Black Bird

Black Bird

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Black Bird S01E06 1080p 10bit WEBRip 6CH x265 HEVC-PSA
Black Bird S01E06 1080p WEB H264-GLHF
A Commentary by hbot
Sub Việt: Apple TV

Tags

webrip
web
BRip
1080
x265
HEVC
Published on: 2022-08-05
Downloads: 56
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Tôi KHÔNG muốn nói chuyện với anh

HẮC ĐIỂU

PHIM LẤY CẢM HỨNG TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT

Đẹp đấy!

Ông già của bố thường nói ông ấy muốn bố cải thiện bản thân.

Bố yêu con.

Nhưng nhìn mắt ông ấy, bố biết là không phải.

"Cải thiện bản thân".

- Không. - Tóm được con rồi.

Khá lắm, Jimmy. Đón bóng giỏi lắm.

Giỏi lắm!

Ranh con.

Con biết người ta không bao giờ nói ta biết điều gì không?

Họ không nói rằng tình yêu của cuộc đời ta…

có thể là con của ta.

Cậu có phải mối đe dọa sức khỏe tâm thần với bất kì bệnh nhân nào của tôi không?

Cậu có phải mối đe dọa không?

Chào. Em đi đâu đấy?

Về nhà thôi.

Không được. Em hứa rồi mà.

Tôi có hứa cái gì đâu.

Có mà.

Có mà.

Em đã hứa.

Này, James.

Gì?

James.

Này, James.

James.

Cậu đã mơ thấy gì đó.

Tôi có nói gì không?

Không. Nhưng tôi nghĩ có lẽ mấy câu chuyện tôi kể hôm qua

đã làm cậu gặp ác mộng.

Câu chuyện?

Thì chúng là vậy mà.

Thi thoảng, tôi lại làm thế.

Nói dối bạn bè?

Hả?

Gì cơ? Không.

Anh vừa bảo anh đã nói dối tôi.

Vậy là anh nói dối bạn mình,

hoặc anh nói dối những người không phải bạn mình,

mà tôi có là bạn anh hay không thì cũng không có gì khác biệt.

Không phải vậy.

Được rồi.

Được rồi…

Nghe này, chuyện đó…

Bình tĩnh đi, Larry. Tôi chẳng ngạc nhiên chút nào.

Cậu đang nói gì vậy?

Tôi đoán nếu nghĩ kĩ hơn, tôi đã nhận ra anh nói dối.

Đâu phải nói dối, là kể chuyện. Tôi không phải kẻ dối trá. Tôi có tài kể chuyện.

Sao cũng được.

Chi tiết của anh không đồng nhất, và các chi tiết rất quan trọng.

Được rồi. "Chi tiết" gì?

- Anh nói anh đào mộ từ nhỏ. - Phải.

Nhưng anh không đào mộ cho Jessica Roach.

Thấy chưa? Nhờ cái đó mà tôi biết anh tào lao.

Vậy thì cậu phải biết ta cần đào mộ

trên loại đất phù hợp.

Ừ.

Và trong bóng tối thì rất khó tìm.

Tất nhiên.

Và có gã này, hắn cứ tấp xe vào lề đối diện xe của tôi.

Ừ, gã đó. Hắn liên tục xuất hiện.

Tôi đã định quay lại.

Chẳng qua là không có thời gian thôi.

Larry. Không sao đâu.

- Có chứ. - Không sao mà.

Mọi người trong này ai cũng dựng chuyện. Tôi kể là tôi chơi cho Đại học Bang Ohio…

Có sao đó!

Tôi…

Tôi đang nói sự thật.

Anh vừa nói đó là câu chuyện.

Nói dối đó.

Thế sao?

Ừ.

Tôi không nói dối, James.

Anh không phải kẻ giết người, anh bạn.

Phải mà.

Tôi đã nhìn vào mắt của vài kẻ giết người.

Và anh không có đôi mắt đó.

Vậy tôi có đôi mắt của ai?

Của một kẻ học đòi.

- Lát nữa đến xưởng mộc gặp tôi. - Làm gì?

Tôi muốn cho cậu thấy tôi có đôi mắt như thế nào.

Chow, đồ giòi bọ.

Im đi!

Cậu có thể xin được giam giữ phòng ngừa.

Cứ mở cửa đi, Jim.

Tôi vào trong nhé?

Tôi muốn ra ngoài hơn.

Bạn gái cậu đâu?

Hắn là kẻ cậu phải chỉ điểm à?

Vì tôi ủng hộ việc đó.

Một tên giết con nít? Đùa tôi sao, Jim? Tôi sẽ giúp cậu.

- Thế hả? - Tôi sẽ một lòng một dạ giúp cậu, bạn à.

Cái giá tôi phải trả là gì?

Không gì hết.

Thật đó.

Có những thứ quan trọng hơn chúng ta

và ta đều nhất trí rằng thằng khốn đó phải bị trừng phạt.

Thế chúng ta làm việc cho ai?

Ý anh là tôi làm việc cho ai?

Ừ, nhưng chúng ta cùng hội cùng thuyền.

Và có lẽ, nếu tôi làm tốt thì đây sẽ là buổi thử vai của tôi.

Và tôi có thể được gia nhập Cảnh sát Tư pháp.

Nếu tôi đang làm cho Cảnh sát Tư pháp thì có thể.

Thế cậu làm việc cho ai?

Nói anh nghe nhé, anh Carter.

Sao?

Anh kìm lũ chó kia lại trong một tuần…

Sao tôi lại làm thế, Jim?

- Để tôi biết là anh có thể. - Và cậu sẽ làm gì?

- Nói anh biết tôi làm việc cho ai. - Vậy nói tôi nghe đi.

Một tuần nữa. Nếu tôi vẫn đi đứng bình thường được.

Quan hệ…

Quan hệ của chúng ta đâu phải như thế, Jim.

Tôi không nghĩ anh kìm hãm được ai.

Cậu định làm thế nào để cản tôi?

Anh đã phá các cuộc điện thoại của tôi.

Và anh khiến tôi mang mác chỉ điểm.

Anh còn định làm gì nữa?

- Cậu không muốn biết đâu. - Có.

Tôi muốn biết đấy.

Thế thì được.

Chúc cậu một ngày vui vẻ.

Tận hưởng đi nhé.

- Tôi đã gọi điện thoại. - Ừ.

Phải chờ máy tận ba tiếng đồng hồ.

Ba tiếng…

Tôi thậm chí còn không biết giờ là bữa sáng hay trưa nữa.

Là bữa trưa.

Và chỉ để…

Thực đơn đây.

Chỉ để nghe người ta bảo tôi ngày mai gọi lại nói chuyện với một người,

một người có thể cho tôi biết tại sao tiền của Jimmy bị đóng băng.

Chắc ông có thể lái xe ra đó lần nữa

để ngồi nhìn nhà tù.

Thôi nào. Ngưng đi.

Chuyện này nghiêm trọng đấy.

Tôi biết. Ông ăn gì?

Một cái bơ mai.

- Gì cơ? - Burger phô-mai.

Không, ông đã nói là "bơ mai".

- Thật sao? - Ừ.

Chào quý khách. Hai vị muốn dùng gì trước ạ?

Chào cô. Vâng. Tôi uống trà đá.

Còn ông?

Một cách tà phê và một bơ mai.

Một… Tôi không biết, burger… Chết tiệt.

Gọi 911 đi. Ông ấy bị đột quỵ.

- Ôi, trời. - Gì cơ?

- 911. - Vâng.

Vâng.

Không sao đâu.

Ôi, trời.

911!

Một người bạn tốt của tôi bị ung thư tuyến tụy.

Bác sĩ nói ông ấy sẽ chết sau bốn tháng.

Một tuần sau, ông ấy trượt chân khi bước lên bậc thang đóng băng của nhà thờ,

và đầu đập xuống đất.

Chết ngay trước mặt vợ và một trong mấy đứa con.

Biết những lời cuối cùng của ông ấy

trước khi chảy máu lênh láng ở bậc thang nhà thờ Thánh Augustine là gì không?

"Chẳng thể… biết trước được cái quái gì".

Làm sao cậu vào đây được?

Cửa mở mà.

Anh đang làm gì đấy?

James.

Tôi làm xong rồi.

Hai mươi mốt con? Tại sao thế?

Vì tôi thích chạm khắc.

Không. Tại sao lại là 21?

Sao không phải 20 hay 24?

Tôi chạm khắc đẹp. Thấy không?

Tiếc là tôi sơn không đẹp.

Tôi để việc đó cho Gary.

Gary sẽ sơn chúng màu đen.

Đen hơn bất kì màu đen nào ta từng thấy.

Anh gửi những thứ này cho Gary?

Ừ, gửi về nhà.

Cậu biết chúng để làm gì không, James?

Không.

Chúng trông chừng người chết.

Canh gác linh hồn của họ

để đảm bảo là họ ổn.

Đây là đôi mắt anh muốn tôi thấy?

Cả đôi mắt này nữa.

Phải rồi.

Nói nghe, James.

Cậu nghĩ tôi là kẻ nói dối,

và điều đó khiến tôi quặn lòng.

Vì có thể cậu cũng nghĩ tôi không coi trọng những gì tôi làm.

Phải có một sự cẩn trọng.

Ý tôi là vậy đó. Không nên tùy tiện.

Không phải như 80 cô gái cậu từng có quan hệ.

Không. Tôi rất tiếc phải nói thế này,

nhưng có lẽ có vài người cậu không nhớ tên.

Có lẽ cơ thể của họ đã mờ nhạt đi trong đầu cậu.

Tôi nói có sai không?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left