The first 200 lines.
THẦN Y
Hoa Đà là vị danh y có tiếng cuối thời Đông Hán.
Nội thương, ngoại thương, độc thương, căn bệnh trầm kha hàng chục năm,
không có bệnh nào ông không trị được.
Nhưng có điều,
điều khiến thế nhân tán thán nhất đó chính là,
khả năng phẫu thuật ngoại khoa của ông.
Ông sử dụng ma phí tán, sau khi gây tê cho toàn thân người bệnh,
mở ngực phẫu thuật, lấy ra nội tạng và trị liệu
Cùng thời đại đó, có Tào Tháo tham muốn thống lĩnh thiên hạ.
Ông ta mắc một căn bệnh trầm kha, là chứng đau đầu cực kỳ nghiêm trọng.
Hoa Đà dễ dàng sử dụng biện pháp ngân chân của ông để chữa trị cho Tào Tháo.
Tào Tháo tán thưởng tài hoa của Hòa Đà, muốn giữ Hòa Đà phục vụ cho riêng mình.
Nhưng Hoa Đà lại không từ mà biệt.
Lão phu không muốn cả đời chữa trị bệnh cho một mình Tào Tháo.
Bộ hạ vừa nhận được lệnh của Tào Tháo không kể ngày đêm đuổi theo Hoa Đà.
Chỉ cần ông theo ta về gặp thừa tướng,
thì những năm tháng còn lại của cuộc đời ông sẽ được hưởng vinh hoa phú quý bất tận.
Cúi mình dưới người khác ngay cả thở còn không dám thở mạnh,
hưởng vinh hoa phú quý có gì đáng vui?
Chỉ cần ông nỗ lực vì thừa tướng, thế gian sẽ tán tụng về ông như thế này.
“Hoa Đà là thần y đã cứu Tào Tháo, người thống lĩnh thiên hạ.”
Nếu ta nói không thì sao?
Vi phạm lệnh thừa tướng, chỉ có chết!
Xem ra thế gian nhớ Tào Tháo như thế này,
Tào Tháo là hôn quân giết hại Hoa Đà, người đã chữa trị cho sinh linh thiên hạ.
Chính vào lúc đó,
thái dương trên trời trong khoảnh khắc đã gây ra trận cuồng phong,
mở ra Thiên huyệt.
Hoa Đà nhẻn miệng cười và từ từ bước vào Thiên huyệt.
Tập 1
Ở đó là ảo giác.
Có người theo dõi.
Ta biết.
Trông có vẻ dường như không giống nông dân bình thường.
Ta biết.
Một! Hai! Ba! Mạnh lên! Mạnh hơn nữa!
Thuyền chuẩn bị như thế nào rồi?
Đại tướng!
Thuyền... không có thuyền!
Ngươi nói gì vậy?
Bao nhiêu là thuyền mà ngươi không thể thuê được một chiếc hay sao?
Bọn họ nói không có!
Không có chiếc nào có thể đi, ta biết làm sao chứ?
Nhanh nhất cũng phải đợi đến sáng mai, có lẽ sẽ có vài chiếc quay về.
Chúng ta phải lưu lại đây ngủ một đêm.
Lưu lại ngủ một đêm? Tại sao phải lưu lại đây?
Chỉ cần qua khỏi con sông này là đến Goryeo, rốt cuộc tại sao?
Vậy theo ý ngươi đi!
Vậy thuộc hạ đi sắp xếp.
Ta bảo này Woo Dal Chi, Woo Dal Chi!
Này Woo Dal Chi!
Khởi hành! Vào khách điếm ngủ một đêm.
Chủ điếm!
Hai vị thiếu chủ nhà ta thành thân chưa được mấy hôm,
nhưng hai vị cực kỳ nhạy cảm,
có thể phiền chủ điếm nhiều.
Nào! Cũng đủ rồi phải không?
Coi như là món tiền từ trên trời rơi xuống.
Kêu họ về nghỉ ngơi đi.
Vâng.
Đuổi cả bọn họ đi đi!
Điếm bọn ta đóng cửa, các vị ăn xong rồi đi mau cho.
Đừng ngây ra đó nữa!
Mời quý khách.
Chuyện này là thế nào chứ?
Buông ra!
Đánh lạc hướng thuyền gia, cũng không thoát được liên quan với họ.
Có lẽ vậy.
Vậy bọn họ cũng dự liệu được chúng ta sẽ ngủ lại khách điếm một đêm.
Không phải đã nói chỉ có một khách điếm gần đây thôi sao?
Tướng quân biết rõ sao còn ở lại khách điếm này?
Nếu không thì sao?
Không lẽ cắm cờ ở khu điền dã rộng lớn sao?
Vậy bây giờ phòng vệ thế nào?
Phòng vệ
cực kỳ
nghiêm túc.
Vâng.
Tổ giáp, đóng kín cửa sổ,
chuyển bàn chắn cửa.
Địch nhân sẽ đến trước chúng ta.
Không được khinh suất dù chỉ một khắc.
Đến Goryeo rồi, trước tiên phải nghiêm trị tiểu tử đại trước Woo Dal Chi.
Ở Goryeo khi cử hắn đi hộ giá, là thần đã hiểu rồi.
Chuyện này là khinh thường Điện hạ đến thế nào chứ?
Mười năm.
Không sai! Hơn mười năm, cuối cùng Điện hạ cũng có thể về đến Goryeo rồi.
Nói dễ nghe thì là Kang Ryung đại quân.
Khi người còn nhỏ tuổi đã bị ép đưa đi, trong những năm này chúng ta sống thế nào chứ?
Bây giờ thì khổ tận cam lai, Điện hạ có thể quay về Goryeo rồi.
Thế này thì bảo hộ cho ai chứ?
Phất hàng trăm lá cờ, đưa thiên quân vạn mã đến hộ giá cũng không quá.
Cái gì? Không thể mặc long bào, cũng không được lộ diện?
Không ai được gọi to Điện hạ.
Một đám hộ vệ khả ố vô lễ.
Tên tiểu tử vô lễ kia!
Vương phi nương nương cũng sẽ ở trong căn phòng này.
Tên tiểu tử vô lễ! Lại dám tự tiện xông vào mà không gõ cửa.
Nếu bảo vệ hai căn phòng, bọn ta sẽ rất mệt
Mạt tướng biết hai vị quan hệ nhạy cảm, nhưng xin hãy hiểu cho.
Tiểu tử to gan!
Có biết dùng kiếm không?
Ông trấn giữ cửa sổ này.
Giữ cửa sổ? Ngươi bảo ta giữ cửa sổ?
Tên tiểu tử này...
Ngài đi đâu vậy?
Nếu không ở cạnh thuộc hạ, thuộc hạ sẽ khó bảo vệ ngài.
Mạng của ta, ta tự giữ.
Lên!
Quân số bên địch nhiều hơn chúng ta dự liệu.
Dù sợ hãi, cũng xin đừng bỏ chạy khỏi mạt tướng.
Người làm được chứ?
Ta sẽ không bỏ chạy.
Vậy thần thề chết quyết bảo vệ cho người.
Vương phi nương nương! Vương phi nương nương!
Hãy bắt sống! Đừng cho chúng chạy thoát!
Nương nương.
Đại tướng.
Ta cần nội lực của ngài.
(Thiếu phủ huyệt – điều tâm khí Cắt đứt khí của thiếu phủ huyệt. Làm giảm nhịp đập của tim)
(Huyệt vị khí phối – khí có thể dẫn huyết Nghĩa là khí động huyết sẽ động, khí ngừng huyết sẽ ngừng)
Bắt lấy hắn!
Không được tha cho bất kỳ tên nào!
Không được giết!
Ta đã bảo các ngươi không được giết họ!
Chuyện gì vậy? Chuyện này là thế nào?
Này!
Không phải ta đã bảo các ngươi không được giết chúng sao? Tiểu tử!
Phải điều tra ai cử bọn chúng đến, có phải ta đã nói thế không?
Không phải như vậy!
Không phải cái gì?
Bọn ác độc, chúng ngậm chất độc tự vẫn rồi.
Ôi trời!
Jang Ngự y, ngươi điên rồi sao? Rốt cuộc là ngươi làm gì vậy?
Như đại nhân đã thấy, ta đang trị thương cho...
Cơ mà ngươi phải cứu sống Vương phi nương nương trước chứ!
Rốt cuộc ngươi có biết tình hình bây giờ như thế nào không vậy?
Chúng ta sắp mất mạng rồi.
Mau! Đi mau lên!
Người đâu!
Vâng.
Ngươi đến xử lý đi!
Nào! Nào!
Goryeo chúng ta sắp bị diệt vong rồi.
Điện hạ, Vương phi nương nương là nhân vật thế nào chứ!
Là công chúa Nguyên triều.
Sao có thể để người như vậy chết trên đường đi!
Vốn dĩ những lời đồn đại, nói rằng Goryeo sẽ trở thành thuộc quốc của Nguyên triều.
Nếu công chúa chết ở chỗ chúng ta
chuyện này có nghĩa là đã cho bọn họ nắm được thóp rồi.
Chính là cái cớ để cho Nguyên triều lập tức thôn tính Goryeo.
Không còn hy vọng gì sao?
Huyết mạch thông với nội thể đã bị đứt. Hơn nữa ta đã,
bổ thủ thiếu âm thần kinh, thủ thiếu dương tam tiêu kinh nguyên khí
tạm thời ngăn chặn được việc xuất huyết, nhưng đây chỉ là biện pháp tạm thời.
Huyết mạch bị đứt nối lại là được rồi.
Không dễ dàng, làm cho nhịp đập của tim giảm một nửa.
Nếu việc di chuyển khiến cho khí huyết không ổn định,
sẽ xuất huyết không cầm, hậu quả khó lường.
Không được! Không được! Nhất định phải cứu sống.
Trừ phi là thần y, không còn cách nào khác nữa.
Cơ mà thần y...
Nếu nữ nhân này chết, quốc gia chúng ta sẽ diệt vong.
Woo Dal Chi tướng quân cũng nghĩ vậy sao?
Tiểu nhân chẳng qua chỉ là một võ quan,
không hiểu chính sự.
Xem ra một khi đăng ngôi
thì phải hủy diệt quốc gia.
Ta đúng là một ông vua lợi hại.
Có, thưa Điện hạ!
Có thần y.
Chính là ở gần đây.
Thần biết là ở đâu.
Ở đâu?
Gọi bọn thuộc hạ tìm ông ta trở về.
Ông ấy ở trên trời.
Thần biết cánh cổng đi lên trời.
Chính là ở đó!
Jang ngự y cũng được xem như là đại phu thực lực giỏi nhất Goryeo rồi.
Ngay cả ông ta cũng nói không cứu được, nên chỉ có thể cầu trời thôi.
Nếu cầu trời, ông ta sẽ chữa trị cho nàng ta sao?
Quan trọng là cầu trời ạ.
Điện hạ không toàn tâm toàn ý cầu nguyện với trời
khiến người khác nhìn thấy quả thật bi phẫn không nguôi.
Phải cầu nguyện liên tục ba ngày ba đêm.
Phải để chuyện này truyền đến tai Nguyên vương.
Dù làm như vậy cũng chỉ khiến cơn giân của Nguyên triều giảm đi chút ít.
Đều là vì nước Goryeo.
Ngươi đi chuẩn bị đi!
Điện hạ anh minh.
Vương phi nương nương có thể di chuyển không?
Không thể được.
Thần sẽ chia bộ binh thành hai đội, giữ lại đội có số quân đông ở đây.
Xem ra người quân địch muốn tấn công,
là Vương phi nương nương.
Woo Dal Chi!
Khoảng cách từ Goryeo đến Yến kinh của Nguyên triều rất xa phải không?
Đương nhiên là xa.
Lộ trình xa như vậy, ngươi nghĩ thế nào khi trên đường về đón ta?
No comments yet. Be the first to leave one.