ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Fringe tập trước...
Tất cả bọn họ ko hẳn là xấu.
1 người trong số đó đã cố giúp chúng ta.
Tên anh ta là Tháng Chín.
5 tuần sau cuộc xâm lược,
Có 1 người đàn ông tới đây.
Tên anh ta là Donald.
Anh ta đã bị bắt đi
Bởi 2 kẻ xâm lược.
Ta cần phải tìm được họ.
Donald xuất hiện ở trước cửa nhà chúng tôi.
Nói rằng bọn xâm lược đang truy tìm anh ấy.
Nhưng anh ấy cần chúng tôi chăm nom cậu bé này.
Anh ấy có nói mình tham gia vào 1 kế hoạch quan trọng
Để đánh bại bọn xâm lược.
Cháu có nhớ đã gặp ta cùng với 1 người đàn ông tên Donald ko?
Thằng bé rất quan trọng.
Nó phải sống.
Ta biết Donald là ai.
Donald là Tháng Chín.
Walter?
Xin lỗi, ta ko định làm con sợ.
Ông làm gì ở đây thế?
Ta mới là người hỏi con như thế.
Con cần phải nghỉ ngơi, con trai à.
Cần phải làm cho xong việc. Tôi lấy được cuốn băng tiếp theo rồi.
Còn lý do của ông thì là gì đây?
Ta tin là mình có cách
Để tìm được người bạn đồng hành, tức Tháng Chín ấy.
Những ký ức mà cậu bé dẫn ta thấy thuộc tiềm thức của mình,
Tức là nó cũng giống như cái bể nước ngầm.
Okay, Walter, thế nào--?
Walter, sao ông lại cởi quần ra vậy?
Mấy thứ đó bó chặt quá.
Thân thể ta cần được thoải mái cùng tâm hồn,
Như thế ta mới tìm được Tháng Chín.
Thế giờ ông đã thấy thoái mái chưa?
Rồi.
Bắt đầu thôi.
Okay, nhịp sinh học ổn. Nhịp tim hơi thấp.
Tôi nghĩ do tác động của thuốc an thần.
Dao động đang dần trở nên rõ ràng hơn.
Mọi thứ có vẻ như đang bắt đầu hoặt động.
Walter, ông bắt đầu được rồi đấy.
Giờ ông nên cảm thấy mình thật thoải mái vào.
Huyết áp đang tăng.
Bao nhiêu?
140/90
Ko, 152/100
Vẫn đang tăng.
Sóng não đang dao động.
Walter, nhịp sinh học của ông
Đang tăng dần. Ông vẫn ổn đấy chứ?
Ko thể tin được.
Ta đang ở đây.
Walter, ông đang ở đâu?
1 căn hộ...
Giống như căn hộ mà cậu bé đã cho ta thấy.
Nhìn quanh xem.
Ông có nhận được ra thứ gì ở đó ko?
Có thứ gì giúp chúng ta biết được nơi đó ở đâu ko?
Ta đang ở bên cạnh Tháng Chín,
Và trông chẳng giống anh ta tẹo nào.
Anh ta có tóc.
Ở đó có cửa sổ ko?
Có.
Well, tới đó nhìn ra ngoài đi.
Ta nhìn thấy nước... các tòa nhà ở đằng xa...
Những tòa nhà chọc trời.
Uh, New York?
Có thể.
Đúng rồi.
Ta thấy nóc Tòa nhà Empire State.
Tòa Empire State ở phía Đông Manhattan.
Ở phía bên phải của ta...
Ta cũng ko chắc lắm--
1 cây cầu.
Ta đang ở dưới 1 cây cầu.
Tôi nghĩ đó là cầu Williamsburg.
Theo góc nhìn mà Walter miêu tả,
Tôi cho là tòa nhà đó ở khu Brooklyn,
1 nơi gần hướng Đông nam
Dựa trên vị trí của cây cầu.
Vậy nếu Tháng Chín vẫn còn sống,
Và anh ta vẫn ở chỗ đó,
Thì đó là nơi ta tìm thấy anh ấy.
Anh ta vẫn sống.
Sao ông biết?
Ta đang lạc quan mà.
Thế à?
Sao ko? Dù sao thì,
Tháng Chín vẫn sống ở chỗ cũ,
Ta sẽ biết thôi.
Nhanh lên nào.
Mọi thứ vẫn ổn chứ?
Cái gì? 1 đứa trẻ Người quan sát? Bọn ta chưa bao giờ thấy người như thế.
Cái gì? 1 đứa trẻ Người quan sát?
Bọn ta chưa bao giờ thấy người như thế.
Chúng ta đã nhận được lệnh.
Ông ấy sẵn sàng gặp ngài bây giờ.
Tiếp tục tìm kiếm bọn chạy trốn.
Báo cho ta nếu có bất cứ việc gì.
Đằng này.
Từ hướng này.
Này.
Hey, hey, ông sao thế?
Ý con là gì? Ta ổn mà.
Theo cách nhìn của tôi, thì trông ông ko ổn,
Ông như đang bất ngờ, hơi lo sợ.
Con ko phải lo về ta đâu.
Sao lại ko?
Ông bảo tôi giúp ông bình tâm.
Ông sợ mình sẽ trở thành người đàn ông ngày trước,
Ông nhờ Nina lấy đi phần não bộ. 1 lần nữa.
Được rồi, còn trai. Cái việc đó
Ko cần thiết nữa đâu.
Nhưng Walter, tại sao? Việc gì đã thay đổi?
Ta ko thể giải thích được, nhưng...
Khi thằng bé chạm vào ta,
Nó cho ta thấy thứ còn hơn cả hình ảnh,
Đó là sự giải phóng, Peter.
Lúc đó, ta hiểu rằng mọi thứ mà ta đã từng biết--
Hoặc những ý tưởng ta có, khi còn là kẻ tài năng--
Chẳng có nghĩa lý gì hết.
Đó ko phải là tất cả những gì thằng bé cho ta thấy.
Ta nhớ mọi việc, những việc mà ta chưa từng trải qua,
Ta nghĩ, ở khoảng thời gian khác,
Trước khi con biến mất, trước khi thời gian bị chỉnh lại.
Ta nhớ lúc con tới gặp ta ở bệnh viện St. Claire,
Câu đầu tiên ta nói là " Ta nghĩ con phải béo hơn chứ."
Và ta nhớ cái đêm ta thức rất khuya,
Làm sandwich bơ đậu phộng,
Con đi qua và gọi ta, "Bố."
Cái sự vui sướng ấy...
Và nỗi sợ hãi, trước lúc con bước vào trong cỗ máy.
Ta nỏi với con rằng mình chưa bao giờ muốn rời bỏ con,
Và con nói--"Lần này,
Ông phải làm."
Hmm.
Thằng bé là thứ gì?
Sao nó có thể làm việc này cho ông--
Làm cho ông thấy 1 cuộc đời ông ko hề sống.
Ta ko rõ, nhưng ta cảm nhận được nó.
Ông có nhớ gì về kế hoạch ko?
Ko. Ko có gì hết.
Nhưng như thế chẳng giải quyết được gì hết.
Sao nó cho ông thấy lại tất cả các ký ức,
Mà ko có kế hoạch?
Ta ko biết.
Peter, trước khi ta gặp thằng bé,
Ta ko hề nghĩ rằng mình có thể yêu con hơn nữa,
Nhưng giờ, biết được những gì chúng ta đã trải qua,
Và mọi thứ chúng ta đã có...
Ta càng yêu con hơn.
Con chưa bao giờ thích thể hiện tình cảm công khai.
Hoặc là người thứ 2 vào nhà vệ sinh công cộng.
Ta nhớ cả việc đó nữa.
Trung tá đang đợi ông.
Biến thể XB-6783746 đã được tìm thấy.
Nó được giấu ở năm 2036.
Để làm gì?
Vẫn chưa xác định rõ,
Nhưng kẻ nào giấu biến thể ấy cũng vì mục đích nào đó.
Đáng lẽ nó hề tồn tại,
Nhưng có kẻ muốn nó hiện hữu.
Kẻ đó cho rằng nó sẽ sống sót,
Bởi chúng cho rằng nó quan trọng.
Đây này.
Đây là cái cửa sổ ta đã nhìn ra ngoài
Theo tầm nhìn của ta lúc ở trong bể nước.
Là nó!
Walter Bishop.
Ông vẫn còn sống.
Chúng tôi đã bị kẹt ở trong hổ phách.
Trong 21 năm, bị đông cứng cùng thời gian.
Tôi ko nghĩ sẽ được gặp lại mọi người.
Mọi người tìm được tôi như thế nào?
Dựa trên các cuốn băng
Mà Walter đã làm vào năm 2015,
Cố gắng tập hợp mọi thứ lại với nhau.
Chúng tôi tìm thấy chiếc radio mà anh bỏ lại ở thế giới bỏ túi,
Và nó đã đưa chúng tôi gặp cậu bé,
Thằng bé đã chỉ cho chúng tôi nơi để tìm anh.
Đôi vợ chồng anh nhờ nuôi gọi nó là "Michael."
Quả là 1 chặng đường dài.
Chúng tôi đã mất mát khá nhiều.
Rất nhiều người tốt đã hy sinh
Để giúp chúng tôi gặp được anh.
Giờ thì đến lượt anh. Việc gì đã xảy ra?
Trước cuộc xâm lược, tôi đã bị bắt
Vì liên tục can thiệp vào thời gian,
Và việc tác động tới các bạn.
Để trừng phạt, họ tháo bỏ thiết bị của tôi.
Giờ, tôi ko thể đi vượt thời gian
Hay làm những việc mình đã có thể làm như trước.
Họ thử nghiệm trên người tôi.
Họ gọi đó là "thu hồi sinh học."
Giờ, tôi chẳng khác gì các bạn.
Đúng ra, thì đó ko phải là sự trừng phạt.
Tôi vẫn luôn để tâm tới kỷ nguyên này nhất.
No comments yet. Be the first to leave one.