The first 200 lines.
Tập 6 Mùa 1 - Wicks
Dậy đi nào! Đi thôi!
Đứng dậy nào! nào đi thôi.
Đáng ra mày phải nói với tao chứ.
Mày và Anastasia...
Tao có thể ra điều kiện
Nhưng mày lại dùng nó chống lại tao
- Anh nghĩ bố biết rồi. - Bố không biết đâu.
Tao coi mày như gia đình,
rồi mày lại dùng con gái tao chống lại tao
Không
Ông tự gây ra đấy chứ
Mày không khai ra nó ở đâu à?
Tôi có biết cô ấy ở đâu đâu
Mày hi sinh tự do cho nó giờ thì chết vì nó.
- Đúng. - Không.
Mày không chết
Mày sẽ phải chịu đựng
Mày sẽ biết thế nào là sợ hãi ... đau đớn và tuyệt vọng
chừng nào còn trong này
Cái đấy thì tao hứa với mày luôn
Không xin xỏ gì à.
Lúc nào mày cũng tự hào...
cũng giống như tao
- Tôi không bao giờ như ông. - Để rồi xem.
Tao biết đâm sâu thế nào để mày không chết
Từng ngày một luôn
Giờ thì đi ngủ đi
Tạm nghỉ 15 phút nhé.
Chúng ta sẽ đến Pittsburgh trước buổi trưa.
Này các cô
Tôi là người có tội. Các cô cầu nguyện cho tôi nhé?
Chắc là thổi kèn là đủ nhỉ
Hả mấy con điếm.
- Tôi đi đã. - Thế nhé hẹn gặp nhau sau.
Đ** thể nào tin nổi
Không thể được
Bố tôi muốn có lời với ông ta
Alex nói là ông vẫn đang giận tôi.
Đúng đấy
Tôi đã dọn đường cho khách sạn ở chỗ ủy ban quy hoạch
Rồi đẩy nhanh tiến độ xin giấy phép
Lại lo cả vụ báo cáo tác động môi trường.
Burton, lấy cái ghế ra đây
Nhưng đấy là tội giết người
Chỉ là thù địch về chính trị thôi Và không ảnh hưởng gì cả.
Xin lỗi đã xúc phạm anh bạn.
Chấp nhận rồi. Sức khỏe ông thế nào?
Thôi bỏ qua phần xã giao đi anh mặt trắng
Chúng ta đều biết ngựa linh đang đến tìm ta rồi.
Tôi nghe thấy tiếng vó ngựa của nó rồi
Và giờ ... ông đang lo lắng
Tôi chỉ tin lời nói của ông nhất
Nhưng con trai ông thì ...
nói ông đừng giận nhé Benjamin, nó làm gì có thăng trầm như chúng ta
Con trai tôi rồi sẽ thực hiện tiếp lời hứa của tôi
Thế thì tôi sẽ tôn trọng Alex như đã tôn trọng ông
Tôi sẽ tính là nó sẽ giữ lời hứa của ông
Nhưng nếu nó phá bỏ nó thì chẳng còn tốt đẹp gì cho bộ tộc đâu
Tôi sẽ nói chuyện với Alex.
Giờ thì còn các chủ đất chưa giải tỏa...
Tôi biết còn mỗi một nhà không chịu bán
Đúng, là Reverend.
Ông ta tốt, cứng đầu lắm.
Rồi sẽ bán thôi
Nhưng chắc vẫn chưa biết.
Chào Deborah.
Ông cần gì?
- Chồng có nhà không? - Arthur đang ở sau vườn.
Cám ơn
Chào buổi sáng ông Reverend Ramsey.
Nghĩ là đến giờ này anh phải quyết định rồi chứ.
Ông ra uống thử cái này này
Nước trong nhà của tôi cũng lấy nước từ lớp địa chất phía dưới
Nhưng tôi thích uống trực tiếp từ đây
Ông cụ tôi cũng uống từ cái giếng này
Thậm chí từ cái gàu này luôn
Khi con trai tôi ra đời, toàn bộ giáo đoàn
của Trưởng hội giám lý đã về đây
Chúng tôi làm lễ báp tít cho nó cũng từ nước của chính cái giếng đó
Tôi hiểu lo lắng của ông, ông Ramsey.
Tôi còn khâm phục nó nữa
Nhưng ông có còn là người được chính phủ cấp đất nữa đâu
Ông có xe Prius, có Facebook, và cả sổ tiết kiệm hưu 401k.
Chúng tôi trả gấp đôi
cộng thêm diện tích đất như thế này nữa trong cùng quận
Ông có thể đào giếng mới
Tôi thì lo là đất ông đưa cho tôi
lại là đẩy người khác ra đường
Nghe này Reverend. Ông sẽ bỏ đi thôi.
Ông thích kiểu vừa thanh thản vừa có tiền trong túi
hay là kiểu trắng tay đây?
- Nhưng rồi sẽ thế cả thôi. - Tôi phải cầu nguyện nữa.
Nếu Chúa mà chăm lo đến ông
thì tôi đâu có đến đây thế này phải không?
Huh?
Hood.
Này, tôi gọi anh trên bộ đàm không được.
- Anh ở đâu thế? - Phục vụ nhân dân.
Tôi bắt được một tên ăn cắp vặt.
Hắn có ... tập hồ sơ dày lắm
- Rất dầy đấy. - Tôi tin là anh xử lý được.
Leonard Vanderwick... nghe có quen không?
- Không. Sao thế? - Hắn nói là hắn biết anh
và hắn không nói chuyện với ai khác cả.
Anh nói biết tôi là sao?
Tôi không biết. Hắn nói... đứng xuống!
Hắn không kể gì nữa cho tôi cả
Tôi đang định đưa hắn sang tòa để xử lý,
nhưng hắn cứ khăng khăng đòi quyền gọi điện thoại để gọi cho anh.
- Leonard Vanderwick? - Đúng. Anh muốn tôi làm gì đây?
Tôi cho hắn sang tòa nhé?
À không, tôi đến ngay đây
- Tôi phải đi đây. - Nghe có vẻ thế rồi
Thế tôi ở lại đây ngủ có được không
Ở đây yên tĩnh.
Bọn nhà Moody làm phiền cô à?
Cái gì? chúng ta thành đôi rồi à?
Tôi xử được mấy anh em nhà Cole hết.
Tôi là Deputy Lotus ở Banshee.
Tôi muốn hỏi xem bao giờ chúng tôi có... đúng rồi.
Số hồ sơ à... nó là 00170455.
Tôi biết anh không?
Tôi không biết đâu, "Sheriff" ạ
Anh biết tôi không?
Anh sao rồi anh bạn?
Anh chưa ăn được đồ cứng hả?
Nào để tôi đỡ anh dậy
- Bỏ đi. - Được rồi, được rồi.
Tôi chỉ không muốn bỏ phí nó thôi
Đây này
Này. Có vẻ anh gặp khó khăn đấy người anh em.
Giữ nó ở đấy đi. Tôi là Wicks.
Muốn uống nước không?
Whoa, từ từ, từ từ.
Từ từ thôi.
Anh không nên hồi phục nhanh quá đâu
Thằng Bạch tạng ấy đồng chí... chỉ có ở đây với phòng biệt giam,
là hắn không đến để thịt anh được thôi
Thằng Bạch tạng?
ừ.
Hắn đã thông báo rồi... Anh là tài sản của nó.
Tôi chả biết anh làm gì nữa, anh bạn
nhưng cơ hội sống sót của anh vừa giảm cực độ đấy.
Thế tôi phải làm gì?
Tôi nghĩ là anh nên học thổi kèn cho giỏi đi.
Nói thật đấy
Thằng Bạch tạng điên vãi rồi nhưng cũng là đồng tính 100%
Anh trẻ, đẹp
"yêu" nó đi, thì có khi không bị ngồi xe lăn.
Không có chuyện đó đâu
Phải chấp nhận đi Sẽ là thế đấy.
Chừng nào anh còn ở trong này.
Thì chả trốn được đâu
Nhưng nó như thế nào thì anh có thể tác động được
Anh cho hắn sướng trước khi hắn đòi và cầu xin ân huệ
Thế là tốt nhất đấy
Anh có ăn cái bánh kia không?
- Cám ơn. - Không có gì đâu, Sheriff.
Thế anh ra bao lâu rồi
Được một thời gian rồi
- Còn anh? - Được 2 năm rồi.
Làm việc cho anh rể ở Florida.
Ở đó rất hay. Làm việc ngoài trời cả năm cũng được
Nhưng anh ta không muốn tôi chơi với lũ trẻ
Anh ta nghĩ tôi đầu độc bọn trẻ hay gì đó.
Hắn cho tôi nghỉ lấy lý do của nền kinh tế
nhưng hắn chỉ muốn tôi đi cho khuất mắt
Mà nói về tôi thế đủ rồi.
Anh làm thế quái nào mà thần kỳ thế này?
Lằng nhằng lắm
- Dĩ nhiên là lằng nhằng. - Và tạm thời thôi.
- Chị chọn món gì? - Chưa biết.
- Anh đang chuẩn bị cướp à. - Không.
Nghe này. Anh biết tôi tin tưởng được mà.
Mà tôi hiện tại thì phải nói là cực kỳ nhàn rỗi
Không đâu Wicks, không phải thế.
Thôi nào Anh còn nợ tôi đấy!
Nói nhỏ thôi
Này, tôi không làm lộ chuyện của anh đâu
Nhưng tôi bị rút sạch rồi
Anh không biết đâu. Tôi sống chả ra hồn gì cả.
Tôi biết trông tôi thế nào rồi
Tôi phải sống ngoài đường lâu rồi
Tôi cần nghỉ ngơi.
Không thì tháng sau lại vào tù lại
Ít ra trong tù còn được ăn no
Cứ gọi đồ gì ăn đi Tôi quay lại ngay
- Tôi thấy anh có bạn mới rồi. - Ừ, tôi cởi mở mà
- Cho một cái bánh táo đi. - Có ngay đây.
Hắn là loại cặn bã rẻ tiền. Anh đáng ra không nên
chơi cùng cái loại như vậy
- Thưa bà Hopewell, tôi không biết là bà quan tâm đấy. - Thông minh lên.
Cái gì, em lo lắng cho anh đấy à?
- Em lo cho em thôi. - Không, không, không phải thế.
Em lo cho anh rồi
Thôi thông minh lên đi
Được đấy
Đây rồi
Giường sạch, tắm nước nóng.
No comments yet. Be the first to leave one.