The first 148 lines.
Xin chào.
TẬP 9
Hôm nay cô đến lấy đồ đặt hay là sao?
Vâng, tôi đến lấy mực phép đã đặt.
Với cả, cây trượng của tôi bị nứt. Tôi muốn thay cây khác.
Ánh sáng đó chói như vậy.
Ông không thấy gì là sao?
Có lẽ ngài Qifrey biết điều gì đó.
Hoặc có thể là người này…
Con xin lỗi ạ!
Dùng Phép Gió Cuốn chỉ để hái tạo dại thôi sao?
Xem ra ấn của con hơi lớn quá nhỉ.
Vâng. Ban đầu vòng tròn nhỏ hơn.
Nó chỉ làm táo rung rinh chút nên con muốn làm gió mạnh hơn, nhưng mà…
Nếu cậu vẽ các Mũi tên kéo nghiêng và vặn chúng thì sao?
Vì khi hái táo, ta cũng vặn cuống mà.
Ý hay đấy.
Biến đổi mũi tên theo mục đích sử dụng
sẽ khiến phép thuật rất đa năng.
Khi thất bại, ta phải tìm hiểu tại sao.
Kể cả khi thành công, hãy tự vấn sao lại được.
Luyện tập lặp lại là để tìm ra điểm yếu và khắc phục.
Cứ lặp lại không chẳng phải cách ôn tập tốt. Đúng không thầy?
Chính xác.
Con dạy tốt đấy, cô giáo Tetia.
Cô giáo Tetia?
Con vui quá! Con đỏ mặt này!
Thầy nói lại đi ạ!
Các cậu có thời gian để tâm đến người khác thật à?
Nếu biết mình còn thiếu kinh nghiệm
thì tự luyện tập đi chứ.
Tất nhiên bọn tớ sẽ luyện tập, làm cho bọn tớ xem nào!
Này, tớ có gọi các cậu đến đây đâu!
Tớ bận ôn thi không có thời gian đùa rỡn.
Ngoài bài kiểm tra ở Dãy Dadah còn bài thi nào tương tự vậy không?
Có chứ.
Có năm bài thi, và tớ không hiểu nổi.
Không thi thố tớ vẫn vẽ được đấy thôi.
Con thi để kiểm tra bản thân và hiểu bản thân mình hơn.
Có ý nghĩa hay không nằm ở cách con thực hiện nó.
Nói vậy thôi, nếu con không nguyện ý thì thi thố sẽ chẳng có gì vui.
Xem ra các phù thủy già cũng gặp khó khăn tương tự.
Phép thuật sinh ra là để khiến con người hạnh phúc.
Nếu các tập sự không vui vẻ thì chẳng có ý nghĩa gì.
Nên Tam Pháp Sư đã suy tính kỹ
và biến những bài thi này thành thử thách đời thật
mà ai cũng muốn tham gia.
Được khoan hồng và trở thành tập tự.
Bài thi đầu tiên: Sự chấp nhận của Vương Miện.
Thể hiện sự tận tâm và đi cùng sư phụ.
Bài thi thứ hai: Lòng trung thành của Hiệp sĩ.
Chọn con đường đúng, ngươi sẽ có chìa khóa.
Bài thi thứ ba: Câu hỏi của Người giữ cổng.
Hoàn thành ước nguyện và tự đứng vững.
Bài thi thứ tư: Ban phước của Nữ Hoàng.
Ngươi là người chỉ dạy.
Bài thi thứ năm: Lời dạy của Pháp sư.
Những bài thi Ngũ giác của phù thủy.
Qua mỗi bước, phạm vi phép thuật con được phép dùng
lại rộng thêm.
Qua bài thi thứ tư là con thành một phù thủy thực sự
và rời khỏi sư phụ của mình.
Chỉ qua bài thi thứ ba con mới được khiêu chiến ở Tháp Sách.
Bài thi cuối cùng là tự mình nhận học trò.
Nên các con đừng nghĩ đến chuyện tốt nghiệp vội.
Sao ạ?
Con thì con hay nghĩ đến sau khi tốt nghiệp.
Đi du lịch thật xa, dùng phép thuật giúp đỡ mọi ngời.
Con muốn nghe tất cả mọi người trên thế giới cảm ơn con.
Những người nói lời cảm ơn, và những người nhận lời cảm ơn.
Một thần chú mà hai niềm vui.
Chẳng tuyệt vời sao ạ?
Một mũi tên mà trúng hai con chim. Thắng đủ mọi đường.
Niềm vui luôn đến với hai cái đuôi!
Nên con muốn nhanh lớn để thiết kế một chiếc mũ phù thủy hai đuôi.
Ra kiểu tóc của cậu có ý nghĩa như vậy!
Khi đã thành phủ thủy thực thụ rồi, con còn có thể tự thiết kế mũ.
Tớ ghét thi thố lắm.
Thật khó chịu.
Tớ không muốn phải vẽ phép thuật mình không thích theo lệnh người khác.
Nếu cậu chỉ vẽ phép thuật mình thích…
thì kho kiến thức sẽ không phát triển.
Tớ chẳng cần nó phát triển.
Nếu làm người lớn thì phải làm những điều mình không thích
thì tớ cứ thế này cũng được.
Con đi về đây ạ.
Richeh…
Con ghét ý nghĩ mình cứ thế này mãi.
Vẫn còn nhiều điều chưa làm được.
Con muốn thi ngay lập tức khi có thể.
Và một ngày nào đó, trở thành Thủ thư Tháp Sách.
Nếu có thể, con muốn lập tức lớn lên.
Gia đình Agott là hậu duệ của một học trò được Tam Pháp sư truyền ký ức.
Họ đã nhiều đời làm thủ thư.
Hình như là gia tộc Arklaum.
Vậy là Agott cũng nhắm đến Tháp Sách.
Còn cậu thì sao Coco?
Cậu muốn thành phù thủy như thế nào?
Khởi điểm của tớ không giống mọi người.
Nên điều tớ cần làm đã được định sẵn rồi.
Dù thế nào, trước tiên tớ phải học thêm thật nhiều phép thuật đã.
Được thôi.
- Ta vẽ Phép Gió cuốn lần nữa đi! - Ừ!
Vẽ được là học được. Học được là dùng được.
Quyền năng có được theo cách đó sẽ không bao giờ phản lại con.
XƯỞNG PHÉP THUẬT
Cái gì? Mọi người đâu cả?
Trời tối rồi. Đêm đến lúc nào vậy?
Coco.
Coco.
Mẹ!
Mẹ! Con xin lỗi.
Tất cả là lỗi của con. Con đáng trách.
Con không có ý làm hại ai.
Con chỉ không thể từ bỏ phép thuật…
Đây là lý do mà ta đã nói đi nói lại.
Người thường không thể làm được.
Mẹ…
Thứ Ngoại nhân ngu ngốc.
Tất cả là lỗi của ngươi, Coco.
Biến mẹ thành đá, lôi chúng ta vào nguy hiểm.
Ngươi thì cứ nói là không cố ý, nhỉ?
Tôi không muốn dính líu đến Hội Mũ Vành.
Có những thứ người ta có thể làm, và không thể.
Nhưng không được có ngoại lệ nào.
Tất cả đều được giấu kín để chuyện này không xảy ra.
Nó xảy ra vì ngươi cứ muốn có phép thuật.
Tất cả, tất cả, là lỗi của ngươi.
Thế giới sụp đổ là tại ngươi!
Thầy.
Con vẫn chưa ngủ à?
Con không muốn phí thời gian.
Không được. Con đừng ép mình quá.
Vâng. Con đi ngủ đây ạ.
Ra cậu cũng thức à?
Ừ.
Tớ không ngủ được.
Ra vậy.
Vẽ được là sẽ học được. Học được là sẽ dùng được.
Mình còn phải học bao thứ nữa thì mới có thể cứu được mẹ?
Mình đã đợi
lâu lắm rồi…
ngày này mới đến.
Những kẻ chống lại ý của Tam Pháp sư cấm phép thuật trên thân thể con người
là những y sĩ phù thủy dùng phép thuật để chữa lành.
Cùng bị lãng quên với họ là phép thuật của lọ đôi,
một phép thuật chữa lành được tạo ra để chia sẻ thuốc.
Dù một người có ở rất xa,
No comments yet. Be the first to leave one.