Ô…
Có lẽ cậu có lý.
Hả?
Cẩn thận!
Cứ thế này…
Kết hợp giữa phép tái tạo và lặp lại.
No comments yet. Be the first to leave one.