200 rreshtat e parë.
Anh đang nghĩ gì thế?
Tôi đang nghĩ về một việc...
có người từng nói với tôi rằng...
Ta vốn đã quen sống như vậy.
Và...
cô nghĩ ta là chính ta
hay ta có thể thay đổi?
Sao, ý anh là những người như anh à?
Tôi, cô, con người nói chung.
Thực sự thì, tôi không chắc con người có thể thay đổi,
nhưng ta có thể cải thiện, phải không?
Đó không phải là cái ta cố gắng sao?
Trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân.
Nằm xuống!
Nằm xuống!
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ BANSHEE + .: Phần 3 Tập 05: Tribal :.
Hood!
3x05 - "Tribal"
Shh.
Thuốc sẽ làm dịu cơn đau.
Kai...
Thứ lỗi cho mẹ, Kai.
Nếu mẹ mạnh mẽ hơn,
thì đã có thể bảo vệ con.
Bảo vệ cả 2 chúng ta.
Kai, ông ở đâu vậy? Tôi Emily đây.
Ông cần về nhà ngay đi.
Cúi xuống.
- Anh đi đâu thế? - Không thể để chúng vào trong.
- Alma, cô ổn chứ? - Chắc vậy.
Được rồi, cúi xuống nhé.
Alma, bật radio lên đi!
- Radio cháy rồi. - Thử điện thoại nội bộ xem.
Điện thoại tịt hết rồi.
Chúng làm nhiễu sóng di động nữa. Cứ cố đi.
Hood! Hood!
- Anh ổn chứ? - Tôi không sao.
- Raven? - Ổn cả.
Những người khác ổn cả chứ?
- Siobhan, em không sao chứ? - Em ổn.
Không ai bị thương. Anh không sao chứ?
Tôi biết bề ngoài mình không được hay cho lắm, nhưng...
đừng bận tâm.
- Ai thế? - Tôi tưởng anh ta đi cùng cô.
- Sê-ríp, thả tôi ra. - Im mồm đi.
Nạp đạn và tập trung lại đi.
Lấy vũ khí đi.
- Brock. - Xem có lấy được ít nước không nhé?
- Thả tôi ra ngay! - Im đi, Proctor.
Nếu ông không để ý, thì ta đang có chuyện không hay ở đây đấy.
- Ở đây tôi không được che chắn gì hết! - Cả lũ chúng tôi cũng vậy thôi.
Nếu tôi muốn vào trong, thì cái đống cửa ấy không cản được đâu.
Hay là ông đã vào mẹ đây rồi.
Đó là bọn Redbone đấy.
Chúng dàn quân ở chỗ đậu xe và băng cả sang đường.
Ta chỉ cần giữ chân chúng cho tới khi cảnh sát bang tới.
Không, họ không đến đâu. Điện thoại hỏng rồi.
- Cả di động à? - Ừ.
Ôi mẹ. Vậy là tự chúng ta phải đối phó
với 1 lũ giết người điên cuồng được trang bị với 1 tấn vũ khí.
- Kết luận lại là vậy. - Chúng muốn cái quái gì chứ?
Chẳng biết, nhưng có là gì ta cũng không thể ưa được.
Chúng muốn tôi. Tôi đã giết Tommy.
Tôi đéo quan tâm Chayton muốn gì. Hắn không có được đâu.
Raven, Siobhan, đưa người dân xuống tầng hầm.
Đi với chúng tôi nào. Ta sẽ tới chỗ an toàn.
- Anh ổn chứ? - Ừ.
Cái quái gì ở ngoài đó vậy?
Chắc mấy cánh cửa đã kích động chúng.
Chúng đang tập hợp lại, tìm bước hành động tiếp theo.
Còn chúng ta thì sao?
Tôi không biết mấy cái cửa chịu được bao lâu nữa. Ta cần thêm vũ khí.
Xuống kho đi, lấy hết mọi thứ.
Từng này đủ chưa? Xin lỗi Sê-ríp, tôi hơi tự tiện.
Tôi thấy không nên lãng phí thời gian.
Anh là người đã đưa đơn xin việc cho tôi, phải không?
- Ban Sê-ríp hạt Dade. - Vâng, Kurt Bunker.
Thế quái nào anh vào được kho súng, Bunker?
Tôi phá khóa.
- Anh được tuyển. - Gì?
- Cám ơn. - Bỏ đống súng ra đi.
- Thật sao... Hood... - Gì?
- Còn ông Proctor? - Hắn ta sao?
Giam ông ấy trong tù là vi phạm quyền công dân.
Người tốt thì tất nhiên không bị như thế.
- Sê-ríp, anh có thả ông ấy ra hay không? - Không.
Được, vậy là Sê-ríp cố ý gây nguy hiểm cho thân chủ của tôi.
Cô là hội viên tòa án. Làm gì đi chứ.
- Đang trong vùng chiến tranh đấy, ông Luật sư. - Việc tố tụng dẹp đi.
Sperling, tôi có ý này. Sao ông không xuống dưới hầm đi?
Tôi đéo đi đâu hết nếu không có ông Proctor.
- Được, Bunker, đưa súng cho ông ta. - Hả? Tại sao?
- Đến lúc biến bản thân hữu dụng rồi. - Tôi có biết bắn quái đâu.
Tôi cũng vậy, nhưng không vì thế mà bỏ cuộc.
- Này cô, súng đó khi bắn sẽ bị giật lại đấy. - Thế anh định
đứng đó mà ra vẻ khinh thường tôi
hay sẽ chỉ tôi cách bắn đây?
Cám ơn. Tôi thấy muốn cưới vợ lại rồi. Đây, thế này nhé.
Ổ đạn ở đây nhé? Nhớ chắc là chốt an toàn được mở,
1 viên đạn sẽ ở lỗ đạn, ngắm và giữ chặt.
Ôn lại đi. Hood, tầng hầm.
- Nó sao? - Cửa ngoài không có cửa chắn bảo vệ.
- Bunker, đi dọc xuống cầu thang. - Tuân lệnh, sếp.
- Alison, đi cùng anh ta... - Tôi không đi đâu hết với anh ta.
Tôi biết bề ngoài của mình
- có vẻ không đáng tin... - Thôi. Những kẻ như anh tôi biết rồi.
- Tôi biết mọi thứ về anh. - Này, nếu cô muốn cứu người,
thì những người dưới đó đang cần cô giúp đấy.
Thế để tên Đức quốc xã này đi trấn an đi.
- Tôi ra lệnh cho cô đấy. - Được. Nhưng giữ khoảng cách đấy
và tôi mới dùng cái này, nên có thể đột nhiên nổ súng nhé.
- Được rồi chứ? - Vâng, thưa sếp.
- Người dân đã được an toàn dưới hầm. - Giờ ta làm gì?
Tản ra rồi ổn định vị trí.
Bắn bất cứ cái gì đi qua cánh cửa đó.
Hood!
Hood!
Nghe đây.
Anh có Billy Raven và Proctor trong đó.
Đưa họ ra ngoài cùng Nas và Tate,
và tôi sẽ thả tự do cho người bên anh.
- Để tôi nghĩ xem sao đã. - Anh có 2 phút.
Sê-ríp, không phải anh định
suy tính đến việc giao ông Proctor cho thằng điên đó chứ?
Bình tĩnh đi, Jackson.
Tôi tin chắc Sê-ríp chưa hề quên cái đêm cũng giống thế này
mà anh ta có thể bỏ mạng nếu không có sự can thiệp của tôi.
Phải không Sê-ríp?
Này Chayton.
Không làm đâu nhé.
- Không còn cơ hội nào khác đâu. - Vậy hả?
Nói cho biết nhé.
- Giờ anh rời đi, tôi để anh sống. - Bọn này sẽ vào trong đó, anh cớm ạ.
Chắc vậy, nhưng thế thì càng nhiều người Redbone chết thôi.
- Cậu em trai bé nhỏ chưa đủ sao? - Im mồm, đồ da trắng.
Đáng lẽ anh phải bao bọc cậu ta hơn chứ.
Tôi sẽ khiến anh phải đau đớn.
Này Chayton.
Cút ngay đi!
Nếu cửa bị phá, ta không trụ được lâu đâu.
- Ta còn bao nhiêu đạn? - Không đủ đâu.
Sê-ríp, để tôi nói chuyện với Chayton.
Hắn không muốn nói chuyện với anh, Billy.
- Hắn muốn giết anhh. - Tôi có thể chấm dứt việc này.
Gì, bằng cách tự nộp mạng sao?
- Đó là luật của bộ lạc. - Không, là gì thì cũng là... nhảm nhí.
Có chết, thì cùng chết.
Như này thì vãi quá.
- Ai cần đèn pin nào? Siobhan? - Tôi có 1 cái trong ngăn kéo.
- Billy? Anh có chưa? - Rồi.
- Brock! - Đây, cầm lấy. Đi nào.
Đèn dự phòng ở đâu?
- Ta không có đâu. - Tuyệt.
- Mẹ kiếp. Nằm xuống. - Mẹ.
Các người đang phí phạm thời gian đấy.
Chayton sẽ suy nghĩ để hiểu ra vấn đề
rồi hắn sẽ ủi tung bản lề cửa.
Sau đó là ăn sống nuốt tươi mọi người.
Tôi luôn có thể tống ông ra làm món khai vị đấy.
Phải. Tôi thà ra ngoài đó chiến đấu
còn hơn mỏi mòn đợi trong bóng tối để chết như các người.
Hắn nói đúng đấy.
Hood, nghe này.
Có máy phát điện dự phòng dưới hầm đấy.
Không cấp điện được cho mọi thứ, nhưng đèn thì được.
Tôi sẽ đi.
- Ai đấy? - Siobhan.
Chúng cắt điện rồi.
- Chúng đang cố phá rối chúng ta. - Có hiệu lực đấy.
Được rồi, nghe đây. Hẳn mọi người đã nghe tiếng súng nổ.
Cảnh sát bang đang trên đường tới.
Cho tới lúc đó, tôi cần mọi người ở yên đây. Được chứ?
Tốt.
Siobhan, đi lo máy phát điện đi.
- Không động tĩnh hả? - Vâng, thưa sếp.
- Anh luôn lịch sự thế à? - Chỉ khi nào tôi lo lắng.
- Cứ ở đây nhé, Bunker. - Vâng, thưa sếp.
- Mẹ. - Hết gas à?
Gần hết. Anh cầm lấy.
Con bà nó.
- Để anh thử. - Không, em làm được!
- Thôi nào. - Em đã nói em làm được mà!
Cái ngày chết tiệt này càng lúc càng tồi tệ hơn.
Chứ em nghĩ anh thấy sao? Anh đang định nghỉ việc mà.
- Anh là đồ chết tiệt. - Ừ.
Anh còn không biết mình làm gì ở đây. Anh còn không phải là cảnh sát nữa.
Đúng.
Thế tại sao mọi người phải nghe lời anh?
Em biết không?
Em nói đúng.
Nhưng anh đã từng ở trong hoàn cảnh khó khăn hơn... và anh vẫn vượt qua được.
- Nên anh cần em tin anh. - Ha!
Anh có biết nghe buồn cười tới mức nào không?
Có.
- Em không muốn chết đêm nay. - Em không chết đâu.
Tất cả chúng ta sẽ cùng nhau ra khỏi đây. Thử lại lần nữa nào.
Ôi, tạ ơn Chúa.
Chuyện kiểu như thế này, đây không phải lần đầu xảy ra.
Mấy đứa đầy súng ống đã đủ tệ lắm rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.