Pierwsze 200 wierszy.
Đây là chuyện đang xảy ra.
Tôi đã mắc sai lầm rất lớn.
Tôi đã khiến cho bọn tôi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi nợ nần,
bố không thèm nói chuyện với tôi,
- con gái không nói chuyện với tôi. - Mẹ đang nói chuyện với con nè.
Tuyệt ghê ha...
Tôi cần kiếm lại một mái nhà cho gia đình tôi,
khiến cho con gái tôi trở về nhà.
Tôi chỉ không biết bắt đầu từ đâu.
Tôi thấy rợn ngợp.
Dù sao thì cũng cảm ơn.
Xin chào, tôi là Bonnie. Tôi là một người nghiện rượu.
Chào, Bonnie.
Tôi không muốn cường điệu hóa đâu, nhưng mọi người vừa mới nghe
về người tôi sống cùng rồi đấy.
- Mẹ chẳng giúp được gì cả. - Này,
lúc con chia sẻ mẹ đâu có ngắt lời. Dù sao thì...
Mẹ có ngắt đấy.
Tôi là người luôn tin vào điều tốt đẹp,
vậy nên tôi không coi thất bại của con gái tôi
là thất bại của tôi. Có bấy nhiêu thôi. Cảm ơn.
Tôi nói lại được không?
Cuộc họp tuyệt phết.
Con không chờ tới lúc tống mẹ vào viện dưỡng lão.
Xin chào.
Tôi là Beth.
Xin chào.
Tôi rất thích câu chuyện cô chia sẻ.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Có lẽ tôi có thể giúp cô,
tôi là đại lý bất động sản.
Ồ. Tôi từng thấy cô trên ghế xe buýt rồi.
Ồ, ừ, tôi từng ngồi lên mặt cô đấy.
Nhiều người cũng làm thế lắm.
Dù sao thì,
tôi có một khu đất cho thuê ở ngoại ô hơi xa một chút,
nhưng tôi nghĩ nó sẽ hoàn hảo với cô và gia đình.
Nó miễn phí không?
Không, nhưng chủ sở hữu rất linh động.
Thế có nghĩa là "nó có vấn đề" đấy.
Sao vậy, nó được xây dựng trên một bãi rác thải độc hại hay gì à?
Tất nhiên là không rồi. Nếu hai người có chút thời gian,
tôi có thể chở hai người đi luôn bây giờ.
Hai người có thể tự mình tham quan.
Được thôi.
Được rồi.
Chất thải độc hại với ta cũng không sao, phải không?
Tất nhiên rồi.
Ta đẻ con cả rồi. Còn gì phải bận tâm chứ?
Có ba phòng ngủ ở trên tầng.
Tính thêm cả phòng làm việc dưới này thì là bốn.
- Chà. - Đúng đó.
Có đồ âm trong nhà bếp, hai ga-ra để xe,
và hàng xóm thì cách xa tận một dặm
thế nên mọi người sẽ có vô vàn sự riêng tư.
Cái lúc tôi muốn chế thuốc thì cái chỗ này biến đâu thế không biết?
Beth, ngôi nhà thật là tuyệt vời,
nhưng nó quá sức với chúng tôi.
Kể cả 900 đô một tháng á?
Cái gì cơ, có người chết ở đây à?
Một vài người.
Để tôi cho hai người xem sân nhé.
Tích hợp sẵn lò nướng, hoàn hảo cho những lúc giải trí.
Ừ, tuyệt vời đấy. Quay lại chuyện lúc nãy chút nào.
Giờ thì,
cái lúc mà cô bảo có vài người chết ấy, ý cô là chết do tuổi già phải không?
Ba vụ giết người.
Khá be bét.
Nhưng...
khi họ nhấc tấm thảm đẫm máu lên,
xem họ thấy gì này...
sàn gỗ cứng!
Đó đúng là tội ác thực sự khi mà che đi sàn nhà như thế này.
Ôi, Chúa ơi.
Cô chờ bọn tôi chút nhé?
Đây đúng là dịp may hiếm có.
Ta phải có được nó. Ta phải lấy nó ngay bây giờ.
Mẹ có điên không đấy?
Có người đã bị giết ở đây.
Và ta không thể đem họ trở lại. Nhưng...
ta có thể tưởng nhớ họ
mỗi lần bật cái bồn tắm tạo sóng đó.
Không. Tuyệt đối không.
Nó quá ghê rợn.
Nó có phải là do vụ bán thuốc không thành không?
Họ có phải là tội phạm đáng bị như thế không?
Không, là một giáo viên trường Chủ Nhật, vợ ông ấy,
đứa con trai tuổi teen, và chú chó của gia đình.
- Ôi, chú chó ư? - Không phải chú chó chứ.
Phải đấy, thảm kịch khủng khiếp lắm.
Vậy hai người nghĩ sao?
Tôi thực sự cần câu trả lời ngay bây giờ
bởi vì còn những gia đình khác cũng hứng thú.
Không, làm gì có.
Lại đây.
Lại đây.
Con có muốn Violet về với chúng ta không?
Tất nhiên rồi.
Thế thì quyết định đi.
Một nơi tuyệt đẹp mà chúng ta có thể coi là của mình.
- Ừ, nhưng... - Và đâu có vẻ như
sẽ có một vụ giết người khác ở đây nữa.
Bà ấy nói đúng.
Theo như thống kê, chỗ này an toàn hơn một ngôi nhà chưa từng có vụ giết người.
Beth, một người mẹ tốt sẽ không bao giờ để con mình
phải ở một môi trường như thế này.
Vậy câu trả lời là không ư?
Cô chưa để tôi nói xong.
+ MOM + .: Phần 2 Tập 3 - Gà miếng và ba vụ giết người ::.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
.:: Biên Dịch: Hieuzozo ::.
.:: Hiệu Chỉnh: Hieuzozo ::.
Quên quảng cáo trên truyền hình đi. Khi cháu yêu thương mèo của cháu,
cháu không để cho chúng ăn đồ hộp hay đồ đóng lon đâu.
Mọi thứ cháu ăn đều đóng hộp hoặc đóng lon.
Trong khi cháu sống với bác Marjorie của cháu thì không có chuyện đó đâu.
Nhấn đi.
Chà, thứ này hay quá!
Xin chào, tụi tôi về rồi đây!
Roscoe, mẹ mua cho con ít gà miếng này.
Thấy không? Đồ hộp đó.
Bác sẽ làm mì spaghetti cho cháu sau.
Cảm ơn bác.
Cuộc họp thế nào?
Tuyệt vời. Và...
tin tốt đây,
bọn tôi tìm được chỗ ở rồi.
Ồ. Thật sao?
Không phải chỉ là một chỗ đâu.
Là một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, có 4 phòng ngủ ở ngoại ô Thung lũng Browns.
Ồ, chà.
Sao mà đủ khả năng chứ?
Bọn tôi có được thỏa thuận hời bởi vì...
một gia đình đã bị sát hại ở đó.
Ôi.
Và cả con chó của họ nữa.
Ôi...
Nhưng phần hay nhất là, chúng tôi sẽ
không còn là gánh nặng của cô nữa vào cuối tuần.
Được rồi.
Cô không thực sự là gánh nặng với tôi đâu.
Nhưng cô nói bọn tôi gây ngứa mông còn gì.
Tôi nói thế với cô thôi.
Nhưng còn cô và Roscoe luôn được chào đón ở đây.
Cảm ơn, Marjorie. Cô là tuyệt nhất.
Nhưng... tôi phải đưa cả gia đình quay về bên nhau.
Tôi hiểu mà.
Tôi sẽ nhớ cô lắm.
Tôi cũng sẽ nhớ cô.
Tôi có chút buồn về chuyện này.
Thế nên xin thứ lỗi.
Đúng là một người phụ nữ tuyệt vời.
Ừ, mẹ không tin đâu.
Cô ta có vấn đề gì đó.
Mẹ mới có vấn đề ấy.
Mẹ có bao giờ nghĩ rằng sẽ có người thực sự
đơn giản chỉ là tốt bụng và đầy lòng trắc ẩn không?
Mẹ từng nghĩ vậy.
Và sau đó mẹ lên 9 tuổi.
Tuyệt vời. Mẹ thắng rồi. Tâm hồn mẹ đã chết.
Và đừng có quên điều đó nhé.
Giờ thì gọi Violet và nói con bé là ta có nhà rồi đi.
Mẹ đi đâu thế?
Mẹ...
Mẹ có mấy việc lặt vặt phải làm.
Nếu mẹ định ra tiệm thuốc, thì ta hết
- kem đánh răng, giấy vệ sinh... - Ôi, Chúa ơi.
Rõ ràng mẹ đang nói dối mà.
Phải, anh ta đi làm khá thường xuyên.
Sao mà tôi biết được anh ta dùng hay không chứ?
Nghe này, cô bạn, tôi chỉ mở cửa hàng sửa xe thôi.
Cô là sĩ quan giám sát của anh ta.
Thế nên lết cái mông béo xuống đây mà bắt anh ta tiểu vào ống nghiệm.
Xin chào.
Được rồi, tôi phải đi đây, Susan.
Xin lỗi đã gọi cô là béo.
Bất ngờ thật đấy.
Em chỉ nghĩ là nên ghé qua xem anh thấy thế nào thôi.
Bác sĩ nói là tim rất ổn.
Mọi cơ quan đều chuẩn.
Ồ. Hay đó.
Ừm hứ.
Ừm.
Vậy có chuyện gì đây?
Em nghĩ là ta nên thảo luận về vài vấn đề.
Em không muốn nói qua điện thoại.
Được thôi.
Là về con gái chúng ta.
Được rồi.
Anh chắc là con bé đã nói với em về tình hình đi xuống.
Nó nói rồi. Và em nghĩ rằng
anh có lẽ đã hơi khắt khe quá với con bé.
Em đang đùa, phải không?
Ai lại bỏ đi giữa đêm để trốn nợ tiền nhà chứ?
Em có phải nhắc lại cho anh về ngôi nhà gỗ nhỏ dễ thương
của chúng ta ở gần Eureka không? Năm 1976.
Chúng ta chơi một đống thuốc, làm tình trên sàn bếp,
và bỏ chạy như hai tên trộm ấy.
Đó không phải là anh.
Thật á?
No comments yet. Be the first to leave one.