The first 200 lines.
- Yeah? - Tôi đang ở khu phòng tuyến của hạt đây .
khoảng 17 phút với vận tốc 80.
Anh nên giải quyết họ trong khoảng 30 giây.
- Không dừng lần nào à? - Chạy liên tục 1 chu kỳ như thế 4 ngày qua.
Mà cả cái thị trấn này có mùi phân bò à?
Yeah, phải nương theo chiều gió nhé.
Okay, tôi thấy họ rồi.
Và họ đang đợi.
Và ông ta đây rồi.
- Lão già ấy hả? - Và thằng con trai. Như tạc.
Nghe như ai đó có vấn đề về quản lý vi mô đây.
Ta có ăn hàng ở đâu chăng nữa, cũng không thể ở đây được.
Kưng ơi, trước khi họ thấy cậu thì đó luôn là vố ngon ăn nhất đấy.
Không dễ với đống vũ khí kia đâu.
Chúng ta phải hạ họ khi đi trên đường thôi.
Ai đấy?
Là Sugar. Ông ấy cùng hội với mình.
Và từ khi nào chúng ta đã trở thành bang hội thế?
- Tôi có bỏ lỡ vụ bầu cử nào không đây? - Sẽ sớm gặp thôi mà. Đừng lo.
Nghe có vẻ như già hơn cả Chúa và anh gọi lão là Sugar. Thì sao tôi lại phải lo nhỉ?
Tôi xin phép nhé. Mấy tên bóng lắm mồm lúc nào cũng bận lảm nhảm nhỉ.
Hmm, ứng khẩu cơ đấy.
Thật tuyệt cnm luôn.
Thế anh có biết quất cái xe tải như kia thì sẽ như nào không?
Không, chẳng gì hết. Đó là lý do tại sao anh ở đây.
Vãi cả lồng. Nhé?
Đôi ta không thể quay lại thành phố sao? Thành phố nào cũng được.
Mình có thể chơi ngân hàng, thó kim cương.
Một việc gì đó phù hợp với ngón nghề của cả hai.
Còn đây là xe ngựa 4 bánh đấy.
Kiểu như mấy trò nhảm Miền Tây hoang dã ở đây vậy.
Hey, chúng ta đang làm lại mà. Xây dựng nguồn vốn.
- Chúng ta đang thui chột thì có. - Anh đã muốn tham gia mà, Job.
Bởi vì tôi đã phải cho nổ tung Salon của mình
thật cám ơn mấy người, mẹ kiếp.
Cái giá của làm ăn mà.
Cha tiên sư chúng mày.
Tiên sư từng đứa một trong lũ chúng mày.
- Của cháu đây. - Cháu xin.
Nào nào. Đi thôi bọn bay.
- Đừng để bị tuột lại. - Nhanh lên!
Hey, mẹ ơi. Sao bọn nó lại đeo đống mặt nạ kia?
Đó là mặt nạ Banshee.
Linh hồn ác tà của một cô dâu Kinaho bị sát hại.
- Deva. - Sao thế, mẹ? Nó không sợ mà.
Yeah, mẹ, con không sợ đâu.
- Chỉ là truyện cổ tích thôi mà. - Truyện cổ tích gì cơ?
Thì chỉ là vong hồn của cô dâu bị sát hại Kinaho
luôn theo sau ám những kẻ da trắng đã giết cô ấy.
Và tự nhiên chúng ta biến nó thành lễ hội.
Thật là đáng yêu vãi l*n MILF.
- Cút đi, thằng lợn. - Deva!
Gì chứ? Bọn chúng bựa mà.
Đúng, và chúng ta không cần phải "tiếp tay" cho chúng.
- Của chị đây, Mrs. Moody. - Cám ơn.
- Bánh của họ ngon thật. - Yeah.
Chào. Năm ngoái các chị có món bánh gato nhân đào thật tuyệt vời.
- Bao nhiêu vây? - $5.
Mới 20 tuổi và nó có nhiều vụ rắc rối lắm.
Mr. Proctor.
Oh, chào Alex. Rất vui được gặp anh.
Tôi mời anh miếng sandwich nhé?
Oh, không, cám ơn.
Tôi không hề thấy Benjamin.
Hôm nay cha tôi thấy không khỏe lắm.
Nhưng ông cũng có nghe về vụ ở tòa của anh
và bảo tôi ghé qua thăm anh chút.
Nhắn lại rằng tôi rất cám ơn ông vì điều đó,
quả thực tôi cũng mong vụ án khép lại nhanh chóng.
Có lẽ vậy, nhưng đây là quy án giết người.
Nên tôi chắc rằng anh có thể hiểu được
việc anh tham gia phát triển casino lúc này là không thể.
Nhiều điều tiếng cho chúng tôi lắm.
Tôi là đối tác thầm lặng, như anh muốn.
Nên tôi không hề tán thành lý luận của anh đâu.
Banshee là 1 thị trấn nhỏ.
Mấy việc kiểu ấy cần phải xóa sổ đi.
Đơn giản là chúng tôi không thể để cho anh dính dáng tới.
Nhưng tôi đã dính tới rồi, Alex.
Không.
Tôi không hề nghĩ vậy.
Nếu có, thì tôi đã biết rồi.
Tóm lại, về sau tôi cũng là người lãnh đạo thôi.
Sẽ chuyển lời hỏi thăm của anh tới cha tôi.
- Xin lỗi, tôi tới muộn. - Sheriff Hood, chúng tôi vừa mới bắt đầu thôi.
Đây là mật vụ trinh thám Dean Xavier của FBI.
FBI quan tâm gì tới Kai Proctor?
Tôi có hợp tác với DEA và Sở cảnh sát Philadelphia
về tệ nạn ma túy.
Cứ vài năm một, cái tên Proctor lại xuất hiện trên bàn làm việc của tôi
nhưng chúng ta không thể buộc tội được hắn vì cái gì.
Giờ thì ta có hắn với tội danh sát nhân.
Anh vẫn đợi tin từ Ban hội thẩm đoàn à?
Đúng vậy.
Không thể cho rằng vụ án không bị dàn xếp,
nhưng chúng ta vẫn có bàn tay của nạn nhân và điện thoại của Webber.
Vụ của các anh đã cực kỳ chi tiết.
Cộng thêm cả nhân chứng sống. Và giờ thì các anh để mất anh ta...
Cái tường chết tiệt bị đốn nát bởi C4 đấy./N(C4 - 1 loại xe tải hạng nặng)
Làm ơn, anh chẳng làm gì khá hơn được nữa đâu.
Trước hết thì tôi sẽ không ở đó.
Nhà nghỉ ven đường ư? Thật đấy à?
Hey, anh tới đây để trêu tức bọn tôi sao?
Tôi xin lỗi, phó cảnh sát trưởng Lotus.
Tôi không có ý ông là người có lỗi ở đây.
Yeah? Well, tôi là người duy nhất ở đó đấy.
Và đó là lý do tại sao tôi ở đây.
Nghe này, tôi tin chắc rằng các anh đều làm việc rất tốt.
Sheriff, anh tới đây chưa đầy 1 tháng,
mà đã tóm được Proctor.
Kể ra thì, Cục nên học hỏi anh mới đúng.
Đó là lý do anh ở đây hả?
"Học hỏi"?
Việc để mất nhân chứng của các anh
đã làm bên tôi bị shock đấy.
Mấy người biết không? Trò này thật là nhảm quá đi.
Tôi được cử tới đây để giám sát tình hình
cho tới khi có quyết định từ Ban hội thẩm đoàn.
Anh muốn săm soi mọi chuyện, đó là việc của anh.
Làm ở khoảng cách vừa đủ thôi.
Với những gì tôi nghe thấy, thì rất xa ấy chứ.
Chúng ta cùng 1 chiến tuyến mà, đúng không?
Chỉ thế thôi hả?
Này, mấy anh, chuyện này đâu cần phải làm to lên vậy.
Yeah, well, với tôi thì nó là thế.
Đừng lo, Gordon.
Không phải đâu.
Anh tin cái trò hãm này không đấy?
Đừng lo về Xavier. Vài ngày nữa hắn sẽ chuồn thôi.
- Bên Hội thẩm đoàn sẽ không mất nhiều thời gian đâu. - Hey.
Anh có cho l à tôi gây chuyện không?
Tôi nghĩ là tất cả chúng ta.
Và với từ chúng ta, ý anh là chính tôi, phải không?
Không, chúng ta nên giam Webber ở Cadi mới đúng.
- Lỗi của tôi. - Vậy ta đi tìm hắn thôi.
Thằng nào dám đánh sụp cả bức tường hẳn cũng không để Webber sống đâu.
Thế, thì sao, ta không làm gì chắc?
Anh nghe Hopewell rồi đấy.
Có bằng chứng sống là đủ. Chúng ta ổn.
Proctor đang được tại ngoại, nhân chứng thì biến mất--
chúng ta không hề ổn.
Webber bị cướp đi là do tôi.
Anh lại nhảy dựng lên rồi, Brock. Chuyện đã xảy ra rồi. Kệ đi.
Anh phản ứng với mọi việc như vậy à?
Chuẩn rồi.
- Chuyện hãm tài, huh? - Yup.
Xin chào, Mr. Bates.
Cô khỏe chứ, Mrs. Hopewell?
- Rượu táo năm nay thế nào đây? - Oh, nó có sự bất ngờ thú vị đấy.
- Yeah? - Mmm.
Mmm. Ngon đấy.
Mẹ, Max muốn cưỡi ngựa.
- Oh, mẹ chẳng biết nữa. - Thôi mà, hội chợ mà.
Con sẽ trông nó. Sẽ ổn thôi.
- Con có ống thở chưa đấy? - Con để trong xe.
Okay, 2 đứa đi chơi vui nhé.
Mẹ sẽ đi lấy rồi tìm các con.
Okay. Tuyệt. Đi nào nhóc.
Bọn trẻ ngoan quá.
- Mr. Bates. - Cứ gọi Sugar.
Okay, tôi sẽ gọi ông là Sugar.
Sugar này, về việc đêm hôm đó.
Chẳng có gì phải bận tâm hết.
Tôi thì lại lo nghĩ rất nhiều đấy.
Yeah, well, tôi nghĩ hẳn là cô như thế.
Nhưng ý tôi nói là
cô không cần phải bận tâm về tôi.
Cám ơn.
Không.
Miễn phí luôn.
Aw, cô em có hàng cho mình kìa.
Hey, liệu đây có phải là cô nàng đáng yêu MILF?
Đợi chút nào kưng. Em đi đâu thế?
Xin phép.
Hút cỏ với tụi anh không bé ơi?
Tránh ra.
- Mày toi đời rồi đấy. - Yeah?
Cô nàng định hạ mày đấy.
Thả tao ra!
- Kéo nó qua đó. - Đ* mẹ mày.
Không, đ* mày ấy.
- Cút đi. - Nào bé ơi.
Bọn mày đéo dám làm đâu. Cút cụ mày đi.
- Giời ơi, con vẹo này đanh đá vãi. - Con bà mày!
Tao nghĩ mày chọn nhầm đường để đi rồi con ạ.
Đừng có cử động, con đĩ này.
Có việc gì thế này?
Lo việc mình đi, thằng già.
Liệu ta có thể để cô đây đi với bọn trẻ
và tôi sẽ đãi các anh rượu nhé?
Tao đã tử tế nói với mày là...
- Để ông ấy đi. - Câm ngay, con chó.
Thôi nào, để cô ấy đi đi.
Thế cơ đấy.
Nào. Nào. Không.
Không, không. Tôi không muốn rắc rối gì hết.
Chà, vậy là chúng ta có võ sĩ rồi.
Ông khá chứ?
Hồi còn xuân thì.
Chiến hữu Schroeder của tôi đây là võ sĩ.
No comments yet. Be the first to leave one.