最初の189行です。
Một tên Đại Hư đã xuất hiện, và cậu ấy đã đánh bại hắn.
Tin tức này sẽ sớm truyền tới Linh giới.
Ichigo.
PHÒNG KHÁM KUROSAKI
Ichigo!
Mới sáng sớm có gì quan trọng vậy?
Cậu bị thức giấc hay sao hả?
Cậu im đi! Là do em gái của cậu làm đó!
Đem đi giặt là đã đủ rồi, con bé lại còn...
Nhìn hợp với cậu mà.
Yuzu hẳn thấy tội vì trông cậu bẩn quá.
Im đi!
Con bé còn nỡ đặt thứ này lên tai của tớ.
Và con bé dùng keo siêu dính. Không gỡ nó ra được.
Để xem nào.
Trời ạ! Con bé tưởng tớ là thú nhồi bông và...Ây da!
- Này, cậu làm gì vậy? Đau quá! - Này.
- Tớ nghĩ nếu kéo mạnh tay thì sẽ gỡ được. - Đau quá!
Đừng mà!
Không được rồi. Tớ nghĩ tai cậu sẽ đứt ra trước mất.
Sao cậu...
Ồ, sắp tới giờ rồi! Tớ phải đi thôi.
Ăn sáng thôi!
Khốn nạn quá đi.
Sao mình lúc nào cũng là người bị đối xử như thế này?
Mình không phải là bạn bè sao?
Không phải mình cũng ngang hàng sao?
Vậy thì, mình sẽ bỏ đi đây.
Và mình sẽ đi tìm ai đó yêu thương mình chân thành.
Tìm nơi thuộc về mình!
Này Rukia, tới giờ đi học rồi!
Ơ? Này, Rukia!
Đừng có ồn! Tớ nghe rõ rồi mà.
Hả? Có chuyện gì sao?
Không có gì.
Tớ chỉ bị mệt sau vụ ngày hôm qua.
Nếu vậy thì...
Tớ đi trước đây.
Chuyện gì vậy nhỉ?
Vậy là mình đã bỏ đi bụi.
Nhưng mình không biết...
Không có tiền, mình chẳng thể đi xa được.
Hả?
Kia là...
Nhặt tớ lên nào! Các cậu là bạn cùng lớp với Ichigo mà!
Các cô gái không thể cưỡng lại một con thú nhồi bông xinh xắn thế này.
Đúng vậy! Tuyệt vời!
Kìa, con thú nhồi bông xinh quá...
- Con thú nhồi bông dơ quá. - Ối!
- Ơ? - Hả?
Thôi rồi...
Họ đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nó vừa nói chuyện, phải không?
Phải, đúng rồi.
Tình thế này chắc không còn cách nào...
Nó bỏ chạy kìa!
Kunieda Ryo, đội điền kinh trường trung học Karakura.
Tớ chạy 100 mét chỉ trong 12 giây. Cậu không thoát khỏi tớ được đâu.
Ôi, không! Tại sao chứ?
Mình chỉ cần chút sự tử tế thôi mà!
Nói tóm lại...
Ơ?
Kuchiki! Chào cậu!
Chào buổi sáng, Inoue.
Ta đi chung nhé?
Được chứ, rất sẵn lòng.
Nhưng Inoue này, cậu đi sớm thật đấy?
Dĩ nhiên rồi. Sắp nghỉ hè rồi, phải không?
Tớ cứ nghĩ hoài đến việc đó và không thể ngủ được, nó cứ lấp lánh!
Ra là vậy.
Phải rồi, Kuchiki, cậu có kế hoạch gì cho mùa hè chưa?
À, vẫn chưa.
Tháng 8 này có lễ hội pháo hoa lớn lắm.
Tatsuki và các bạn khác, bọn tớ lên kế hoạch đi cùng nhau.
Kuchiki tham gia nhé?
Lễ hội pháo hoa à?
Ừ!
Ta nên rủ cả Kurosaki nữa.
Sẽ giống như hồi chúng ta cùng lên sóng chương trình Săn linh hồn ấy.
Sẽ vui lắm đấy.
Một bữa thật ra trò phải không?
Ừ.
Nhưng cậu ấy vì gia đình mà đến đó,
có thể cậu ấy là người rất tốt bụng.
Cậu ấy có một gia đình thú vị như vậy, cậu ấy nên tươi tỉnh lên.
Mặt Kurosaki lúc nào cũng cau có như vậy.
Tớ tưởng cậu không quan tâm nhiều đến Kurosaki.
Không đâu.
Nếu cậu nhìn kỹ Kurosaki, cậu ấy cũng có mặt thú vị lắm.
Hãy tham gia lễ hội pháo hoa với bọn tớ đi.
Để tớ xem sao đã.
Nào, tiếp đi, Tatsuki!
Tìm thấy cậu rồi, nữ thần Orihime của tớ.
- Lần trước chỉ là diễn tập thôi. - Cố lên, Orihime! Đứng vững nào!
- Hime! Trông cậu tuyệt lắm! - Bây giờ mới là thật.
Đầu tiên, mình sẽ nằm đó cầu cứu Orihime.
Rồi cậu ấy chắc chắn sẽ nhẹ nhàng nhặt mình lên hệt như Đức Mẹ...
- Dễ thương quá! - ...và ôm chặt vào thung lũng thần thánh!
Đúng vậy! Đối tượng của mình luôn là Orihime! Chỉ duy nhất cậu ấy!
Đã quyết định rồi thì phải làm ngay!
Và rồi những cái ôm mềm mại, ấm áp đang chờ đợi...
Đòn kết liễu! Cú đại bác rồng đây!
Bóng chuẩn lắm!
Sao lại thế này!
Tớ làm được rồi! Dẫn trước một điểm rồi!
Orihime, tớ nghĩ trò "đá chày" của cậu...
ĐÁ CHÀY = BÓNG ĐÁ VÀ BÓNG CHÀY
...không công bằng với bên phòng ngự đâu.
Và dẫn trước một điểm chưa đủ để ăn mừng đâu.
Hả? Vậy à?
Ta nghỉ thôi. Hết tiết tự học rồi.
- Hả, tớ chỉ mới khởi động thôi! - Họ đang làm trò gì vậy?
Ichigo!
Đang nhìn gì đó?
Này! Cậu đang nhìn Inoue phải không?
Chà, nói về bộ ngực đầy đặn kia...
Buông tớ ra! Và đừng có nói nhảm nhí nữa!
Gì chứ? Chúng ta là các nam sinh lành mạnh mà.
Mê gái đẹp thì có gì sai chứ.
Thôi được rồi! Không có gì sai cả.
Hả? Tớ hiểu rồi.
Cậu thích gu giống Mizuiro hơn, đúng chứ?
Hai cậu kia! Bớt giỡn đi, qua đây giúp một tay nào!
Ồ, xin lỗi!
Đây! Cái cuối rồi đấy.
Ừ, cảm ơn.
Sẵn tiện, hôm nay Ishida vẫn chưa ghé qua.
Hôm qua tớ có gặp cậu ấy.
Ở Công viên Trung tâm, lẩm bẩm một mình.
Và nghe cũng sầu não lắm!
- Cậu ấy cứ làm như thể mình bi kịch lắm. - Tên này ở gần đó ư?
- Ừ thì, cũng đúng, nhưng... - Nguy rồi!
Cậu ấy tham gia đội kịch được đấy.
Còn có mấy gã kỳ lạ đi cùng cậu ấy nữa.
Và có một tiếng nổ nữa.
- Nghe cũng lớn lắm. - Ơn trời.
Cảm ơn vì đã tạo ra cậu ta như một tên ngốc.
Ishida!
Mấy vết thương đó là sao vậy?
Té cầu thang thôi ạ.
Nói nghe như thật.
Ồ. Mà thôi, em vào chỗ ngồi đi. Chúng ta tiếp tục bài học.
- Thật ư? Thế có ổn không? - Được không vậy?
Đừng để điều đó khiến cậu bận tâm.
Không phải lỗi của cậu.
Cậu ta tự chuốc lấy thôi.
Tớ sẽ không lo lắng vì mấy vết thương như thế đâu.
Vậy hả? Có ai nói là đừng lo lắng gì đâu?
Tớ chỉ bảo là đừng để nó làm cậu bận tâm.
Sao cậu...
Đánh nhau à?
Ishida ư? Không đời nào!
Không tin được là Ishida đến trễ đến tận tiết ba!
Trật tự nào.
Ichigo!
Cùng ăn trưa nào!
Ừ, nhưng tớ rủ thêm người nữa nhé?
Sao? Thêm cô nào mới hả? Ai?
Ishida,
ta cùng ăn trưa đi.
Hả?
Sao lại là Ishida?
Ăn chung với người như cậu ấy thì có gì vui.
Hiểu rồi! Hẳn là mấy miếng băng quấn.
Mấy miếng băng quấn đó vui lắm hả, Ichigo?
Im lặng.
- Tớ từ chối! - Tất nhiên rồi!
Thôi mà. Chầu này Keigo đãi đấy.
Sao hả?
Vậy thì được.
Tên keo kiệt!
Ngay từ đầu mình đã nghi ngờ rồi.
Có lẽ không còn nhiều thời gian nữa đâu.
Kìa, cậu ấy đây rồi!
Kuchiki, lại đây ăn trưa cùng bọn này nào!
QUÁN URAHARA
Jinta à, nghiêm túc đi và quét cho đàng hoàng nào.
Đừng nói nhiều! Bây giờ là thời buổi đàn ông im lặng và chơi bóng đá mà.
Lạy trời...
Hả?
Ông Tessai, ông Kisuke này.
Con mèo con.
Ồ, là Yoruichi phải không?
Mừng trở về!
Nào, lên nào!
Con mèo đó là gì thế?
Con mèo tên là Yoruichi,
và là bạn thân nhất của ông chủ.
- Hả? Bạn thân là con mèo sao? - Chơi nữa nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.