ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
- Họ đang tới. - Ai cơ?
Thế giới của chúng ta đang bị cai trị...
bởi một giống loài tiên tiến của con người...
mà chúng ta gọi là "Người quan sát".
Dám cắn trộm tôi, tôi sẽ hạ bệ anh.
Tôi là giáo sư Walter Bishop.
Tôi có một kế hoạch để chống lại.
Không phải tất cả họ đều là kẻ xấu. Một trong số họ từng cố giúp chúng ta.
Anh ấy tên là "Tháng Chín".
Trước khi chúng tôi có thể tấn công...
chúng tôi đã buộc phải nhốt mình trong "hổ phách".
20 năm sau, một vài người trong đội của chúng tôi đã được tìm thấy.
- Năm bao nhiêu rồi? - 2036.
Chú có biết cháu không?
Tôi đã bị mắc kẹt trong hổ phách hơn 20 năm.
Trông cô cũng tầm tuổi...
Henrietta?
Chào, cha.
Trận chiến để cứu nhân loại sắp bắt đầu.
Olivia. Olivia.
Không sao đâu. Cô ấy chỉ vừa nghỉ ngơi.
Còn con gái tôi đâu?
- Không có đứa trẻ nào được mang tới. - Con bé ở cùng chúng tôi mà.
- Họ để bọn trẻ ở đâu? - Etta! Etta!
Cha?
Cha ổn chứ?
Ừ, cha ổn.
Cha chỉ định qua xem con thế nào.
Mấy giờ rồi?
Khoảng 7 giờ.
Tôi vừa làm chút trà.
Và tôi tìm thấy những thứ này trong tủ lạnh.
Họ gọi chúng là những thỏi kẹo trứng.
Chúa ơi.
Gì đây trời... thức ăn để trừng phạt à?
Chào mừng tới năm 2036.
Không có từ "naugahyde".
Naugahyde là một loại "da nhân tạo" cao cấp rất phổ biến.
Peter, sao con không đánh thức cha dậy.
Chúng ta phải tìm Olivia ngay.
Không ai muốn tìm Olivia hơn con...
nhưng cha sẽ cần một cái quần đó, Walter.
Ta biết ta đang không mặc quần, Peter.
Ta không phải một thằng ngốc.
Lần cuối cùng ta nói chuyện với con bé...
là khi con bé ở Columbus Circle, năm 2015.
Mẹ ở New York sao?
Con bé đã gọi cho ta vào cái ngày nó biến mất.
Ta hầu như không thể nghe thấy con bé nói gì.
Đừng dây bị ngắt.
Cha không hiểu là...
cuộc nói chuyện đó cách đây 21 năm à?
Giờ cô ấy có thể ở bất cứ đâu, trong thành phố hoặc không.
Con bé mang một mảnh ghép của câu đố...
Một mảnh trọng yếu.
Đây chỉ là một phần.
Cái mà ta bảo con bé đi lấy sẽ mở khóa toàn bộ.
Mở khóa toàn bộ cái gì cơ?
Tất nhiên là kế hoạch để tiêu diệt những "Người quan sát".
"Tháng Chín" và ta đã dự phòng...
một kế hoạch riêng.
Sau khi bọn ta hoàn thành mỗi phần...
thông tin trong đầu ta lại bị xáo trộn...
để tránh bị "đọc".
Anh ấy nói với ta rằng...
khi đến thời điểm bắt đầu kế hoạch...
Ta phải tìm lại thứ gì đó ở Grand Central Station...
và sau đó mọi thứ sẽ được sáng tỏ.
Và đó là thứ mà ta bảo Olivia đi lấy.
Con bé đang trên đường quay về khi bị mất tích.
Con bé đã không bao giờ quay lại.
Vài ngày sau, ta đã phong ấn chúng ta trong hổ phách.
Lạy chúa. Cái gì vậy?
Nó là kẹo trứng.
Một tương lai khốn khổ.
Aspen, tìm giúp tôi đôi giầy với.
Không thể lãng phí thời gian nữa.
Chúng ta phải tin tưởng mẹ con vẫn còn sống.
Cha biết bây giờ con đang cảm thấy hoài nghi điều đó.
Sao cha biết được?
Bởi vì làm sao biết cô ấy thế nào, sau ngần ấy năm ư?
Có bao nhiêu khả năng là chúng ta lại được đoàn tụ?
Nếu mẹ còn sống, Henrietta...
chúng ta sẽ tìm thấy thôi.
Vậy đây là những gì còn lại của Columbus Circle sao.
Đúng là một trò hề...
một trò hề.
Bọn chúng đã làm gì với công viên vậy?
Họ san phẳng để xây dựng máy móc bơm các-bon mô-nô-xít (CO)...
vào khí quyển.
Tại sao?
Trên mỗi châu lục đều có một cái.
Không khí ở đây...
quá nhiều ô-xy đối với họ.
Một vài năm nữa thôi là hiệu ứng đó sẽ không thể đảo ngược được.
Nó sẽ làm giảm tuổi thọ của những ai không phải là "Người quan sát"...
xuống khoảng 45 tuổi.
Con bé gọi cho ta ở chỗ nào đó quanh đây.
Con bé đang chạy.
Suýt nữa ta đã có thể xác định...
thì sau đó kết nối đột ngột bị cắt.
Walter.
Đúng, Olivia có thể đã bị kẹt trong đó.
Chúng ta đã bàn tới việc...
dùng hổ phách như một phương án cuối cùng...
khi mà chúng ta có nguy cơ bị tóm bởi...
những kẻ Quan Sát.
Ta đã đưa cho con bé...
một máy tạo hổ phách.
Ta cũng đã có thể đưa cho con một chiếc...
nếu con không bỏ chúng ta đi.
Walter.
Ông ấy không có ý như vậy đâu.
Chắc chắn là ông ấy có ý như vậy.
Ôi, không.
Những cái lỗ kia là gì vậy?
Mọi người bị lấy đi rồi.
Máy cắt hổ phách thế hệ thứ 4. Chúng mới lấy đi gần đây.
Vậy là những "Người quan sát" đã có Olivia?
Không.
Những gã Amber Gypsy.
Cái gì trên thế giới là Amber Gypsy vậy?
Ôi trời.
Ở đây chợ đen khá phát triển.
Xin chào đằng ấy.
Tôi từng một lần yêu đương nồng cháy ở Nhật Bản.
Suýt nữa tôi đã kết hôn với cô ấy.
Đi nào, Walter.
Được rồi, đi xuống 3 tầng...
khu đầu tiên bên tay phải.
Con không đi cùng à?
Đội Fringe suốt ngày bắt bớ những gã ở đây.
Vài kẻ sẽ nhận ra con.
Gỗ óc chó ư?
Cho dễ thỏa thuận.
Chỗ đó là gần 3,000 đô-la.
Nếu bọn chúng nói gì đó khác, thì chúng chỉ đang tìm cách lừa đảo.
Xin lỗi.
Chúng tôi đang tìm kiếm vài người đã bị khoét khỏi hổ phách...
ở gần đây.
Chúng tôi không phải là những "Kẻ trung thành"...
chỉ quan tâm tới thành viên trong gia đình.
Những tấm cắt mới nhất ở bên trái.
Ta vẫn không thể tin vào mắt mình...
khi mà cháu trở thành như thế này.
Tất nhiên, cháu phải hiểu là đối với ta nó không chỉ là mới cách đây 2 tháng...
khi mà ta đưa cháu tới bến tàu.
Cháu yêu những con ngựa.
Trò kéo quân.
Cháu còn nhớ?
Không. Cháu ước cháu còn nhớ.
Đó là cách họ gọi nó phải không, trò kéo quân?
Dù sao thì họ cũng từng gọi nó như vậy.
Với ta, cháu mãi là...
cô cháu gái bé bỏng.
Người phụ nữ tôi đang tìm kiếm... cô ấy tóc vàng.
Em gái tôi cũng vậy.
Đó là toàn bộ rồi.
Cái này sẽ không dễ quên.
Ừ. Thông tin là thứ đắt tiền.
Cô ấy mang theo một thiết bị điện tử trong tay.
À.
Cuối 20 tuổi, áo khoác da màu đen?
Chuẩn.
Cô ấy được bán rồi.
Cô ấy được bán?
Bán cho ai?
Sân khấu đang chờ ông, Maverick.
Anh bán vé à?
Không, nhưng ông sẽ mua một cái.
Tôi sao? Ừ, chắc chắn.
Chúng ta nên rời khỏi đây, Maverick.
Anh không muốn bất kì rắc rối nào đâu.
Ông nói đúng, bác sĩ, không phải là theo cách đó.
Căn hộ này đã được phê chuẩn.
Tôi đã được cấp quyền bản địa, theo điều luật 23 khoản D.
Đi đi.
Markham?
Markham chết rồi.
Anh ấy chết như một anh hùng.
Mọi người rất đau buồn.
Anh ấy đã dùng mạng sống của mình để cứu một chiếc xe buýt đầy lũ nhóc...
và nhờ vậy mà các bạn còn sống.
- Cô ấy đâu? - Tất cả các bạn.
Cô ấy đâu?
Sao anh không hề già đi?
Làm cách nào mà anh không già đi?
Chúng tôi biết ông đã mua cô ấy.
Tôi yêu cô ấy...
từ lần đầu tiên cô ấy tới hiệu sách của tôi.
Tôi không bao giờ muốn cô ấy bị bất kì tổn hại nào.
Sao ông mang cô ấy về đây được?
Ông phải có một cái giàn trượt hoặc gì đó tương tự.
Mọi chuyện đáng lẽ không xảy ra như thế này.
Cô ấy đáng ra sẽ tỉnh lại và xem tôi như ân nhân cứu mạng của mình...
khi mà tôi tìm ra chính xác làm thế nào để cô ấy tỉnh lại.
Một cái băng-ca. Peter, ở đây.
Nơi này đúng là một kho tàng văn học.
Có thể cô ấy sẽ chẳng bận tâm tới vấn đề chiều cao của tôi...
và nhận ra rằng tôi mới thật sự là tốt cho cô ấy...
No comments yet. Be the first to leave one.