The first 189 lines.
Cháu tinh ý đấy.
Hẳn là giỏi quan sát lắm.
Ánh sáng cực mạnh hôm nọ.
Có lẽ thầy Qifrey biết điều gì đó.
Thầy Qifrey?
Có chuyện này cháu muốn hỏi ngài ạ.
Đều này…
Thật tuyệt vời!
Hả?
Hỏi ta gì cũng được.
Nếu là về phép thuật, ta rất vui lòng trả lời.
Nào, Tartah. Cháu muốn hỏi gì?
Gì chứ?!
Thật khó để nói điều mình muốn hỏi.
Ngài ấy lại cười thế kia. Khó thật.
Xin lỗi…
Người vừa nãy đây hả?
Mời vào trong.
Lối này.
Là chứng cảm do mệt mỏi và thiếu ngủ.
Xem ra lâu rồi không được ngủ ngon.
Nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ là con bé sẽ ổn thôi.
Để cho chắc, cứ để nó lại đây đêm nay nhé.
Xin cảm ơn.
Thật tinh.
Không hiểu phù thủy thì phải khổ luyện thế nào,
nhưng con bé vẫn còn nhỏ mà.
Người lớn xung quanh phải chăm sóc nó cho tốt chứ.
Bà ấy nói rất đúng.
Coco, ta xin lỗi.
Hy vọng thế này dễ chịu được một chút.
Nếu khó quá, cậu ấy đâu cần phải cố đến mức sụp đổ như vậy.
Có đôi khi cơ thể, trái tim ta,
thậm chí là hành động, không làm theo ý ta nữa.
Mới đây thôi, Coco vẫn còn không biết gì về thế giới phép thuật.
Dù có tỏ ra vui vẻ,
hẳn trong lòng con bé vẫn đầy bất an.
Không biết gì?
Cô ấy là Ngoại nhân ư?
Cô ấy á?
Tartah.
Hình như cháu có điều gì muốn hỏi ta,
mà có thể đợi không?
Giờ không phải lúc rồi.
Ồ…
Cháu hiểu.
Ngài đừng lo ạ.
Vậy cháu đi đây ạ.
Cảm ơn. Cháu đi cẩn thận nhé.
Khi đó,
Trong một thoáng, mình thề là đã thấy một ánh nhìn lạnh giá.
Có lẽ do mình tưởng tượng ra thôi.
Không được.
Chỉ phù thủy mới được đi phà này.
Nếu cậu ở hòn đảo đó, thì mũ phù thủy của cậu đâu?
Không có bằng chứng thì không được đi.
LỜI THỀ BẠC
Tôi có ngay đây mà.
Hả?
Sao cơ? Mất tiêu rồi.
Thế à?
Sáng nay cháu vừa qua…
Ta không cần biết!
Ngày nào chả có mấy tên nhãi bịa chuyện như này để đi qua.
Này!
Quay lại đây!
Không có mũ, mình không về được.
Mình phải tìm nó.
Nhịp thở của con bé đã ổn định rồi.
Cứ nghỉ ngơi thế này, nó sẽ khỏe lại thôi.
May quá.
Nhưng tôi phải nói là,
Không khí khu vực này mát mẻ và dễ chịu ghê.
Phép thuật thật tuyệt vời.
Các bác sĩ cũng tuyệt vời mà.
Phép thuật không chữa bệnh được, nên tôi chỉ làm được thế này.
Dù sao nó cũng có ích cho việc hồi phục của con bé mà.
Giá mà bọn tôi cũng dùng được phép thuật.
Phải.
Bác sĩ có đây không ạ?
Quán rượu phía Bắc đang xảy ra cháy!
Bà con cố giúp người bị thương,
Nhưng lắm người say xỉn quá mà bọn tôi…
Ôi chao…
Anh là phù thủy à?
Lại là phù thủy nước nữa? Tuyệt vời.
Đi cùng giúp chúng tôi dập lửa với.
Phù thủy nên giúp người dân gặp nạn mà?
Đợi đã, tôi không thể!
Giờ tôi không rời đi được.
Không sao đâu ạ.
Xin thầy cứ đi với họ đi.
Bổn phận của phù thủy à.
Được rồi, ta sẽ quay lại ngay.
Con nghỉ đi đấy nhé.
Vậy ta đi thôi.
Cảm ơn.
Đảm cháy thế nào?
Lúc tôi đi thì cháy vẫn còn nhỏ,
nhưng không nhanh thì chả biết thế nào.
Mình ra vẻ can đảm.
Sự thật là, mình hơi sợ ở một mình.
Mình đã tìm khắp nơi rồi mà không thấy.
- Chỉ còn chỗ này… - Đi thôi!
Xin lỗi vì đã làm phiền.
Mũ của mình…
Nó kia rồi!
May quá! Giờ mình về nhà được rồi.
Cô ấy gặp ác mộng sao?
Này, cậu ổn chứ?
Tartah?
Làm tớ sợ quá. Sao cậu…
Cậu ổn không đấy?
Trông cậu yếu hơn lúc trước.
Ở đây có ai không?
Phải có bác sĩ ở đây chứ.
Thầy Qifrey đâu?
Họ lên phía Bắc cả rồi. Có một đám cháy…
Cái gì?
Thế nên vừa nãy ai cũng ra ngoài.
Làm sao đây? Khi nào họ mới về?
Hay mình đi gọi họ.
Giờ mình cần phải làm gì đó.
Cậu nên uống thuốc giảm sốt.
Còn nhớ lá An thần bữa trước không?
Nó giúp hạ sốt và giảm ho.
Quanh đây chắc phải có.
Không dán nhãn gì cả!
Không thể nào! Ai lại thuốc mà không có nhãn!
Những ai dùng nhầm thì sao? Sẽ có chuyện rồi.
Mỗi lọ sắc thái lại hơi khác.
Người khác hẳn nhìn màu thì phân biệt được ngay.
Lại nữa rồi.
Ai cũng tưởng tất cả nhìn thế giới như nhau.
Như đó là điều hiển nhiên vậy.
Bị bệnh Bạc hóa,
thì không thể dùng màu vẽ các phép thuật phức tạp.
Nó sẽ không thể ra trò trống gì hơn một kẻ bán dụng cụ phép thuật.
Trẻ con còn đỡ, nhưng mà…
May mà cháu giỏi chạm khắc.
Ai cũng có điều mình không làm được.
Cháu làm được gì thì làm thôi.
Chết tiệt.
Trong màu nhuộm phép thuật có rất nhiều thảo dược.
Giá biết là loại nào, mình biết chính xác tác dụng từng loại.
Khi có chuyện, mình lại chẳng làm được gì.
Trong một thế giới mà thứ gì cũng màu bạc,
mình không thấy được một khả năng nào.
Tartah…
Xin lỗi, tớ thật vô dụng.
Cậu mới là người đang chịu khổ.
Đúng rồi. Nước.
Cậu muốn uống nước hả?
Đây.
Cảm ơn cậu.
Bong bóng hơi…
Nghĩ lại thì…
Đây là thứ ông nội luôn dùng khi chế mực phép.
Đúng rồi!
Có thứ này, mình có thể tách chất lỏng từ thuốc.
Lấy đi nước hòa tan,
biết đâu lại tìm ra nó là thứ gì.
Lá An thần là một loại thuốc mạnh.
Được sấy khô và nghiền nát.
Nên mình cần tìm thuốc dạng bột…
Không phải loại kết tinh.
Cũng không phải loại phát sáng dưới ánh trăng.
Và không phải loại mất chất lỏng.
Mùi không đặc biệt,
nên có thể loại trừ lọ có mùi nồng.
Vậy thì còn lại…
Còn ba ống.
Chết tiệt! Đã đi được đến đây.
Mình đã đi được đến đây…
và chỉ được đến thế.
Xin lỗi, Coco.
Tớ đã cố hết sức,
những có lẽ việc này nằm ngoài khả năng.
Sao mình tự cho là có thể làm được gì chứ?
Mình phải biết chứ.
Đã biết là không được.
Không đúng.
Phép thuật tồn tại để giúp con người
làm điều họ không thể tự làm.
Cậu có bút và mực không?
Có.
Một cây tớ đang gọt dở.
Cậu ổn chứ?
Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.