前 200 行。
Rồi đó!
Giờ thấy tôi chưa?
Tuyệt vời. Câu hỏi kế tiếp nhé!
Tôi là ai?
Quản trị
Anh có biết chúng ta đã tạo dựng ra thứ gì không.
Bộ máy lùng ra những kẻ bày mưu lập kế.
Chúng ta tạo ra nó để ngăn chặn những kẻ khủng bố trước khi chúng ra tay.
Nếu như Chính Phủ biết anh tạo ra nó,
thì anh sẽ bị ngồi tù.
Tôi không nghĩ là họ để chúng ta là những bạn tù.
Kiến thức không phải là vấn đề của tôi.
Biết vận dụng kiến thức đó,
đó là kỷ năng của anh.
Sớm hay muộn, cả hai chúng ta sẽ cùng lên bàn thờ.
Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi đã có một kế hoạch dự phòng.
Chúng ta vừa nhận được một số mới, Caroline Turing.
Cô ta tự đặt ra một vụ án cho chính mình.
Cô ta sẽ cố dụ anh vào bẫy.
Cô ta không để ý đến tôi, mà là đang để mắt tới ông ta.
Rất hân hạnh được gặp ông, Harold.
Ông có thể gọi tôi là Root.
Ông ta đang gặp nguy hiểm, bởi vì ông ta đang làm việc cho cô,
Cho nên cô phải giúp tôi giải thoát ông ta.
Phù phiếm, Romeo, Kilo.
Gia đình, Alpha, Mike.
Tương phản, Juliet, Oscar.
Ông có vẻ như bị bỏ đói vậy, Harold.
Ông sẽ dùng gì?
Xin đừng giận, nhưng đối với một thiên tài tỷ phú,
ông là một kẻ ít xã giao.
Mọi hệ thống đều có một nhược điểm. Tôi khá giỏi trong việc tìm ra chúng.
Ông luôn quan tâm đến những người khác.
Đó là nhược điểm của ông.
Cho nên nếu như ông cầu cứu viên cảnh sát kia,
Tôi sẽ không bắn ông.
Tôi sẽ bắn một người khác.
Xin đừng ép tôi làm như vậy.
Tôi hiểu rồi.
Ông không nói ra bởi vì ông không biết
tôi biết được bao nhiêu.
Tôi đủ biết.
Đủ để ông cố tìm ra
Cái tôi muốn và nơi tôi cần đi?
Chúng ta đang về nơi đâu?
Đi đến tương lai, Harold.
Mặc dù tôi đoán, cảm tạ ông, chúng ta đã đến rồi.
Không phải là ông dấu giếm gì.
Tôi không biết cô cho tôi là ai,
nhưng cô đã phạm sai lầm.
Đừng đối xử với tôi như họ.
Có vẻ... là nói chuyện như nước đổ đầu vịt,
Họ đã không để tâm tới những gì ông đã làm
ngay cả khi ông nói với họ,
nhưng tôi đã mong chờ người như ông cả đời,
và tôi với ông có cùng một quan điểm.
Vậy sao?
Cô là một kẻ sát nhân và kẻ lưu manh.
Mẹ tôi nói với tôi là hãy luôn đi theo biệt tài của mình,
và tôi rất lanh lẹ với biệt tài của tôi.
Ngoại trừ một lần kia có một người chặn đứng tôi lại,
một người hiểu rõ những gì tôi sắp ra tay.
Sao ông lại biết được vậy, Harold?
Tôi đã cố vặn óc để tìm hiểu trong nhiều tháng qua.
Tôi không tin vào ma thuật,
và tôi biết chính phủ đã mất nhiều năm cố gắng
tạo ra một cái gì đó để bảo vệ một đám người nhát gan.
Tôi không ngờ là họ thoát được,
bởi vì tôi không biết gì về ông.
Và ông đã thoát được, phải không?
Một thứ gì đó đã theo dõi được tất cả mọi người.
Câu hỏi duy nhất, Harold,
...là tại sao nó lại không bảo vệ được cho ông.
Taylor?
Taylor?
Thằng bé đã đi ra ngoài ...
Học nhóm với đứa bạn.
Vậy sao, John, mời vào! Xin cứ tự nhiên như ở nhà.
Finch đã biến mất.
Và cô ấy đã bắt cóc ông ta.
- Ai đã bắt cóc ông ta? - Turing.
Cô ta không phải là tâm lý học. Cô ta đã lừa chúng ta.
Tên thật là Root,
hoặc đó là cách gọi của cô ta.
Cũng có thể là ông ta có những thứ cô ta cần?
Được rồi, tôi sẽ lập ra thông cáo người mất tích,
đưa hình ảnh của Finch đến văn phòng cảnh sát trưởng, FBI.
Cô không thể làm như vậy.
Finch đi sai đường vì một lý do.
Chúng ta phải tự tìm ông ta.
Tôi có một đầu mối,
nhưng tôi cần cô truy lùng mọi góc độ khác.
Nghe này, khi cô ta bắt Finch,
Root đã hạ sát một cựu tình báo viên,
tên là Alicia Corwin.
Được rồi, tôi sẽ đảm trách điều tra vụ này.
Cảm ơn.
Còn anh sẽ làm gì?
Tôi không biết.
Tính toán, tôi nghĩ vậy.
Không chắc, Romeo, Kilo.
Gia đình, Alpha, Mike.
Tương phản, Juliet, Oscar.
"Tôi giao cho anh một công việc, Ông Reese.
Tôi không bao giờ nói nó sẽ dễ dàng ".
Thôi nào, Finch. Giúp tôi tìm ông.
Tiêu đề và tên viết tắt của tác giả.
"Phù phiếm, RK".
"Gia đình."
"Tương phản, JO".
Finch, cáo già. Hệ số thập phân Dewey.
Đó là cách bộ máy đưa ra số an sinh xã hội cho ông.
Ê! Tôi đã kiểm chứng số an ninh xã hội đó.
Hắn tên là Leon Tao.
Hắn có bằng MBA từ Đại học New York. Không có tiền án tiền sự.
Hắn có một chiếc xe rất chiến có hệ thống chống trộm,
mà tôi đã tự động kích hoạt.
Tôi đã gửi cho anh các tọa độ.
Tôi đã nhận được rồi.
Anh cho rằng ông Tao sẽ giúp anh tìm
ra nơi ẩn của người bạn bốn mắt của chúng ta sao?
Anh có vẻ như quan tâm lắm đó, Lionel.
Thành thật mà nói, tôi không chắc chắn. Tôi muốn biết
anh sẽ ra sao nếu như không có sự chỉ đạo của ông ta.
Hãy hy vọng là anh không phải lo chuyện đó.
Có phiền không? Tôi cần một vài lời với Leon, ở đây.
Hắn thuộc về anh, ngài Thám Tử.
Tôi đang tìm một người bạn của tôi.
Tôi có một nguồn tin là anh có thể giúp được.
Tôi chưa bao giờ thấy hai người này.
Hãy xem lại đi! Nguồn tin của tôi không bao giờ sai.
Trước giờ tôi chưa bao giờ nhìn thấy họ,
có hiểu không?
Anh không nói dối.
Vậy tôi làm cái đếch gì ở đây thế này?
Tôi thực sự không biết, Thiệt đó!
Đang giỡn mặt với tôi sao.
Hãy để tôi đoán, anh đang gặp rắc rối,
có ảnh hưởng đến mạng sống.
Tôi thật không ngờ.
Tôi là dự phòng, hộ trợ.
Là cái gì?
Ông ta không muốn tôi truy tìm ông ta,
nếu như có chuyện.
Ông ta chỉ muốn tôi tiếp tục cứu người.
Những người như anh.
Vậy là chuyện gì thế?
Anh đã làm nóng mặt mấy thằng kia,
và tụi nó định thủ tiêu anh
khi tôi vừa bước vào cửa?
Không, không. Không, chúng tôi chỉ là... chúng tôi chỉ nói chuyện.
Không, không, không.
Mày đã đúng, thám tử.
Leon đã cả gan biển thủ một đống tiền của tụi tao,
và tụi tao chỉ là vừa nói chuyện xong thì mày bước vào.
Nghe này, tôi không có thời gian cho chuyện này.
Tôi cần tìm người bạn của tôi, vì vậy tôi sẽ dẫnLeon đi
và chúng tôi sẽ đi ngay.
Leon đã biển thủ nhiều hơn, trên thực tế,
đáng giá trị để giết một tên cớm,
cho nên chúng ta nên thỏa thuận.
Mày để Leon ở lại với tụi tao
rồi mày cứ tiếp tục đi kiếm thằng bạn của mày.
Mày có biết không, cái thằng mà sở hữu cái cấp hiệu này,
có lẽ sẽ đồng ý thỏa thuận với mày,
nhưng tao không phải là nó.
Vậy mày là thằng nào?
Là thằng đã bắn chết thằng cớm kia, rồi chôm luôn cái cấp hiệu này.
Có đi không, Leon?
Tập 1: Kế Hoạch A
Thấy tôi chưa?
Tôi sẽ chơi trò trốn tìm.
Rung chuông một lần là "có", hai lần là"không".
Có hiểu không?
Còn bây giờ có thấy tôi không?
Còn bây giờ thì sao?
Ô! Phải không đó?
Có bao nhiêu ngón tay?
Tốt.
Rất tốt.
Anh sẽ không giúp tôi tìm ông ta, hả?
Nè, tôi đã nói với anh rồi, là tôi không biết người bạn của anh.
Ông ta đã lập trình bạn làm điều này, phải không?
Để tiếp tục đưa ra những con số.
Những con số gì? Anh đang nói chuyện với ai thế?
Nè, nè, tôi vừa mới chợt nhớ ra. Tôi không cần bận tâm.
Tôi biến khỏi chỗ này.
Ê! Xe của tôi!
Hình như chúng ta đành phải đi bộ.
Anh là ai, cựu quân nhân? Hay là một trong những tên lính đánh thuê?
Có quan trọng gì không?
Anh có vẻ ...hâm, nhưng rất điêu luyện.
Tôi chỉ cần anh đưa tôi đến chiếc xe của tôi.
- Anh nợ tôi. - Sao anh lại nghĩ thế?
Khi anh chỏ mõ vào, chúng tôi đang ở giữa một cuộc đàm phán.
Các cuộc đàm phán thường không kết thúc bằng đạn,
và đám đó thuộc băng đảng người da trắng,
cái đám mà anh phải nên nghĩ tới
trước khi anh cả gan chôm tiền của tụi nó.
Anh đã chôm được bao nhiêu?
No comments yet. Be the first to leave one.