पहली 200 पंक्तियाँ।
Trước đây trên Elementary... Irene Adler.
Đã bị giết trong căn hộ của cô ấy.
Một năm rưỡi trước đây.
Đó là Moriarty.
Tôi đang được vinh dự nói chuyện với ai đây?
Tên tôi là Moriarty.
Irene Adler-- anh đã giết cô ấy?
Đó là một câu hỏi, phải không nhỉ?
Cô ấy là người như thế nào?
Với tôi... người phụ nữ ấy.
Cô ấy luôn vượt trội và làm lu mờ
mọi người phụ nữ khác.
Anh nghĩ có gì trong đó?
Lý do tôi ở đây là việc cá nhân.
Irene?
Irene.
Irene. Oh, Irene. Irene.
Irene!
Cửa mở.
Chào. Anh chắc là một thám tử tư.
Thám tử cố vấn, vâng.
Sherlock Holmes.
Thám tử cố vấn?
Nó khác với một thám tử tư?
Sẽ không có những việc như đi theo dõi
những vụ ngoại tình lén lút, vâng.
Uh, như tôi đã đề cập trong e-mail,
Tôi đang giúp một vụ cho một người bạn của tôi
người thu mua các mặt hàng bán đấu giá tại Christie.
Ông Kirby tại Bảo tàng Anh
nói rằng người khôi phục tranh hàng đầu của ông ấy,
mà cô là người tôi nên gặp.
Tốt cho ông Kirby.
Irene Adler. Rất vui được gặp...
Oh.
Anh rất đẹp.
Đối xứng - Tôi...
đã được dạy để quan sát điều đó.
Hmm.
Dù sao, tôi cũng đã xem những bức ảnh anh gủi qua e-mail.
Nói với bạn bè của anh tại Christie rằng, tôi xin lỗi,
Nhưng những bức tranh đó không phải là bản gốc của Turner.
Cô chắc chứ?
Nguồn gốc khá thuyết phục.
Vâng, chúng là hàng giả mạo rất tinh vi, nhưng anh biết đấy,
chúng là hàng giả. Chúng bắt chước tác phẩm
Trận đánh Temeraire,
nhưng chúng sử dụng màu cam trầm và nâu đất.
Vào năm 1839, anh cần dùng nghệ để tạo ra
màu nâu đất.
Nhưng 1839 cũng là thời điểm bắt đầu
chiến tranh Afghan; quân đội
trưng dụng nghệ cho việc bảo quản lương thực.
Đó là lý do tại sao anh không thấy màu nâu đất trong Trận đánh Temeraire.
Hoặc trong bất kỳ bức vẽ nào sau đó.
Hmm.
Tôi ngạc nhiên khi mình không nhận ra điều đó.
Thật xấu hổ.
Thế giới sẽ là một nơi thú vị hơn
cùng với những cảm hứng mới lạ từ Turner.
Vậy đây toàn bộ là các tác phẩm của cô?
Mm-hmm.
Hmm.
Cô rất tài năng.
Là cô tự phục chế một mình?
Tôi còn có thể thêm thắt điều gì nữa vào những bức tranh?
Oh, xin lỗi, tôi không có ý nấn ná...
Chỉ là... nếu chúng là những bản sao chép,
vậy đâu là bản gốc Người mù của Brueghel.
Là bản Người mù trên tường kia?
Tôi tự hỏi rằng
giám đốc Bảo tàng Quốc gia Bỉ
sẽ nói gì khi biết rằng cô đã trả lại
cho ông ấy bản sao thay vì bản gốc.
Sao anh biết được điều đó?
Bản gốc đã bị hủy hoại bởi bom đạn
trong Thế chiến I.
Khó có thể hiểu tại sao cô, một người phục chế tranh theo hợp đồng
có thể tái tạo được các vết thủng trong bức họa.
Tôi rất tò mò - cô không có ý định bán nó,
vậy sao lại mạo hiểm như vậy?
Giám đốc bảo tàng muốn tô lấp đi
những vết thủng ấy.
Tôi nói với ông ấy rằng điều đó có thể làm tổn hại
đến ý định của người họa sĩ, nhưng ông ta không nghe tôi,
vì vậy tôi...
tự bảo quản nó.
Tôi biết.
Và một số bức tranh khác...
cũng được bảo quản
tốt chứ?
Hmm.
Một món hời rồi.
Tôi sẽ cho cô biết những bức nào được sao chép
và những bức nào là của ăn cắp.
Và nếu tôi suy luận chính xác,
cô sẽ dành một buổi tối trong thành phố tuyệt vời này với tôi chứ.
Anh không có ý định bắt tôi đấy chứ?
Tôi đánh giá cao nỗ lực của cô để giữ lại dáng vẻ nguyên gốc
những tác phẩm của kỉ nguyên hiện đại này.
Cho dù cô có đồng ý với trò chơi của tôi hay không,
Tôi cũng sẽ để cô lại cùng với công việc của mình.
Tôi đảm bảo với cô rằng, sẽ rất thích thú để chúng ta tìm hiểu lẫn nhau.
Tôi không muốn ép buộc mối quan tâm của cô.
Anh cũng không đến nỗi nhàm chán nhỉ?
Tôi cố gắng hết sức mà không được như thế.
Tôi chấp nhận, nhưng có một câu hỏi.
Tôi đã nói với anh rằng anh khá đẹp,
và tôi có thể thấy cái cách anh đang nhìn tôi.
Tại sao chúng ta phải rời khỏi căn hộ này
để tìm hiểu lẫn nhau?
Sẽ là một trò chơi đáng để đánh cược.
Được chứ?
Hmm.
Cô Adler, tôi hiểu cô đang bị mất phương hướng,
nhưng thực sự bây giờ là năm 2013.
Không. Ông Stapleton đã nói với tôi
đã thêm bảy lần sinh nhật của tôi rồi.
Ông ấy đang nói dối.
Bác sĩ Stone, 2945.
Tôi ở đây, nếu anh muốn nói chuyện.
Tôi không thể hình dung anh đang nghĩ gì nữa.
Hey.
Ngài có tìm thấy gì tại ngôi nhà đó?
Không có gì quan trọng. Một đội điều tra đang ở đó với Bell.
Là cô ấy? Đó là Irene?
uh...
Bạn anh vẫn ổn. Về thể chất.
Nhưng nếu tôi phải diễn tả
thì cô ấy đang phải chịu nhiều căng thẳng sau chấn thương.
Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?
Cô ấy không nhớ rõ ràng mọi thứ,
nhưng cô ấy đã bị bắt cóc , di chuyển từ nơi này đến nơi khác.
Cô ấy nói với tôi là năm lần.
Và sau đó cô ấy
phải chịu nhiều áp lực về tâm lý.
Dường như có ai đó đã hủy hoại có chủ đích và hệ thống
nhân cách người phụ nữ trẻ này,
và tôi cũng không thể biết lý do tại sao.
Cô ấy có nói về người đã bắt cóc mình?
Cô ấy chỉ nói chuyện về một người.
Tên ông ta là Stapleton.
Mỗi ngày, ông ta quấy rối tâm trí của cô ấy,
và rồi để lại bông hoa mẫu đơn trắng bên trái giường cô ấy vào ban đêm.
Trừng phạt và khen thưởng -
tất cả điều đó làm cho tâm lý cô Adler
trở nên phụ thuộc vào kẻ bắt cóc.
Ông có được mô tả về gã Stapleton?
Cô ấy cho biết ông ta là người da trắng, tầm 50 tuổi,
và theo những gì cô ấy nhớ,
cô ấy đã vẽ cái này.
Ông ta đeo nó mỗi khi nói chuyện với cô ấy.
Tôi đã cho cô ấy một liều thuốc an thần,
và chúng tôi sẽ giữ cô ấy tại khoa tâm thần trong vài ngày.
Cảm ơn, bác sĩ.
Thật thừa thãi khi nghe ông ấy tự hỏi tại sao điều này lại xảy đến với Irene.
Vì tôi.
Moriarty...
muốn tôi tin rằng cô ấy đã chết,
để tôi thương tiếc cô ấy,
và rồi dính vào ma túy.
Và sau đó tôi trở nên hồi phục,
hắn trả lại cô ấy cho tôi.
Vai diễn của cô ấy trong trò chơi của hắn.
Dòng máu của cô ấy đến từ đâu?
Làm thế nào tôi không biết rằng cô ấy vẫn còn sống?
Những gì, những gì tôi đã bỏ lỡ?
Ngài có thể cho chúng tôi một phút?
Oh, vâng.
Irene đã bị tổn thương nặng nề,
nhưng cô ấy vẫn còn sống và sẽ trở nên tốt hơn.
Anh có thể giúp cô ấy. Vâng, dĩ nhiên.
Bất cứ điều gì cô ấy cần.
Chúng ta đã có manh mối.
Chúng ta có thể tìm ra người đàn ông đó. Chúng ta có thể quay trở lại ngôi nhà...
Không, tôi không muốn nói về chuyện của Irene nữa.
Anh có thực sự muốn từ bỏ?
Tôi cần chăm sóc cô ấy.
Bên cạnh đó, tôi không biết mình sẽ có thể làm được gì.
Moriarty, rõ ràng hắn thông minh hơn tôi.
Một người đàn ông nên nhận ra điều đó khi anh ta bị đánh.
tranz by Gno29==
Đây là nơi chúng tôi sống.
Tôi sẽ chỉ cho cô nơi cô sẽ ở lại.
Phòng của cô ngay bên cạnh bếp.
Tôi đã mang đến cho cô một số thứ để mặc.
Anh nghĩ cô ấy đang cảm thấy thế nào?
Cô ấy có vẻ ít bị mất phương hướng hơn so với trước đây.
Cô ấy có một số câu hỏi về nhân vật Moriarty này,
nhưng cũng như chúng ta muốn biết.
Anh đã nghe nói đến gia đình cô ấy chưa? Tôi không mong đợi điều đó.
Người chú nuôi dưỡng cô ấy đã chết ngay trước khi chúng tôi gặp nhau.
Anh trai cô ấy tham gia hoạt động thanh niên mở rộng tại Thái Lan,
đó là lần cuối cùng chúng tôi nghe nói về anh ấy.
Chúng ta nên có một kế hoạch?
Tôi sẽ chăm sóc cô ấy.
Không, ý tôi...
Chúng ta sẽ bàn về việc sẽ làm như thế nào?
Ý tôi muốn giúp anh nhiều nhất có thể.
Anh vẫn muốn tôi đứng ngoài vụ này?
No comments yet. Be the first to leave one.