Temporada 1

Informações de lançamento

The Warrior Princess And The Barbaric King S01E09 CR WEB-DL Tiếng Việt VI
[Crunchyroll] Hime Kishi wa Barbaroi no Yome - 09
Um comentário por Abu3safeer
💢||🅲🆁🆄🅽🅲🅷🆈🆁🅾🅻🅻💢

Tags

webdl
anime
Publicado em: 2026-06-04
Downloads: 14
Deficientes Auditivos: No
FPS: 23.976

Pré-visualização das legendas em Vietnamese

As primeiras 192 linhas.

Nhổ được rồi nè.

Cái này cũng ăn được hả?

Trúng mẻ lớn rồi.

Ngài Serafina, ngài hòa nhập như vậy cũng hơi quá rồi đó?

À...à này.

Ngài Serafina, mình nói chuyện chút nha?

Sao vậy Malcius?

Ngài từng nói sau này sẽ quay về Illdoren mà.

Ngài nhận thứ đó có ổn không vậy?

Không ổn chút nào luôn.

À, có vẻ không ổn rồi.

Dù xét theo luật hôn nhân của giáo đoàn Comonera

thì chuyện này hoàn toàn không có tính ràng buộc

nhưng đính hôn vẫn quá sớm rồi đó.

Nhưng... nhưng mà chị Lecia...

Dù trước đây ngài ấy là công chúa đi nữa,

giờ cũng là vợ của Đại tộc trưởng tộc man rợ rồi, sao mà tin được.

Đừng lo, Malcius.

Ta sẽ không quên trách nhiệm của một quý tộc đâu.

Nghe chẳng có tí sức thuyết phục nào luôn.

N-nhưng mà.

Đúng như chị Lecia nói,

ta cũng muốn thử tìm hạnh phúc của riêng mình.

Đại loại là ta cũng nghĩ như vậy.

Và kết quả là trạng thái phân vân do dự như bây giờ sao?

Do... do dự sao....

Cái đó ta cũng biết chứ.

Ta biết, nhưng khi nghĩ tới chuyện...

hạnh phúc của kẻ chỉ biết tới kiếm và tinh thần kỵ sĩ như ta là gì thì...

Ta không biết! Ta chẳng hiểu gì hết!

Đừng nói mấy câu yếu đuối vậy chứ.

Nhưng mà nói sao ta...

Người từng được ca tụng là

Lavillant Băng Gíá, kỵ sĩ mẫu mực giữa các kỵ sĩ,

sao giờ lại giống hệt một cô thôn nữ ngây thơ mới lớn vậy.

Chuyện đó thì...

có thể ngươi nói đúng.

Không, phải nói là mọi người đang hiểu lầm rồi.

Trước đây ta chỉ biết đến nghĩa vụ và chiến đấu thôi.

Là một kỵ sĩ được ban cho xuất thân và tài năng kiếm thuật,

ta phải hoàn thành trách nhiệm.

Từ nhỏ tới lớn, ta đã sống chỉ vì điều đó.

Chuyện đó...

Giờ nghĩ lại, có lẽ khi đó ta đã tự ép bản thân quá mức.

Dù với ngươi, chắc ta trông giống một vị kỵ sĩ lý tưởng lắm.

Ta không có trách ngươi.

Chỉ là...

Sau khi tới nơi này,

hiểu được cuộc sống nơi đây, tiếp xúc với mọi người,

Ta nhận ra dù là Chỉ huy quân Đông chinh hay kỵ sĩ đứng đầu

thì trong mắt họ, ta vẫn chỉ là kẻ xâm lược từ phương Tây.

Ngài Serafina.

Dĩ nhiên ta không hối hận về bảy năm chiến đấu vì dân chúng ấy.

Với con người trước đây của ta, đó chính là điều đúng đắn.

Nhưng...

việc người ở nơi này không trách móc ta lấy một lời,

ta lại chưa từng tưởng tượng tới.

Đó là cảm giác tội lỗi sao?

Chính vì nỗi mặc cảm đó

mà ngài định bỏ rơi quê hương mình sao?

Quê hương...

Vùng đất Illdoren cằn cỗi, hiếm hoi sắc xanh.

Cuộc Đông chinh lần này đã đem lại lợi ích suốt bảy năm dài,

nhưng rất nhiều kỵ sĩ và binh lính đã gục ngã trước những chiến binh nơi đây.

Lợi ích ấy được đổi bằng quá nhiều hy sinh.

Quê hương hay cảm giác tội lỗi,

dù chọn bên nào cũng khiến ta day dứt vô cùng.

Khoan đã.

Tôi không thể bỏ qua mấy lời vừa rồi được.

Cersei.

Với hoàn cảnh của cô, chắc cô sẽ hận ta nhỉ.

Dù người dân của nơi này không để tâm đi nữa,

chuyện này cũng đâu dễ gì gạt sang một bên được.

Ta biết rõ mình đã làm những việc đáng bị oán hận theo lẽ thường.

Giờ khỏi nói mấy chuyện đó đi.

Dù là trách nhiệm hay tội lỗi gì đi nữa,

thì cuối cùng cô vẫn đang đeo cái vòng đính hôn đó đấy thôi.

Thứ chỉ cần muốn tháo là tháo được mà cô vẫn cứ đeo đó thôi.

Dù có nói là đang ôm mấy nỗi lo như vậy, nghe chỉ như chuyện cười thôi.

Thôi, lo hay không lo thì bụng vẫn sẽ đói.

Với chúng ta thì chuẩn bị bữa ăn vẫn quan trọng hơn.

Nghĩ lại mới thấy,

thức ăn ở vùng đất này thật sự rất phong phú.

Được thiên nhiên ưu ái với sản vật từ rừng và hồ.

Còn có khu rừng nơi rồng sinh sống, tuy hung bạo nhưng thịt rất ngon,

chỉ cần săn được một con thôi cũng đủ nuôi sống hàng trăm người.

Đúng vậy, là rừng.

Rừng ở nơi này quá sâu, núi lại quá hiểm trở.

Không thể tạo ra ruộng đất cho dân canh tác.

Nếu không khai phá rừng,

dân không thể sống, cũng không thể trồng lúa.

Nhưng nếu khai phá, những ân huệ này rồi sẽ sớm mất đi.

Ta cứ vài chục năm lại tiếp tục mở rộng lãnh thổ

trong suốt hơn 700 năm.

Lãnh thổ phía Đông của vương quốc

đã mở rộng hơn so với trước cuộc Đông chinh

có lẽ còn giành được cả những vùng đất màu mỡ.

Vậy mà vẫn không đủ, là vì mảnh đất ấy đang dần suy kiệt sao?

Sera.

Trông cô có vẻ đang suy nghĩ chuyện gì đó, nhưng nhìn giống con sóc lắm đó.

Ngài Serafina, ngài uống đi!

Cám ơn, ngươi cứu ta đó.

Cô ổn chứ, Sera?

Cô đang suy nghĩ về chuyện lúc ban ngày sao?

Không. Ta vừa suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc Đông chinh

với tư cách của một kỵ sĩ và một quý tộc.

Về việc bọn ta vì dân chúng mà khai phá đất đai của các ngươi...

Giờ nghĩ lại, ta không thể khẳng định nó là hoàn toàn đúng đắn.

Nếu ta nói như vậy,

liệu những kỵ sĩ và binh lính đã ngã xuống

lẫn những người dân được cứu sống có oán trách ta không.

Sera.

Ăn xong rồi ra ngoài nói chuyện chút không?

Dù ở phương Tây hay phương Đông,

vẻ đẹp của ba Mặt Trăng vẫn không thay đổi nhỉ.

Ừ, đẹp thật đó, Sera.

Ừ.

Chuyện lúc ban ngày rồi cả chuyện vừa rồi nữa,

hình như ta không còn biết bản thân mình muốn gì nữa rồi.

Một bên là ta nên trở về vì dân chúng quê hương, vì đồng đội.

Một bên là ta muốn thử nghĩ cho hạnh phúc của chính mình.

Cảm giác như đang tự mâu thuẫn với chính mình vậy.

Nếu vậy thì để xem nào.

Hay thử tưởng tượng một lần xem sao?

Tưởng tượng?

Bất ngờ thật,

không ngờ ngươi lại đề xuất vậy đó.

Có lạ gì đâu.

Ta vốn là kiểu người nghĩ về ước mơ và lý tưởng nhiều hơn người khác mà.

Ví dụ như lời các yêu tinh từng nói,

với ý niệm mạnh mẽ kiểu "phải trở thành thế này",

sức mạnh ý chí sẽ kéo kết quả mà bản thân mong muốn tới gần.

Nếu vậy thì sự do dự chắc chắn chỉ để lại hối tiếc thôi.

Cho nên Sera à,

thử tưởng tượng

bản thân muốn trở thành thế nào, muốn sống ra sao cũng không tệ đâu.

Tưởng tượng sao...

Ví dụ như...

Nếu ta trở về quê hương với một kết quả tốt đẹp nào đó...

Yeahhhh!

Ít nhất ta muốn dân chúng được no đủ, hưng thịnh.

Đến mức lịch sử Đông chinh phải khép lại...

Nếu như vậy thì một khi đã trở thành tù binh,

cuộc đời tiểu thư quý tộc của ta cũng chấm hết rồi nhỉ.

Theo lẽ thường, chắc ta sẽ sống cả đời bị giam trong nhà thôi.

Càng nghĩ càng thấy bế tắc.

Mà, ta cũng chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó rồi.

Nếu vậy thì, giả sử thôi nhé,

nếu ta từ bỏ trách nhiệm của một kỵ sĩ và chọn Veor thì sao nhỉ.

Dù hơi thô lỗ nhưng hắn không phải là người tệ bạc,

tuy kiếm thuật không bằng ta

nhưng sức mạnh với tinh thần vẫn đủ bức người...

À không, hắn mới mười tám tuổi thôi mà.

Khi có thêm kinh nghiệm biết đâu hắn sẽ ngang cơ ta.

Với lại huyết thống của chị Lecia đương nhiên là tốt rồi.

Tưởng tượng không nổi nhưng...

lỡ như có con thì sao?

Con cái á?

Ta với Veor sẽ có con á?

Chắc chắn sẽ có luôn ấy chứ.

Ủa?

Nghe cũng không tệ lắm nhỉ?

Khoan, sai rồi! Thành mơ tưởng viển vông rồi còn đâu!

Rốt cuộc vẫn chẳng quyết định được gì hết!

Ra vậy, cô đã thật sự suy nghĩ về chuyện đó sao.

Nói thật thì ta đã nghĩ cô sẽ

khước từ quyết liệt hơn nhiều.

Cho nên việc cô chịu suy nghĩ như vậy làm ta rất vui.

Có nghĩa là cách sống, niềm tin và lòng kiêu hãnh của cô

tới giờ đang ngang bằng

với tình cảm cô dành cho ta. Ta có thể nghĩ như vậy chứ?

Vậy thì hiện tại như thế là đủ rồi.

Thiệt tình.

Lời nói của ngươi đang mâu thuẫn với nhau đấy.

Lúc thì bảo đừng do dự, lúc lại bảo cứ suy nghĩ.

Vì đó là vấn đề của cô mà.

Ta chỉ có thể ở cạnh cô thôi.

Nhưng mà,

để xem nào.

Ta chỉ muốn giúp cô mở mang thêm hiểu biết để giải tỏa mấy nỗi bận tâm đó thôi.

Chuyện đó...

Cũng tới lúc nghĩ tới chuyện đi xa một chuyến rồi nhỉ.

Ngài Sidius. Thuộc hạ Hilbein

đã trở về từ vùng đất man rợ phương Đông để báo tin.

Do chuyện khẩn cấp

nên thuộc hạ mạo muội không báo trước, mong ngài thứ lỗi.

Vào đi.

Vâng.

Trước hết, vất vả cho ngươi truyền tin từ tiền tuyến về.

Ngay từ lúc ngươi trở thành người báo tin, ta đã đoán được đại khái nội dung rồi.

Serafina đã tử trận rồi sao?

À, thưa không. Chúng tôi chưa tìm thấy thi thể.

Comentários

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left