Season 1

Release info

The Warrior Princess and the Barbaric King S01E04 1080p CR WEB-DL AAC2 0 H 264-ToonsHub
A Commentary by HaribeatbreX

Tags

webdl
Published on: 2026-06-25
Downloads: 13
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 193 lines.

Uống khỏe ghê ha.

Chuyện lúc ban ngày đúng là thảm họa.

Lại còn mất mặt trước bao nhiêu người nữa.

Chắc là không đâu.

Nhưng đây là lần đầu mình được một người khác giới bảo vệ nhỉ.

Còn tôi thì... thấy cô dễ gần hơn trước rồi đó.

Tôi không ngờ lại có một quý tộc sẵn sàng liều mình chiến đấu

vì người khác như vậy.

Tôi đi lấy thêm rượu nhé.

Chắc do say nhưng cảm giác này không tệ chút nào.

Không ngờ lại có ngày mình được người khác bảo vệ.

Mình đang nghĩ cái gì vậy chứ.

Lại có người Illdoren tới nữa kìa.

Giọng trẻ con à?

A! Cô ta nhìn qua đây rồi.

Phun nước kìa.

Hài ghê.

Mình đang thấy ảo giác à, mình uống nhiều quá rồi sao?

Người Illdoren kìa, đúng là Illdoren.

Người Illdoren xuất hiện ở chỗ này luôn.

Cái đám bé xíu này là gì vậy?

Bị dọa rồi sao, Sera?

Veor. Từ sau bữa tối ngươi đã đi đâu vậy?

Mà khoan, cái đám bé xíu này là gì đây?

Bình tĩnh đã nào.

Sắp có chuyện còn khiến cô bất ngờ hơn nữa kìa.

Ồ, là cô ấy hả, Lôi Thanh?

Nghe nói cô đã bảo vệ cả làng khỏi Tsukebikeshi.

Dám đối đầu trực diện với rồng à, gan lớn đấy chứ.

Đúng là phu nhân của Lôi Thanh có khác.

Bữa tiệc này cũng là để cám ơn cô đó.

Tiệc tùng, tiệc tùng.

Tôi còn mang rượu thảo dược đặc chế từ Linh Thụ tới nữa nè.

Người tí hon có cánh rồi cả cây cối biết di chuyển.

Rõ ràng đây không phải cảnh vật của thế giới này.

Hay mình ảo giác đến hóa rồ rồi?

Không ngờ nó lại tìm được vợ nhanh dữ vậy. Đúng là chuyện đáng chúc mừng mà.

Chắc là được Đại Linh dẫn dắt rồi.

Vậy cô nhận cái này đi. Quà mừng đó.

Sao lại tặng thứ đắt tiền như kiếm cho ta vậy?

Cô cứ nhận đi. Kiếm ông ấy rèn toàn hàng cực phẩm đó.

Không phải chuyện đó.

Nói cũng không ích gì, cứ nhìn lưỡi kiếm đi.

Nhìn rồi là không nỡ buông ra đâu.

Lưỡi kiếm? Cái đó thì ta cũng tự xem được.

Gì đây?

Kiếm tốt đúng không?

Lưỡi kiếm mượt mà, không hề cong vênh,

thân kiếm dày vừa phải cùng với rãnh kiếm mang tính trang trí.

Đây là có yểm phép à.

Trọng lượng ở chuôi cũng cân bằng hoàn hảo.

Không bị lệch tay, rất linh hoạt.

Lớp da quấn chuôi cũng mịn, cầm như dính vào tay.

Và hơn hết, thứ ánh sáng dịu nhẹ tựa ngọc trai này...

Đẹp quá.

Thanh này được rèn từ thứ kim loại chỉ bọn ta mới xử lý được.

Loại hợp kim bạc nguyên chất

mà bên phương Tây các cô gọi là "Mithril" đó.

Mithril?

Loại xuất hiện trong mấy truyện nổi tiếng như

Vòng Tay Truyền Kỳ hay Biên Niên Huyễn Tận đó hả?

Ờ, trong mấy truyện cổ tích bên Tây đó.

Nghe đâu họ gọi bọn ta là "người lùn" hay gì đó.

Xin mạn phép, với tư cách là người kế vị Đại tộc trưởng,

ta xin giới thiệu các vị đã có mặt tại đây.

Ba vị hiền lão của tộc Thợ Sắt. Lão Vass, lão Guas, lão Barhas.

Lý thuật sư của tộc Rừng, ngài Kalka Roth.

Và ngài Nimhara, nụ của Linh Thụ.

Còn đây là Đại trưởng tộc tiên, ngài Vyufmec cùng các tùy tùng.

Từ yêu tinh đến tinh linh rồi có cả tiên nữa.

Ổn không đó, Sera?

Không... Ta cũng không ngờ những chủng tộc

như trong cổ tích, còn hơn cả loài rồng như vậy tồn tại.

Dù có nghĩ sao thì thứ tồn tại vẫn cứ tồn tại,

thứ gì hiện hữu vẫn cứ hiện hữu thôi.

Họ không phải cổ tích gì hết, mà là những người hàng xóm tốt bụng.

Không cần bận tâm đâu.

Người phương Tây ai cũng phản ứng kiểu vậy, ta quen rồi.

Thật ra cô càng bất ngờ càng thú vị đó!

Cho bọn ta có chuyện để kể lúc uống rượu nữa.

Này người Illdoren.

Nếu sốc quá thì dùng lá này đi, nó có tác dụng trấn tĩnh á.

À... ờ, cám ơn.

Chỉ là thỉnh thoảng cũng có người sùi bọt mép thôi.

Sự tồn tại của họ thì mình buộc phải chấp nhận rồi.

Nhưng khác với rồng, họ còn nói chuyện được nữa, cú sốc này lớn quá.

Chiến đấu trong quân Đông chinh suốt bảy năm rồi

mà vẫn có quá nhiều thứ lần đầu ta biết tới.

Vì họ cố tình giữ khoảng cách với phương Tây mà.

Vậy sao họ lại xuất hiện trước mặt ta?

Sáng nay ta có nói rồi mà?

Trưởng lão của các thị tộc đã tụ họp lại để gặp mặt cô.

Ờ... nói mới nhớ.

Có vụ tấn công của Tsukebikeshi nên cô quên cũng phải thôi.

Các thị tộc của các vị trưởng lão đây,

cùng với tộc người được cho là cổ xưa nhất của bọn ta,

hợp lại thành Ngũ Đại Thị Tộc.

Từ xa xưa, Đại tộc trưởng sẽ đứng ra phân xử mọi tranh chấp

đều được Đại Linh lựa chọn thông qua nghi thức kế thừa.

Bao thị tộc lớn nhỏ sinh ra tại vùng đất này

lớn lên, sống, rồi cuối cùng trở về với đất mẹ.

Và bọn ta xem đó là quy luật chung, cùng nhau nắm tay nhau mà sống.

"Liên minh các bộ tộc"

Đó là cách bọn ta gọi vùng văn hóa được Đại Linh gắn kết này.

Liên minh các bộ tộc...

Của đám tộc man rợ... à không.

Một nền văn hóa bình đẳng do nhiều chủng tộc cùng tạo nên.

Nói chung là vậy, nhưng nếu không phải lúc có biến thì...

như cô thấy đó, chỉ là hội bạn nhậu thôi.

Vậy chẳng phải là liên minh để nhậu nhẹt thôi sao?

Khoan đã.

Nếu nói biến lớn thì quân Đông chinh của Illdoren đã đánh tới đây rồi mà.

Có cái gì buồn cười?

Xin lỗi, xin lỗi. Không phải ta cười nhạo cô đâu.

Ngay từ đầu, Liên minh các bộ tộc

không phải kiểu liên minh để can thiệp vào chuyện tranh chấp lãnh thổ.

Vậy chẳng lẽ cuộc chiến của bọn ta

chỉ bị xem như mấy trận cắn nhau của thú vật thôi sao?

Thì bọn ta với lũ thú vật cũng đâu khác gì mấy.

Hơn nữa, liên minh này vốn không phải để dùng vũ lực áp chế các tộc khác.

Vậy rốt cuộc là vì cái gì?

Để đối phó với rồng sao?

Cũng không phải.

Mấy thứ như thú hay rồng, mỗi tộc tự xử được rồi.

Vậy là có thứ còn vượt trên cả chúng,

đến mức phải lập liên minh mới đối phó được?

Ta nói trước để cô đừng hiểu lầm.

Rồng tất nhiên vừa thông minh vừa mạnh,

nhưng chúng không phải thứ đáng sợ.

Đáng sợ?

Có những loài dị biến hay còn gọi là ma vật.

Nếu sống ở đây, kiểu gì cũng sẽ gặp.

Cứ nghĩ nó như một dạng thiên tai đi.

Ma vật?

So với tụi đó, khi đối đầu với Illdoren vẫn còn có thể cười mà chết.

Gì vậy trời, nghe sợ vậy.

Thôi, thôi đừng nói mấy chuyện đó nữa!

Nghĩ tới mấy thứ u ám đó là mất vui liền!

Hôm nay là tiệc mừng mà!

Đúng rồi! Uống rồi quên hết đi!

Nào, nâng ly với cô dâu tương lai nào!

Xin mời, hy vọng hợp khẩu vị của cô.

Linh Thụ là thứ tràn đầy sinh lực nhất ở vùng này.

Họ mang lại điềm lành đó.

Ờ...ừ.

Biết đâu sắp được thấy con của Lôi Thanh rồi đó.

Ừ, ừ, cố gắng lên nha!

Nhìn cái tướng là biết đẻ con khỏe lắm đây.

Cái gì?

À. Ngươi cũng đừng có hùa theo chứ!

Nhìn như cặp vợ chồng sống với nhau bao năm rồi vậy.

Thật là dễ thương.

Hôn đi!

Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!

Không phải vợ chồng mà, trời ơi chịu hết nổi!

Đó là cách họ chúc phúc thôi.

Ai cũng vui như chuyện của chính mình vậy.

Không chỉ có rượu đâu.

Bộ đồ với cái vòng cổ đó cũng là họ tặng cô đấy.

Cái váy này là bọn ta dệt riêng ở làng đó nha.

Còn bọn ta làm cái vòng cổ đó. Từ hợp kim vàng với Mithril.

Cái này nữa sao? Không chỉ mỗi thanh kiếm thôi sao?

Phần yểm phép của kiếm là do cậu này làm.

Tự động hồi phục, không cần bảo dưỡng đâu.

Mấy chuyện như vậy cũng làm được sao?

Nếu là thuật của tộc rừng thì được.

Bọn ta bổ trợ cho nhau.

Để đổi lại việc nhận những kỹ thuật và vật phẩm từ các bộ tộc khác,

tộc người bọn ta cung cấp sức chiến đấu.

Ra là vậy.

Nơi này đúng là phong phú thật.

Ưm... đau đầu quá.

Cô tỉnh rồi à?

Sao bật dậy đột ngột vậy hả?

Ờ thì.. xin lỗi nha.

Các trưởng lão cũng về hết rồi, nên tôi qua gọi cô dậy đó.

Đã qua trưa rồi à.

Qua một đêm rồi mà

mình vẫn thấy mọi thứ như không có thật

cứ như đang lạc vào trong chuyện cổ tích vậy.

Không phải truyện cổ tích, là hiện thực.

Đúng là mình chẳng biết gì cả.

Ngủ ngon không, Sera?

Veor, râu đâu rồi?

Râu ta mọc nhanh lắm nên bình thường ít khi cạo.

Ừm, đúng là Sera như mọi khi rồi.

- Ta không hiểu gì hết. - Thôi, ăn trưa đi.

Cái gì vậy?

Lo ăn trưa trước đi, đừng có tình tứ nữa.

Gì đây? Vừa to vừa nóng lại còn có mùi nồng của nước thịt trào ra nữa?

Bánh bột khoai bọc thịt rồng và thảo mộc đó.

Chính là con Tsukebikeshi cô hạ hôm qua đó.

Hôm qua cũng đãi mọi người rồi mà.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left