De første 200 linjer.
Nâng cốc mừng chiến thắng nào!
VESTFOLD, NA UY
Trận chiến Na Uy chưa kết thúc đâu.
Chúng chỉ mới rút lui…
và có thể đã quay về pháo đài của chúng ở Kattegat.
Nhưng chúng không đi cùng bùa hộ mệnh, anh hùng của chúng.
Lãnh đạo của chúng.
- Nghe nói ngươi giết hắn. - Ừ.
Tôi không hoàn toàn chắc chắn là Bjorn đã chết.
Không thể giết được Bjorn đâu.
Tôi tận mắt thấy
anh ta được khiêng ra khỏi chiến trường.
Nhưng không chắc hắn vẫn còn sống?
Đúng. Tôi không chắc.
Vậy…
khi nào tiến đánh Kattegat?
Ngay khi tàu được sửa xong.
Phải làm xong việc này.
Phải thú nhận là trận chiến này tiêu tốn nhiều lính…
hơn ta nghĩ.
Người Viking chiến đấu thật dũng mãnh.
Cháu thấy trận chiến đầu tiên thế nào… hoàng tử Igor?
Rất thú vị…
nhưng cháu muốn được giết một tên.
Tất nhiên rồi.
Đừng lo…
cháu sẽ sớm được toại nguyện.
Rồi con số đó sẽ tăng lên…
tới khi cháu không thể nào nhớ nổi mình đã giết bao nhiêu tên.
Nhưng cháu vẫn không thấy thỏa mãn.
Bọn tù nhân này là ai?
Đây là vua Olaf,
từng cai trị nơi đây.
Đây là vua Harald. Vua của toàn cõi Na Uy!
Thật sao?
Phải.
Không may là thế.
Ngươi quăng lưới…
và khi kéo vào,
ngươi thấy mình bắt được cả hai,
nhà vua
và gã hề.
Tôi chưa bao giờ thích mấy trò đùa của vua Olaf.
Tưởng chúng ta có mối quan hệ rất tốt đẹp chứ, Hvitserk…
con trai của… Ragnar.
Ông còn nhớ tôi chứ?
Tôi cũng là…
- con trai của Ragnar. - Ta biết ngươi là ai…
- Ivar… - Phải.
…Không Xương.
Từ các cống rãnh của York cho tới Con đường Tơ lụa…
danh tiếng của ngươi…
là huyền thoại.
Vấn đề là…
phải làm gì với hai ngươi đây?
Ngươi có thể
có ích cho ta…
ở phương diện nào?
Ta chẳng hề muốn đem lại lợi ích gì cho ngươi.
Ta không mặc cả để sống.
Với một người Viking…
thế là hạ thấp mình.
Với bọn ta, chết là hạnh phúc…
ta muốn chết ngay.
Thế còn ngươi?
Ồ, ta…
Ta không vội đâu.
Bọn Rus sắp đến rồi.
Cuối cùng mùa Xuân đã đến.
Ta nên chuẩn bị để đi về hướng Tây.
Chuẩn bị cho chuyến đi.
Ồ, phải.
Ta đã sẵn sàng để dâng mình cho thiên nhiên lần nữa.
Thế còn ông, Kjetill?
Đi cùng chứ?
Tôi định cho hai thuyền ra khơi cùng khoảng 40 người.
Nghĩa là phải có người định cư đi cùng.
Gần đây ta có thói quen…
thú tội.
Ta có kể với những ai muốn lắng nghe là ta muốn làm vua của Iceland.
Ta biết rõ.
Ta có thể thấy
rằng khu định cư Iceland này sẽ lớn mạnh…
trở nên giàu có…
thu hút mọi kẻ định cư mới.
Làm vua một cõi như thế…
sẽ là một thành tựu phi thường đối với kẻ đơn giản như ta.
Vậy là không đi.
Không muốn hy sinh tham vọng à?
Không. Ta sẽ không làm thế đâu.
Nhưng ta chờ được.
Vậy coi như đã quyết.
Hãy để người định cư tự chọn ai sẽ đi cùng.
Mong các thần dẫn lối cho ta đến Vùng đất Vàng.
Ta có tin tốt.
Và tin xấu.
Tin tốt là…
ta đã quyết định sẽ tha mạng…
cho vua…
Harald.
Tin xấu là mạng của ngươi đã tận…
vua Olaf ạ.
Là vua mà lại chẳng có vương quốc.
Thế thì có ích gì chứ?
Nếu là ta thì sẽ khác.
Nhưng ngươi lại chẳng có…
quyền hạn gì…
đúng không…
Ivar?
Tên khốn may mắn.
Ta biết.
Ingrid.
Lại đây.
Nào.
Sao trông cô buồn thảm đến vậy?
Không chỉ vì Bjorn đâu.
Vậy là gì?
Vua Harald đã cưỡng bức tôi.
Nếu có cơ hội…
tôi sẽ cắt cổ hắn.
Nhưng không thể nào.
Chúng ta sẽ chết ở đây cùng chồng mình.
Nếu cô chiến đấu đủ tốt và can đảm…
thì ta sẽ còn gặp lại.
Tôi đã bảo Bjorn tôi sẽ mang lại may mắn và tài lộc.
Thay vào đó…
tôi lại mang đến đau thương và hủy diệt.
Cô đâu phải thần, Ingrid.
Cô là con người.
Cô chỉ có thể trao cho Bjorn
thứ cô có trong tay.
Cô đã khích lệ tôi.
Cảm ơn.
Nào.
Đi ngủ đi.
Đừng sợ gì cả.
Có người bên cạnh ta.
Làm gì có ai.
Chỉ có mình ngươi thôi.
Không.
Có người bên cạnh ta.
Dù không thấy được Ngài…
nhưng tôi biết Ngài ở đây.
Sao ngươi biết được,
lão già ngớ ngẩn?
Bởi vì…
Ngài nói chuyện với tôi.
Tôi nghe thấy giọng Ngài.
- Hắn ta nói gì? - Nói là…
"Người nào tin ta,
dù có chết,
cũng sẽ sống.
Ta là sự phục sinh và là sự sống.
Ta sẽ bước đi cạnh anh em.
Luôn luôn như thế.
Luôn luôn như thế".
Đừng nghe lời lão.
Tiến hành đi!
Đừng sợ.
Tôi không làm được.
Cứ nghĩ ta đã chết rồi.
Không còn gì có thể hại ta nữa.
Không phải sấm sét…
không phải những con sóng cồn sâu…
cũng không phải…
những ngọn lửa.
Ta xin lỗi.
Đừng như thế.
Ta đã thu xếp xong mọi việc.
Và đã đến lúc…
ta lên thiên đàng rồi.
Bằng cách nào?
Vua Harald trốn thoát bằng cách nào?
Hả?
Những người định cư này và gia đình họ đã đồng ý đi cùng chúng ta.
Tốt lắm.
Tốt lắm. Cảm ơn.
Cảm ơn tất cả!
Chắc chắn mọi người sẽ không hối tiếc đâu.
Ta vui mừng thông báo là vợ ta, Ingvild, sẽ đi cùng.
Và con trai Frodi yêu quý.
Ingvild, Frodi.
Rất vui vì hai người quyết định đi cùng.
Đúng là Viking thực thụ.
Tất cả mọi người đều là Viking thực thụ!
- Phải! - Phải!
Nào! Hãy ăn mừng thôi!
Ta nên hiến tế cho các thần
để họ phù hộ cho chuyến đi.
- Phải! - Đúng thế!
Ông nói sao, Othere?
Cậu phải làm điều thần của cậu muốn.
Chúa của ta chỉ muốn ta cầu nguyện
và tin vào Ngài thôi.
Chúa của ông vô hình.
Các thần thì ở khắp nơi.
Họ đang ở ngay đây.
Tôi không nghĩ nó là thần.
Chúa ở khắp nơi và… ở trong mọi thứ.
Không có Ngài…
No comments yet. Be the first to leave one.