The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
- Anh muốn tôi bắt đầu từ đâu? - Đâu cũng được.
Xin chào.
Cô đang ở đâu?
Tôi đang về.
Tóti và tôi đang ở Sở với bảy hộp tài liệu Bộ gửi về.
- Ta phải xem toàn bộ hồ sơ. - Tôi đang về. Gần tới rồi.
Được rồi. Chào.
- Giờ chỉ cần có ADN của cậu bé đó. - Có tìm được cha mẹ cậu ta?
Có.
Cha mẹ ai cơ?
Ta cần mẫu ADN để xác nhận đây là xương của Tómas.
Liên quan gì tới vụ này?
Katrín cho rằng xương ở Hvalfjörður là của Tómas. Cậu ta biến mất khỏi Valhalla.
Helga, không có xe màu xám nào có đèn sau bị vỡ ở cảng.
Ở Borgarnes cũng không có.
Đã lấy đoạn phim an ninh ở siêu thị, và Dísa đang xem.
Ta không biết ngày chính xác...
Vậy là vẫn chưa có gì?
Vân tay? Vân chân? ADN? Nhân chứng?
Chưa có gì từ bức hình Valhalla.
Chúng tôi đang cố ghép các mảnh ghép.
- Tôi sẽ báo nếu có gì mới. - Được. Cảm ơn.
Anh cầm lấy này.
- Cô xem xong rồi à? - Vâng.
Tôi sẽ bảo Dísa làm cùng.
Được rồi.
- Chào. - Chào cô. Giúp chúng tôi với.
- Vâng, chuyện gì...? - Chúng tôi cần cô giúp.
- Ta đang làm gì vậy? - Tìm Guðmundur trong mấy tập hồ sơ này.
Cô xem thùng này.
Đây là...
- ...tội dùng cồn, thiếu trách nhiệm. - Trà nhé?
- Do yếu tố kinh tế... - Cô có phiền không? Kata?
Cô đang đọc to.
Nghĩa là chiến thuật chung của các cơ sở điều trị Iceland
nên an toàn hơn...
Khoan đã.
Guðmundur Finnbogason đây rồi.
Được nêu tên trong lời khai của mấy cậu bé.
Đó là "Gummi" người chụp bức ảnh?
Có thể. Đây! Guðmundur Finnbogason lần nữa,
một cậu bé khác nói.
Đúng người ta cần.
Không, quá muộn. Tôi quyết định rồi.
- Tôi không chịu nổi nữa. - Gummi?
- Tôi phải đi. - Ổn cả chứ?
Ừ, tất nhiên. Sao thế?
- Anh đi mà không tạm biệt. - Anh vội làm vài việc vặt.
Tìm địa chỉ của Guðmundur không mất thời gian đến vậy chứ.
Có vài tên ở đây. Một người sinh năm 1945,
một người sinh năm 1987, một người năm 1952.
- Năm 2004, năm 1963, năm 1997... - Năm 1963.
Địa chỉ?
Số 15 phố Asparhvarf.
Số 15 Asparhvarf?
Vâng, ở Kópavogur. Ông ấy là bác sĩ phẫu thuật ở một phòng khám.
Dísa và Tóti, hai người đến phòng khám. Chúng tôi sẽ đến nhà.
Helga, thử gọi di động chưa?
Rồi, ông ấy không trả lời. Mấy giờ anh tới nơi?
Sắp tới nơi rồi. Thử gọi về nhà xem.
Vâng.
Xin chào.
Vâng, tôi đang đến. Tôi có thể tự đến.
Tôi nói rồi, tôi sẽ không gửi gì cả.
Tôi sẽ gom hết bây giờ. Tôi sẽ mang theo.
Tôi chỉ muốn nói sự thật và làm rõ mọi chuyện.
Nghe này, tôi không có thời gian nói chuyện.
Cậu?
Guðmundur?
Guðmundur?
Cảnh sát đây.
Guðmundur? Cảnh sát đây.
Lấy cái xà beng ngoài thùng xe đi.
Ông nghe không, Guðmundur?
Cảnh sát đây.
Chúng ta vào đây.
Nào. Cố lên.
Vào.
Ông ấy còn sống! Gọi cứu thương đi! Guðmundur.
- Cần xe cứu thương. - Chúng tôi đang nhờ giúp.
Nạn nhân bị dao đâm.
- Nghi phạm có thể vẫn ở hiện trường. - Chúng tôi đang nhờ giúp.
Guðmundur!
Không sao. Có người đang đến giúp.
Có người đang đến giúp.
Khỉ thật!
Tất cả, tập trung.
Thế quái nào mà các người toàn chậm hơn tên khốn một bước thế?
Ủy viên Cảnh sát Quốc Gia và cả nước
đang gây áp lực cho tôi đấy,
và giờ Bộ trưởng Tư pháp đang hỏi
sở cảnh sát thiếu gì.
Chúng ta thiếu gì hả? Tôi trả lời ông ta thế nào đây?
Các anh cần gì? Nói đi. Các anh cần cái quái gì?
Mọi người đều đang cố hết sức rồi.
- Thật không? - Vâng.
Anh đã có thể lừa tôi đấy.
ĐÀI TRUYỀN HÌNH QUỐC GIA
Ông ấy đi ngay khi cúp máy.
Ông ấy chuẩn bị đến đây.
Và sao? Ông ấy không nói gì khác à?
Không, chỉ nói là có bức ảnh gì đó,
tiết lộ sự thật về Valhalla.
Họ tìm thấy mấy bức ảnh chưa hay...?
Họ vẫn đang khám nghiệm hiện trường.
Nhưng mời được mấy người ở Valhalla chứ?
Vâng, hôm qua tôi trao đổi với hai người.
- Ngày mai ta sẽ phỏng vấn họ. - Tốt.
Thế còn Pétur Alfreðsson?
Tôi không gọi được.
Được, để tôi nói với ông ta.
Ông ta cần phải có mặt vì là người duyệt báo cáo.
Ta phải cẩn thận, Selma. Cực kỳ cẩn trọng.
Cả nước đang hoang mang.
Một nửa số người dân không dám ra ngoài.
Mọi người sẽ dán mặt vào màn hình. Cô hiểu chứ?
Được rồi.
Chào con.
Chào mẹ.
Truyền hình đưa tin lại có thêm một án mạng nữa.
Thật kinh khủng.
Nghe này.
Mẹ nấu mì cho Kári đấy. Nếu con thích thì hâm nóng lên.
Cảm ơn mẹ, nhưng con không đói.
Sáng nay mẹ nói chuyện với nó.
Vậy à? Nó nói gì?
Có chuyện gì hay...?
Không phải chuyện của mẹ.
Mấy hôm nay nó có vẻ buồn.
Con hãy cho mẹ biết, Kata.
Rõ ràng thằng bé có chuyện.
Nó là đứa nhạy cảm.
Mẹ. Nó 16 tuổi rồi và mới chuyển cấp, có nhiều thứ...
Katrín.
Trẻ con ở tuổi đấy cần sự hỗ trợ và tình yêu.
Dạy người khác cách nuôi con thì dễ.
Ý con là gì?
Có lẽ mẹ cứ lo làm bà tốt đi đã
đừng dính vào việc của con.
Em biết ta không được phép liên lạc với anh ta.
Em có đi không?
Nhưng anh ấy có quyền biết bố đã qua đời.
Tất nhiên rồi.
Có điều không phải lúc này.
Hãy để bọn anh lo.
Chào buổi sáng, người đẹp.
Được rồi. Cảm ơn nhiều. Tạm biệt.
Vâng, cảm ơn. Tạm biệt.
Không phải anh?
Vâng. Vậy cảm ơn. Tạm biệt.
BENEDIKT GESTSSON - KỸ SƯ
TÀI XẾ XE BUÝT - VÍÐAR JÓNSSON
Trước khi bắt đầu, xin cảm ơn hai anh đã đến trả lời phỏng vấn.
Tôi biết việc này rất khó khăn, và chúng ta cứ thong thả.
Nếu điều gì các anh không muốn nói, chúng ta sẽ bỏ qua. Được chứ?
Khi hai anh sẵn sàng,
xin hãy miêu tả thật chi tiết,
cuộc sống ở Valhalla thế nào.
Tôi không biết mô tả thế nào
với những người chưa từng trải qua điều như vậy.
Nhưng khi phải đối diện với đánh đập và bạo lực ở tuổi đó,
mọi thứ như phát điên trong đầu.
Mọi thứ bạn tưởng bạn biết về cuộc đời và thế giới...
dường như bị đảo ngược.
Cảm giác của các anh khi nghĩ lại những chuyện này,
trong bối cảnh các án mạng gần đây có vẻ liên quan tới Valhalla?
Tôi cố không suy nghĩ nhiều...
và không để bị ảnh hưởng, nhưng...
nếu nói một cách thành thực...
tôi không thể thương xót bọn họ...
sau những gì họ làm với chúng tôi.
Còn anh, Benedikt? Anh có cảm thấy như thế?
Có.
Các anh có thể kể về những cậu bé khác ở đó?
Các anh có liên lạc sau bao năm?
Không, chúng tôi ít liên lạc, vì một số đã chết.
Số khác ra tù vào tội cả đời.
Cô phải nhớ rằng phần lớn chúng tôi đều có gia đình bố mẹ ly tán...
và chúng tôi bị tống vào địa ngục đó.
Tôi còn không dám nói với vợ mình về một số chuyện xảy ra ở đó.
Theo báo cáo bang, Valhalla là cơ sở hình mẫu.
Nhưng các anh lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác.
Các anh giải thích thế nào?
Cuộc điều tra đó hoàn toàn là ngụy tạo.
Chẳng ai thèm nghe chúng tôi.
Chúng tôi đã kể hết với họ, nhưng chẳng ai đưa vào báo cáo.
Dù vậy, đánh đập không phải điều tệ hại nhất.
Nhân viên ở Valhalla không chỉ lạm dụng chúng tôi về tinh thần, thể xác.
Họ còn cho một gã...
mỗi tháng đến vài lần...
vào đêm khuya...
và ông ta hiếp chúng tôi.
Tôi xin lỗi.
Tôi không chịu nổi. Tôi phải đi.
Hlynur...
Ægisson. Ở nước ngoài.
Thế còn hai người này?
Tôi không chắc lắm.
Không, việc này mất quá nhiều thời gian.
No comments yet. Be the first to leave one.