Black Bird

Black Bird

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Black Bird S01E05 The Place I Lie 1080p 10bit WEBRip 6CH x265 HEVC-PSA
Black Bird S01E05 The Place I Lie 1080p ATVP WEB-DL DDP5 1 H 264-NTb
A Commentary by hbot
Sub Việt: Apple TV

Tags

webrip
web
BRip
1080
x265
HEVC
Web-DL
web-dl
WEB-DL
Published on: 2022-07-29
Downloads: 52
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Tôi KHÔNG muốn nói chuyện với anh

HẮC ĐIỂU

PHIM LẤY CẢM HỨNG TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT

Khi tôi lên sáu, bà tôi mất.

Bố chở chúng tôi về quê

ở Wiggins, Nam Carolina để dự đám tang của bà.

Tôi chưa từng gặp bà, nên cái chết của bà không ảnh hưởng tôi mấy…

dù việc đó khiến bố tôi rất buồn.

Tôi sợ bà trong quan tài đó.

Bà là một phần của thứ mà dù mới sáu tuổi, tôi đã thấy thắc mắc.

Về nơi sau khi ta chết.

Tôi lo bà sẽ nhìn xuống và không thích chúng tôi vì chúng tôi còn nhỏ.

NHÀ THỜ BÁP TÍT THỨ BẢY WIGGINS

CHẲNG PHẢI CUỘC SỐNG QUAN TRỌNG HƠN THỨC ĂN, VÀ CƠ THỂ QUAN TRỌNG HƠN QUẦN ÁO?

25

Bác sĩ Zicherman đâu?

Xin lỗi.

Bác sĩ Zicherman đâu?

Anh ấy đang đi nghỉ mát.

Anh ấy không nói với cậu à?

Không.

Không giống anh ấy chút nào.

Cậu gặp anh ấy vào thứ Ba hàng tuần à?

Không, chỉ…

Bà biết đấy.

Không, tôi không biết.

Chỉ khi nào tôi cần thôi.

Chúng tôi hiếm khi hẹn bệnh nhân kiểu đó.

Sao bà biết tôi sẽ đến?

Lịch gặp định kì là nền tảng của quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Nhưng làm sao bà biết tôi sẽ ở đây?

Tôi không hiểu câu hỏi.

Bác sĩ Zicherman và tôi không có lịch định kì.

Làm sao bà biết hôm nay tôi có hẹn?

Chúng tôi có lịch trình hằng ngày.

Tên của cậu được ghi trên đó.

Tại sao cậu ở đây?

Vì tôi có hẹn.

Không.

Tại sao cậu ở đây?

Vì các cáo buộc liên quan đến việc

bán vũ khí chưa đăng kí và vượt qua biên giới bang để bán.

Tại sao cậu ở đây?

Tôi vừa nói đấy thôi.

Còn bà thì sao?

Để điều trị bệnh tâm thần.

Đến đúng nơi rồi đó.

Tôi không phải người hành pháp hay thẩm phán.

Tôi không quan tâm đến tội ác của những người tôi điều trị.

Tôi chỉ quan tâm bảo vệ sức khỏe tinh thần của họ.

Có vẻ bà đã tìm thấy mục đích sống của mình.

Cậu thích được gọi là James hay Jimmy?

Jimmy.

Jimmy.

Có một số người có tâm lý mỏng manh hơn rất nhiều

hầu hết những người cậu có thể đã gặp trong đời.

Hoặc là chính cậu, chẳng hạn.

Sao bà biết được gì về tâm lý của tôi?

Tôi không biết gì nhiều. Nhưng tôi đoán cậu có đầu óc khá sáng suốt.

Thế thì tốt.

Nhưng một số bệnh nhân của tôi thì không.

Chỉ cần một suy nghĩ sai lầm,

hay một ý tưởng không lành mạnh thôi, họ sẽ mất hết lý trí.

Nếu họ phát điên,

đôi lúc, họ không bao giờ có thể quay lại như trước kia nữa.

Họ trở thành những bóng ma trong chính cơ thể của mình.

Sao bà lại nói vậy với tôi?

Tôi đang yêu cầu cậu hãy có lòng trắc ẩn

khi tiếp xúc với một số người ở trong này.

Một số người?

Jimmy…

Bác sĩ.

- Ý tôi muốn hỏi là… - Hỏi gì?

Cậu có phải mối đe dọa sức khỏe tâm thần với bất kì bệnh nhân nào của tôi không?

Bệnh nhân nào?

Tôi đang cho cậu cơ hội để nói thật.

Tôi mong cậu hãy nghiêm túc.

Bệnh nhân… nào?

Sau khi chôn cất bà, bố chở chúng tôi ra biển.

Đó là lần duy nhất tôi được nhìn thấy đại dương.

Khi họ đang tìm Tricia Reitler, Larry đã bắt cảnh sát Marion

đi tới đi lui mấy con đường này hết lần này đến lần khác.

"Tôi nghĩ tôi đã chôn cô ấy ở đây.

Không, là ở đây.

Có lẽ là ở đó.

Không, hình như tôi chôn cô ấy dưới một gốc cây".

Đúng vậy.

Cái đêm trước khi tôi đưa hắn về Illinois, họ đã quay lại đó.

Cùng một khu vực, cùng một kết quả.

Tôi nghĩ cô ấy ở đó. Đâu đó ở đó.

Vì thế mà hắn lôi họ ra đó lần thứ hai.

Thằng khốn đó không nhịn được.

Tôi sẽ xem thử có thể lấy mấy báo cáo đó không.

Được rồi.

Họ rẽ trái trên đó trước chỗ cái hồ.

Ở đây chỉ đồng không mông quạnh.

Chỗ đồng không mông quạnh mà có trạm xăng tử tế nhỉ.

VÙNG BA BANG - TRẠM XĂNG EZ

Ừ.

Được rồi, phải có một con đường vận chuyển ngay trên đây. Rẽ phải ở đó.

- Chào buổi sáng, James. - Chào, Larry.

Hôm qua, tôi không thấy cậu.

Không có gì mới mẻ so với hôm trước đâu.

Và hôm trước nữa, phải không?

Ngày hôm nay của anh thế nào?

Tốt. Cảm ơn đã hỏi.

Gary đến thăm tôi.

- Tuyệt quá. - Ừ.

Gặp gia đình lúc nào cũng vui. Anh ấy cũng thích ô-tô chứ?

Một chút thôi. Không giống tôi.

Thế còn trò Nội chiến?

Nó không theo đuổi lâu dài.

Tiếc quá.

Nó cưới một con khốn hôi hám.

Chà…

Cô ta nghĩ đó là "trò chơi hóa trang".

Cô ta nói vậy?

Ồ, phải.

Nên tôi đã nói với cô ta… tôi nói,

"Ở thời Nội chiến, em sẽ là bà người ta. Một mụ già".

Sẽ không ai tranh giành cô ta hết.

Các cô dâu trẻ lắm.

Chưa bị ô uế.

Hồi đó, người ta kết hôn sớm hơn.

Sớm hơn nhiều. Phải.

Bà cố của tôi sinh bà tôi khi mới 14 tuổi.

Hồi xưa thì thế là bình thường.

Cho đến khi chính phủ nghĩ ra một cách kiếm tiền.

Bằng cách nâng độ tuổi đồng thuận?

Đúng thế.

Hồi đó, không ai học cấp ba.

Không có chuyện đó.

Nhưng một khi chính phủ nhận ra

có thể kiếm ra tiền từ trường cấp ba,

thì lòng tham lấn át tất cả.

Họ đâu có quan tâm đến giáo dục.

- Không ư? - Không, họ muốn…

Họ muốn trì hoãn sự trưởng thành của bọn trẻ con.

Để bố mẹ chúng chi thêm tiền cho học phí,

và mọi người đều kiếm được tiền.

Và đó là thứ sẽ khiến đất nước này phá sản một ngày nào đó.

Tôi chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó,

nhưng chết tiệt thật.

Có lẽ anh nói đúng đấy.

Thế hả?

Anh có góc nhìn mới mẻ.

Chắc anh đã từng nghe câu đó rồi.

Cảm ơn cậu.

Thế mấy cô dâu trẻ cỡ nào?

12, chắc chắn là 13 trở lên.

Đủ tuổi để đi tè thì cũng đủ tuổi cho tôi. Nhỉ?

Buồn cười đấy.

Này…

Vậy thì người…

người trẻ nhất của anh là bao nhiêu tuổi?

Cái gì?

Người trẻ nhất anh từng quan hệ ấy.

Cậu nói trước đi.

Tại sao? Tôi hỏi trước mà.

Cậu nói trước đi.

Mười bốn tuổi.

Cô ấy có phản kháng không?

Không. Có người phản kháng anh à?

Lúc đó, cậu bao nhiêu tuổi?

Với nàng 14 tuổi á?

Cô ấy học lớp chín.

Tôi lớp 12, nên là 17 tuổi.

- Sao? - Mười bảy.

Larry.

Vẫn còn nhỏ giọt à?

Nó thành dột luôn rồi.

Hắn bắt họ đi tới đi lui đường Đông 400 nhiều lần.

Đường Nam 440 được nhắc đến bốn lần.

Đường Đông 250 và Nam 375 cũng vậy.

Việc này thật vô nghĩa.

Hắn đưa họ đi tới đi lui đường Đông 550 nhiều nhất.

Buổi đầu sáu lần. Buổi thứ hai năm lần.

Được rồi. Đường 550 giao với đường 400 tại trạm xăng đó.

Có lẽ họ dừng lại để uống nước và đi vệ sinh.

Tôi không nghĩ lúc đó đã có trạm xăng.

Trông có vẻ khá mới.

Vậy khi đó có gì?

Đây rồi.

Một công trình tại khúc giao 550-400.

Này, có quản lý ở đây không?

Dale chỉ đến vài lần mỗi tuần.

Những lúc còn lại thì sao?

Chỉ có tôi và Keith. Anh ấy làm việc từ 3:00 đến 11:00.

Cậu làm bao lâu rồi?

Từ 6:00.

Không phải hôm nay. Cậu làm ở đây được bao lâu rồi?

Sáu tháng.

Cậu biết nơi này hoạt động bao lâu rồi không?

Hình như vài năm rồi.

Dale và Keith biết chính xác không?

Dale đã ở đây từ ngày đầu.

Có số của anh ấy không?

Cảm ơn.

Cậu có sửa ô-tô không?

Không ạ.

More Vietnamese subtitles for Black Bird

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left