The first 200 lines.
Kyung Chang quân đang bị lưu đày ở Kang Hwa Do thân mang trọng bệnh.
Nếu vị này là Y tiên đương nhiên có thể trị khỏi.
Anh bắt đầu ái mộ tôi từ khi nào vậy?
Ta nói vậy là có nỗi khổ riêng.
Nhưng tôi đã nghe thấy rồi, phải làm sao đây?
Anh biết tên tôi không?
Tôi tên Eun Soo.
Yoo Eun Soo.
Bây giờ ngươi nói Đại tướng Woo Dal Chi của ta,
muốn lập lại ngôi vị cho Kyung Chang quân,
- mà giở trò phản nghịch với ta, đi đến đó sao? - Choi Young!
Đúng là đệ tử của Hoa Đà.
Ta đi! Ta phải đích thân đi đến đó.
Chỉ cần mang về những gì cô nói là được phải không?
Đưa bác sĩ đông y đến càng tốt.
Mau quay lại nhé!
Ngươi định đi đâu vậy?
Điện hạ.
Xin người hãy theo thần.
Tại sao?
Young à!
Từ bây giờ chúng ta phải xông thẳng đến cổng lớn.
Dù xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không thể dừng lại.
Tuyệt đối không thể bị rơi lại, cô phải bám sát theo sau ta.
Cô chuẩn bị xong chưa?
Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Nếu chuẩn bị xong rồi,
chúng ta sẽ xông ra.
Đi thôi!
Tội nhân còn không dừng lại cho ta!
Dám chạy ra khỏi căn nhà này!
Ta là Trung lang tướng Choi Young của Woo Dal Chi.
Chúng ta gặp phải thích khách, đang định hộ giá Kyung Chang quân lánh nạn.
- Thích khách... - Bảo vệ Điện hạ.
Thành nghịch tặc bị bắt trói,
hay là ngoan ngoãn theo bọn ta?
Về nhà không được sao?
Ta muốn như vậy.
Mau quyết định đi!
Thời gian trì hoãn lâu quá,
chỉ làm cho nhiều người bất hạnh chết mà thôi.
Đó là chuyện của ngươi.
Y tiên.
Những... những người đó đánh nhau là vì chúng ta sao?
Vâng.
Nhưng ai ở bên phía chúng ta?
Chuyện này có chút khó đoán.
Nếu vậy chúng ta cứ xem như không biết đi thẳng thôi.
Trước tiên chúng ta hãy chạy về phía này.
Vậy Young sẽ không sao chứ?
Vâng.
Chạy về hướng đó có thể chạy bao xa thì chạy bao xa.
Sắp có mưa rồi.
Như vậy người bám đuổi sẽ ít đi.
Đừng để ướt, hãy trốn kỹ.
Y tiên sẽ chăm sóc Điện hạ.
Vậy Young thì sao?
Thần sẽ đến tìm Điện hạ sau.
Bảo hai chúng tôi đi sao?
Tại sao anh bảo hai chúng tôi đi? Tại sao?
Xin cô chỉ một lần thôi, đừng hỏi tại sao được không?
Hãy làm theo lời ta.
Hãy đi đi.
Dù là ở đâu, ta cũng đều có thể tìm ra được.
Vì vậy chỉ cần nấp kỹ là được.
Chỉ một chút không cẩn thận, Đại tướng sẽ bị hại khép vào tội mưu phản.
Hoàng thượng cũng bắt đầu nghi ngờ Đại tướng rồi.
Bây giờ lập tức từ bỏ mọi thứ, mau chóng hồi cung.
Ta không phải kẻ địch.
Ngươi chưa biết ta là ai,
đã nói không phải kẻ địch rồi?
Xem trang phục của ngươi,
có lẽ là đội Woo Dal Chi.
Thợ săn trong núi lại biết rõ trang phục của Woo Dal Chi.
Ngươi đến tìm Đại tướng Choi Young phải không?
Ngươi là ai?
Ta cũng là người đến tìm Đại tướng Choi Young.
Có người dặn ta, sau khi tìm thấy Đại tướng phải bí mật bảo vệ.
Bây giờ Kang Hwa Do đang náo loạn.
Choi Young vốn muốn bí mật đưa Kyung Chang quân đi.
Cuối cùng bị phát hiện rồi.
Đồng đảng muốn lập Kyung Chang quân có hơn trăm người.
Không phải!
Đang tụ tập với con số nhiều hơn nữa.
Rốt cuộc những lời nói vô lý này...
Không phải là ngươi không biết chứ?
Huyện lệnh Kang Hwa Do hôm qua đã biết rồi.
Nên quan quân đã chờ lệnh từ sớm.
Khi nào Choi Young đến?
Kyung Chang quân khi nào có hành động?
Hôm qua huyện lệnh biết lúc nào?
Ngày hôm qua.
Sáng sớm đã có lệnh.
Toàn quân đợi lệnh.
Thần đã nói gì ạ?
Ngay từ đầu thần đã nói không thể tin Choi Young.
Thần đã nói đến mức rách cả da mồm rồi.
Tuy không biết gã Gi Cheol đã thủ thỉ những gì với Điện hạ.
Điện hạ,
xin người minh xét.
Tên Choi Young ngay từ đầu đã là người của Gi Cheol rồi.
Một mình đến phủ Gi Cheol.
Đưa Y tiên đến chỗ Kyung Chang quân.
Có khoảng chục tên phản nghịch đang hộ giá cho họ,
bỏ trốn khỏi nơi lưu đày.
Chuyện này có chấp nhận được không!
Không có Gi Cheol đứng sau chỉ thị,
dựa vào sức của hắn thì có thể không, thưa Điện hạ?
Kang Hwa Do liên tục cấp báo.
Tình hình vô cùng không tốt, thưa nương nương.
Giật cả mình!
Ta biết rồi. Ta biết rồi. Ta biết rồi.
Đứa bé chạy nhanh đó tỉnh lại chưa?
Độc vẫn chưa được giải hết, bà định đưa đi đâu?
Còn biết làm thế nào.
Lệnh cho ta lập tức đưa đến.
Thế nào? Có thể đi không?
Có cần cõng ngươi không?
Nó đang nói gì vậy?
Ta biết rồi.
Ta sẽ đi cùng, yên tâm đi.
Ngươi chính là đứa bé cùng đến phủ Gi Cheol với Woo Dal Chi Choi Young?
Thưa đúng vậy.
Là Gi Cheol đã giao Y tiên cho Choi Young tại đó phải không?
Vâng. Nhưng mà...
Choi Young và Y tiên,
nghe lệnh Gi Cheol đến Kang Hwa Do phải không?
Vâng, nhưng mà...
Tại sao?
Sao ạ?
Bởi vì,
Choi Young đã thành người của Gi Cheol rồi?
Không! Không! Không phải!
Vậy tại sao?
Choi Young lại nghe lệnh của Gi Cheol?
Tại sao?
Đó là...
- Đó là... - Được rồi.
Đi thôi.
Chắc là có nỗi khổ gì đó.
Theo tiểu nhân đoán, Phủ Viện quân nhất định dùng Y tiên,
uy hiếp Đại tướng.
Đúng vậy. Đúng là như vậy đấy ạ.
Ví dụ,
nếu không trị khỏi bệnh cho Kyung Chang quân đại nhân,
sẽ chém đầu Y tiên.
Vì vậy muốn cứu Y tiên thì phải đến chỗ Kyung Chang quân đại nhân.
Hoặc là...
Ta không muốn biết, cũng không muốn nghe.
Nương nương!
Đứng trên lập trường của Choi Young, cũng là chuyện bất khả kháng.
Ai? Tại sao phải chú ý đến lập trường của Choi Young?
So với thiên về việc Choi Young vô tội bất hạnh,
thì chẳng phải khiển trách còn đơn giản còn thú vị hơn sao?
Ôi giật cả mình.
Chưa hỏi gì đã cầm dao đâm người rồi?
Không phải anh nói nếu là anh,
thì tôi có muốn đâm cũng không đâm được sao?
Thế nên cứ đâm trước rồi tính sau.
Nếu không thể đâm được thì đừng tự ý hành động.
Dao không có mắt đâu.
Sao giờ anh mới về?
Chúng tôi đợi anh lâu lắm rồi.
Nhưng sao anh tìm được nơi này? Thần kỳ thật.
Tôi còn buộc ngựa ở phía đó nữa đấy.
Tôi sợ bọn chúng phát hiện.
Tôi làm tốt chứ?
Bọn chúng bám theo sát nút.
Ôi trời ơi! Giật cả mình!
Anh bị thương rồi.
Để tôi xem nào.
Không phải máu của tôi.
Lau đi!
Đến chỗ kia đi! Đừng làm trẻ con tỉnh giấc.
Sao cô có thể gọi là trẻ con?
Anh này!
Tối qua sau khi tôi ngủ, anh có ngủ không?
Thế có nghĩa là từ lúc tỉnh lại sau khi hôn mê,
thì anh không ngủ nữa sao?
Với tình trạng đó mà anh có thể đánh nhau,
cưỡi ngựa rồi lại đánh nhau rồi lại trấn thủ?
Cô định làm gì vậy?
Ở đây! Anh dựa vào đây mà ngủ đi.
Từ bây giờ tôi sẽ trông cho anh, anh ngủ một lúc đi.
Bây giờ cô muốn bảo một người đàn ông dựa vào cánh tay của đàn bà mà ngủ sao?
Tôi muốn cho một người đang mệt mỏi,
dựa vào cánh vai người không mệt mỏi ngủ một lúc.
Có gì mà phải đàn ông và đàn bà.
Nào! Dựa vào một lúc.
Tôi sẽ trông cho anh.
Thuộc hạ của anh nói, anh Choi Young rất thích ngủ.
Nếu cứ bỏ mặc anh ba ngày ba đêm, anh vẫn ngủ suốt.
Sau khi tỉnh lại, sẽ một mạch ăn hết cơm của ba ngày ba đêm.
Sau đó lại tiếp tục ngủ.
Về phương diện này, đội trưởng của chúng ta đúng là khác người.
Người thích ngủ như vậy không nên cố chấp nữa.
Mau ngủ một lúc đi.
Con người ta nếu không thể ngủ ngon,
sẽ không thể ăn được,
không thể tập trung chú ý.
No comments yet. Be the first to leave one.