200 บรรทัดแรก
CHÚA TỂ CỦA NHỮNG CHIẾC NHẪN
Sméagol!
Một con cá!
Bắt được một con cá rồi, Sméag...
Sméagol!
Kéo lên! Nhanh! Nhanh! Kéo lại đây!
Déagol!
Déagol?
Déagol.
Đưa đây cho tớ nào, Déagol thân mến!
Tại sao?
Bởi vì...
hôm nay là sinh nhật tớ, và tớ muốn có nó.
Báu vật của ta.
Chúng đã nguyền rủa ta.
Tên sát nhân.
Chúng đã gọi ta là sát nhân.
Chúng nguyền rủa và xua đuổi ta...
Gollum.
Gollum.
Gollum.
Và ta đã khóc, báu vật ạ.
Khóc bởi vì quá cô độc...
Nước lạnh... Thật mát đôi chân...
Và ta chỉ muốn bắt một con cá,
ngọt lịm và tươi.
Và ta đã quên vị của bánh mì...
tiếng gió thổi qua tàng cây...
sự mơn man của làn gió.
Thậm chí còn quên cả tên mình.
Báu vật của ta.
Dậy đi!
Dậy!
Dậy đi, hai người mê ngủ!
Chúng ta phải đi.
Đi ngay lập tức.
Cậu ngủ được không, Frodo?
Tớ đã ngủ quên quá cả giờ!
Chắc là trễ lắm rồi!
Không.
Chưa đâu.
Vẫn chưa đến trưa.
Ngày càng lúc càng tối.
Nhanh lên!
Đi thôi! Không còn thời gian nữa!
Nhưng phải để Frodo ăn gì đã!
Không nên phí thì giờ, ngốc quá!
Này.
Còn cậu?
À, không, tớ không đói.
Tớ không thích loại bánh này.
Sam.
Thôi được.
Thật ra cũng không còn nhiều.
Phải cẩn thận nếu không sẽ hết.
Cậu cứ ăn đi, Frodo.
Tớ đã chia phần cả rồi.
Có lẽ sẽ đủ.
Đủ cho việc gì?
Cho chuyến đi về.
Nhanh lên, hai cậu Hobbit.
Gần đến rồi.
Gần đến Mordor rồi.
Ở đây không nơi nào an toàn cả.
Nhanh lên!
SỰ TRỞ VỀ CỦA NHÀ VUA
Thật tuyệt.
Trời trong xanh.
Thuốc lá Longbottom.
Tớ cảm thấy như đã trở về Thanh Long Quán.
- Thanh Long Quán. - Một cốc bia trên tay.
Ngồi gác chân lên ghế sau một ngày lao động mệt nhọc.
Nhưng cậu có làm việc cực nhọc bao giờ đâu.
Xin đón tiếp các ngài...
đến Isengard!
Hai tên quỷ nhỏ!
Báo hại chúng ta đi tìm thật vất vả.
Giờ lại còn ở đó ăn uống và hút thuốc nữa!
Chúng tôi vừa đại thắng trong một trận đụng độ...
và đang tận hưởng những gì xứng đáng.
Món thịt lợn muối này đặc biệt ngon.
Thịt lợn muối?
Người Hobbit.
Bọn tôi nhận lệnh từ Treebeard,
người nắm quyền tại Isengard.
Sư phụ Gandalf.
Rất vui vì ngài đã tới.
Tôi có thể quản lý gỗ và nước, cát và đá...
Nhưng ở đây tôi phải canh giữ một pháp sư...
bị giam giữ trong tháp.
Ra mặt đi!
Hãy cẩn thận.
Dù bị bại trận, Saruman vẫn còn nguy hiểm.
Thế thì chặt đầu hắn cho xong việc!
Không.
Ta cần hắn sống.
Ta cần nói chuyện với hắn.
Ngươi đã chiến đấu nhiều trận đánh,
giết hại nhiều người, hỡi vua Théoden...
và cuối cùng đã mang lại hòa bình.
Chúng ta không thể ngồi đàm đạo với nhau được sao,
như ngày xưa đấy, bạn cũ?
Giữa chúng ta không thể có hòa bình sao?
Sẽ có hòa bình.
Sẽ có hòa bình...
khi ngươi trả lời về việc thiêu cháy thành Westfold...
và những đứa trẻ nằm chết ngoài kia!
Sẽ có hòa bình
khi sinh mạng của những binh sĩ...
thân xác vẫn bị chém dù họ đã ngã xuống...
ngoài cổng thành Hornburg, được báo thù!
Khi ngươi bị treo cổ làm trò vui cho lũ quạ của ngươi...
ta và ngươi sẽ có hòa bình.
Giá treo cổ và quạ ư?
Ngươi lẩn thẩn rồi!
Ngươi muốn gì, Gandalf Greyhame?
Để ta đoán nhé. Chìa khóa của Orthanc,
Hay chìa khóa của chính pháo đài Barad-dûr...
cùng với vương miện của bảy vị vua
và gậy thần của Ngũ Pháp Sư!
Sự phản bội của ngươi đã giết chết hàng ngàn người.
Và còn nhiều người nữa đang gặp nguy hiểm.
Nhưng ngươi có thể cứu họ, Saruman.
Ngươi đã ở sâu trong hàng ngũ địch.
Té ra ngươi đến vì muốn thông tin.
Cũng có cho ngươi đây.
Nhiều thứ mục nát đang diễn ra ngay giữa lòng Trung Địa.
Ngươi có thể không thấy chúng.
Nhưng Ma Nhãn đã thấy chúng.
Giờ đây Người đang thừa thế thắng trận.
Và sẽ sớm tấn công.
Tất cả bọn ngươi sẽ chết.
Ngươi biết điều đó mà, phải không Gandalf?
Ngươi không thể tự cho rằng tên du mục này
sẽ ngồi lên ngai vàng xứ Gondor.
Kẻ bị lưu đày, bò ra từ bóng tối ấy
sẽ chẳng bao giờ lên ngôi vua được đâu.
Gandalf sẽ không ngần ngại hy sinh những kẻ thân cận...
những người hắn tự nhận là hắn yêu thương.
Nói xem, ngươi đã rót lời đường mật gì với tên Halfling...
trước khi đưa hắn vào chỗ chết?
Con đường ngươi xúi hắn chỉ dẫn đến chỗ chết.
Đủ rồi!
Bắn hắn đi.
Găm một mũi tên vào mồm hắn.
Không.
Xuống đây, Saruman...
ngươi sẽ được tha mạng.
Dẹp bỏ lòng nhân từ của ngươi đi.
Ta không cần thứ đó!
Saruman...
quyền trượng của ngươi đã vỡ.
Gríma,
ngươi không cần phải theo hắn.
Trước đây ngươi không hề thế này.
Đã một thời ngươi là chiến binh xứ Rohan.
Xuống đây.
Chiến binh xứ Rohan?
Thành Rohan còn lại gì...
ngoài những căn nhà mái lá
nơi bọn cướp uống rượu trong không khí hôi hám...
và bọn trẻ lăn lóc trên sàn cùng lũ chó?
Chiến thắng tại Helm's Deep
đâu phải của ngươi, hỡi kị binh Théoden.
Cha ngươi vĩ đại hơn ngươi nhiều.
Gríma...
xuống đi.
Đòi hắn tự do đi.
Tự do?
Hắn sẽ không bao giờ được tự do hết.
Không.
Xuống, đồ hèn nhát!
Saruman!
Ngươi đã ở sâu trong hàng ngũ địch.
Hãy nói cho ta những gì ngươi biết!
Bảo người của ngươi lui,
và ta sẽ nói cho ngươi biết nơi phán quyết số phận ngươi.
Ta không thể bị cầm tù ở đây.
Thông báo cho các đồng minh...
và các vùng đất còn tự do của miền Trung Địa.
Quân địch đang tiến công.
Chúng ta cần biết chúng sẽ bắt đầu ở đâu.
Vết tích nhơ bẩn của Saruman...
đang được gột sạch.
Cây cối sẽ lại mọc ở nơi này.
Những cây non.
- Những cây dại. - Pippin!
Lạy Chúa tôi!
Peregrin Took!
Ta sẽ giữ nó, anh bạn.
Nhanh nào.
Đêm nay ta tưởng nhớ
những anh hùng đã đổ máu vì vương quốc này.
Những linh hồn chiến thắng muôn năm.
Muôn năm!
Không ngừng uống.
- Không làm đổ ra ngoài. - Và không nôn.
Thi uống bia à?
Người đứng vững cuối cùng sẽ thắng.
- Uống vì điều gì bây giờ nhỉ? - Vì chiến thắng đi!
No comments yet. Be the first to leave one.