The first 200 lines.
Im mồm ngay!
Mẹ!
Hershel!
Con gái tao đâu?! Nó đâu rồi?!
Commonwealth kết án...
Eugene Porter tội giết người cấp độ 1.
Tới lúc dọn cứt rồi.
Từ rất lâu rồi, chúng ta chiến đấu chỉ để tồn tại.
Cố lấy lại những gì đã mất.
Gia đình này của tôi,
Chúng tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ nhau.
Và giờ chúng tôi đang chiến đấu cho một thứ khác.
Một thứ lớn lao hơn.
Một khởi đầu mới.
Nhưng nó sẽ có một cái giá phải trả.
Luôn luôn phải trả giá.
Tôi chưa bao giờ biết về mẹ Lori của mình.
Anh trai Carl đã từng mơ về một ngày,
Khi tất cả mọi người cùng chung sống với nhau trong hòa bình.
Mẹ Michonne của tôi đã cố gắng rửa tay gác kiếm.
Bố Rick của tôi, đã tìm kiếm sự tha thứ.
Vậy còn tôi?
Tôi chắc mình cũng là một người nhà Grimes.
Tôi luôn nghĩ về điều mà mẹ đã kể với tôi.
Một bí mật mà bà ấy thường san sẻ cùng bố tôi.
Nó như thể một bùa may mắn.
Với tôi và RJ cũng vậy.
Tôi đã lo sợ khi nói ra.
Tôi cũng lo sợ nói ra rất nhiều điều.
Nhưng chúng ta đâu hề biết được khi bắt đầu chuyện này,
Rằng sẽ có một ngày mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
>>> DỊCH TOBEOLS <<<
Liệu có cách nào để cậu giúp được chúng tôi tìm được,
Nơi chúng đem lũ trẻ tới không?
Hồi tôi còn làm lính, bọn trẻ không có gia đình,
Sẽ bị đưa tới nhà của những lũ trẻ.
Cậu biết nơi đó ở đâu chứ?
Tìm hiểu đi.
Đi nào! Mau lên đi!
Này, liệu có ai thực sự biết lái tàu hỏa không vậy?
Vận hành chuyến tàu?
Có, tôi nghĩ một trong số tù nhân,
Đã từng là một kĩ sư.
Ừ, tốt rồi.
Đây, Maggie.
Cảm ơn cô.
Có đắn đo gì về kế hoạch mà cô định làm này không?
Đắn đo gì?
Xứ con khốn đó.
Pamela ư?
Nghe này, tôi hiểu được rằng mỗi người đều có lý do của riêng mình,
Để quay lại đó, nhưng thứ mà tôi bận tâm,
Là sẽ không ai trong chúng ta được yên chừng nào mà bà ta vẫn còn thở.
Cá là cô cũng đồng ý.
Nghe này, Maggie,
Tôi và cô cùng với nhau, sẽ chấm dứt chuyện này.
Ta đâu cần mấy người kia.
Làm gì có "chúng ta" ở đây chứ.
Lại đây.
Mẹ yêu con.
Hẹn gặp lại mẹ.
Anh hãy cẩn thận nhé.
Em hiểu anh mà.
Luôn là vậy mà.
Em sẽ giữ vững pháo đài.
Hãy đảm bảo rằng anh trở lại nguyên vẹn nhé.
Vâng, thưa phu nhân.
Bảo trọng nhé.
Chú sẽ về ngay thôi, được chứ?
Đến lúc đó hãy nghe lời chị nhé?
Cháu sẽ đi.
Không.
- Nhưng.. - Chú vần cháu ở đây.
Nhảm nhí.
Đây đâu phải là tương lai mà em cháu muốn.
Không phải thứ mà bố mẹ cháu đã đấu tranh.
Vẫn chưa.
Việc chúng ta làm sẽ giúp được mọi người.
Không chỉ chúng ta, mà có lẽ là tất cả mọi người ở khắp mọi nơi.
Cháu muốn là một phần của điều đó.
Để biến điều mà gia đình tin tưởng thành hiện thực.
Chúng ta đã tập trung vào những thứ trước mắt,
Quá lâu rồi.
Cháu nghĩ về những điều sau đó.
Đúng là một chuyện tốt.
Có lẽ chúng ta có thể làm được nhiều hơn một chút.
Được rồi, nhưng cháu phải ở cạnh chú, được chứ?
Đi nào.
Chị trông thằng nhóc nhé?
Được rồi, bọn chú sẽ quay lại sớm thôi.
Cảm ơn.
Eugene.
- Anh ổn chứ? - Ổn.
Cảm ơn anh trai em.
Sao anh không nói cho bọn tôi?
Sẽ an toàn cho tất cả mọi người.
Anh đã tham gia vào hàng ngũ...
Của những người cứu mạng tôi trong nhiều năm qua.
Tôi sẽ không bao giờ quên.
Được rồi, giờ tiếp theo là gì đây?
Có định bỏ trốn không?
Không, ba người cần phải ẩn náu.
- Nhưng bọn em có thể giúp - Phải, bọn tôi đã thua kiện.
Nhưng bọn tôi có nghe được, mọi người đang tức giận.
Ta cần phải thúc đẩy họ vượt quá giới hạn.
Việc trước tiên tôi cần phải tập hợp đủ lực lượng,
Để đảm bảo có động thái với Pamela.
Nhưng nếu cô và Max có thể giữ lửa của đám đông bùng lên,
Có lẽ sẽ đủ giúp chúng ta che giấu được kế hoạch.
Vậy tôi có thể giúp bằng cách nào đây?
Bằng cách ở lại đây, tránh xa việc bị bắt.
Có ai thấy Mercer đâu không?
Xin lỗi ngài, chúng ta hết thì giờ rồi.
Rose đây, tôi vẫn chưa thấy ngài ấy.
Ngài ấy đang tra hỏi một nhân chứng.
Nếu ngài ấy quay lại, tôi sẽ báo tới chỗ bà ngay.
Tới lúc rồi.
Tránh xa rắc rối.
Bọn tôi sẽ trở lại sớm nhất có thể.
Xắn tay lên và bắt đầu trình diễn thôi.
Một khi chúng ta vào được, nhóm sẽ di chuyển các tù nhân,
Tới nơi ẩn náu.
Hy vọng rằng Mercer sẽ về phe chúng ta.
Trong lúc bọn họ xử lý Pamela,
Chúng ta sẽ thẳng tới chỗ Coco qua chỗ này.
Khu phố dưới ư? Sao không phải là Gia trang?
Nhiều tiền, nhiều lính gác.
Ở khu dưới thì có cái cóc khô.
Ta sẽ dùng nơi đó để băng qua đường,
Có lẽ nó sẽ dẫn ta tới phía sau của nhà trẻ.
Ta sẽ vào từ phía sau.
Sao?
Cô biết chúng ta sẽ lấy lại được con gái chứ?
Đó là niềm tin của anh à?
Cả cô cũng vậy.
Mừng vì anh ở đây.
Khi cậu xong cứ để phần trên thò ra ngoài.
Kỳ cục khi lại kết thúc tại nơi này với cô một lần nữa.
Sao cơ?
Xin lỗi về những gì đã xảy ra.
Anh bạn à, cảm ơn anh,
Nhưng tôi không có thì giờ để nhận lời xin lỗi của anh đâu.
Tôi đang cố gắng liên lạc với người có thể giúp được chúng ta.
Bảo với cậu ấy rằng chị rất vui khi ta tìm được cậu ấy.
Chị ấy nói rằng rất vui khi tìm được cậu.
Bọn tôi đã tìm kiếm anh kể từ cái đêm tiệc của Pamela.
Xã hội đã ruồng bỏ cậu.
Cậu trở nên tuyệt vọng và phát điên.
Tôi đã ở đó.
Tôi muốn Pamela lắng nghe tôi,
Nhưng tôi không nên làm hại mọi người.
Không nên làm rất nhiều chuyện khác.
Cậu ấy thấy hối lỗi.
Anh có thể sửa sai mà.
Thống Đốc có thể không lắng nghe anh,
Nhưng sớm thôi, người dân của Commonwealth sẽ lắng nghe.
Chúng tôi xứng đáng được biết!
Đi nào! Nói sự thật đi!
Đúng là bất lực.
Anh định nói với tôi rằng không biết Porter trốn đi đâu sao?
Không, thưa bà.
Chắc chắn đã được giúp đỡ.
Chắc chắn rồi.
Rất nghiều người không vui với bản án đó.
Sẽ mất khá nhiều thời gian để thu hẹp danh sách nghi phạm.
Đã có báo cáo về những người đã mất tích,
Ở Commonwealth trong một thời gian dài.
Chúng ta đã không có câu trả lời,
Nhưng chắc lần này ta sẽ gặp may mắn.
Làm việc của mình đi, Michael,
Trước khi có nhiều người bị tổn thương.
Để mắt tới hắn đi.
Tôi muốn lục soát tất cả các cánh cửa để tìm Porter.
Nếu tìm thấy hắn, cứ bắn ngay.
Vâng, thưa bà.
Vậy còn đám đông?
Bà có muốn chúng tôi giải tán họ không?
Không, ta sẽ tìm ít xương và quẳng cho bọn chúng.
Nếu mọi chuyện leo thang, đã có các phương án để xử lý nó.
B17.
Giờ là cơ hội của chúng ta.
Giờ là cơ hội của chúng ta.
Tới chỗ cái cây.
Tới chỗ cái cây. Tới chỗ cái cây
Sao vậy?
Tôi chưa từng cảm ơn anh.
Vì đã đứng trước làn đạn.
Cảm ơn anh.
Sao anh lại làm vậy?
Nhiều lý do lắm.
Chết như một dũng sĩ thì dễ dàng quá.
Anh đang sống, đang tạo ra những điều tích cực trong quãng đời còn lại,
Giờ thì điều đó...
Giúp tôi nhượng bộ cơn giận dữ,
Với những gì đã mất.
Tôi không muốn sống những tháng ngày còn lại,
Với nỗi cay đắng.
Anh hiểu chứ?
Nhẽ ra tôi không ở đây mới phải.
Cái chết đến với tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.