前 200 行。
Phía Bên Kia
- Taylor! - Tangina.
Ở đây này!
Tôi nghĩ chúng tôi đã tìm ra cốt lõi rồi.
Chúng tôi đào bên dưới hồ tắm.
Cái này nằm ngay bên dưới nghĩa địa cổ.
Có sự hiện hữu.
Có cái gì đó thật kinh khủng.
Quá nhiều sức mạnh.
Tôi đã nhìn thấy nó... trong những giấc mơ.
Nó là cái gì vậy?
Gia đình đó bây giờ ở đâu?
- Con làm cái đó đấy à? - Khoan chờ chút.
- Một inch rưỡi. Bà sẽ thử cái này lên cánh tay mẹ. - Cái đó quá hay cho bọn trẻ con.
Được rồi.
Sẵn sàng.
Cháu may nếu răng con không bị long ra từ cái đó.
Con nghĩ cái bánh sandwich đó toàn do con tự làm à?
- Không. Bà đã giúp con. - Thật là xạo quá!
Lấy cho bà cuộn len đỏ trong rổ được không, cưng?
- E. Buzz! - Cái đó ghê quá.
Dừng lại!
E. Buzz, xuống mày!
Có lẽ E. Buzz muốn ít mù-tạc đấy, Robbie.
E. Buzz, xuống.
Anh nói "xuống," thì nó sẽ xuống này. Xuống!
Nó thật sự nghe lời anh há.
Cưng à, bây giờ cháu lấy cho bà cuộn len vàng nhá?
Rob, rất tốt được chia xẻ với E. Buzz đấy.
E. Buzz biết cách chia xẻ với Robbie.
E. Buzz, xuống coi.
Cám ơn cháu nhé, thiên thần.
- Làm coi, Guerrero! Đánh banh ra ngoài đi! - Ờ, đánh đi.
... đến và quất banh ra ngoài...
Bố ơi, mình không thể mua một cái tivi như những nhà khác hay sao bố?
Chúng ta không thể mua tivi đâu.
Tuyệt rồi, vậy là con sẽ bị đần độn khi lớn lên rồi.
Coi kìa, Rob, trẻ em không bị đần độn lúc lớn lên vì thiếu tivi đâu.
- Guerrero dẫn banh đến bên trái trung tâm... - Hảo thủ đấy, Guerrero! Con đã thấy chưa?
Không, Bố. Con chẳng thấy gì hết.
Con phải dùng trí tưởng tượng của con, con trai à.
Coi nào. Mình hãy thử cái máy này xem.
Chúa ơi!
Làm sao bố có thể bán cái này cho các bà nội trợ vô tội vạ chứ nhỉ?
Con không biết đâu, Bố.
Cháu đang vẽ cái gì thế, cưng?
Cháu không biết. Các thứ.
Cháu vẽ rất giỏi.
Thế lớn lên cháu có muốn làm họa sĩ không?
Có lẽ. Không muốn lớn lên lắm.
Sao thế?
Có lẽ tại không có nhiều hứng thú.
Chắc là có nhiều mà.
Bà yêu mọi lứa tuổi bà đã trải qua.
Tất cả chúng đều có cái hay riêng.
Khi bà ở lứa tuổi của cháu...
Bà học được là bà có thể làm được những cái mà các bạn cùng lứa không làm nổi.
Như những thứ gì?
Bà chỉ biết các thứ.
Bà không biết tại sao bà lại biết, nhưng bà đã biết.
Như cái gì?
Có lần, mẹ bà mất cái vòng đeo tay...
và bà đã biết nó ở đâu.
Cách nhà bà hai dặm, ở một chỗ bà chưa từng đến.
Bây giờ...
cháu có bao giờ biết những cái...
mà không thể giải thích chưa?
Rồi chứ?
Vâng.
Cháu yêu...
đây là món quà rất đặc biệt mà cháu và bà có đấy.
Cái đó không có gì mà phải sợ cả.
Cái đó có giúp cháu trở thành một nữ vũ công ballet chính không?
Chắc chắn nó sẽ giúp rồi.
Bất cứ cái gì cháu ao ước, cháu đều có thể có.
- Họ lại từ chối đơn khai của mình nữa! - Cái gì?
Mình lẽ ra đừng nói với họ rằng căn nhà biến mấy vào trong không khí.
Cái đó đúng y boong điều anh đang nói tới đấy.
"Bạn nói thật, và rồi bạn được cái gì?" Không gì cả!
Họ bảo nếu căn nhà biến mất, thì nó chỉ thất lạc thôi.
Thất lạc à?
Bộ họ nghĩ căn nhà này sẽ quay trở về, hay thế nào đây?
Giờ đã trọn một năm nay rồi. Căn nhà vẫn không trở về.
Anh có linh tính đấy, Diane, Anh khá chắc chắn về chuyện đó.
Em biết chuyện đó mà, Steven.
Em nói với họ rằng--
Không, không, anh sẽ điền cái đơn đòi bảo hiểm lần thứ tư.
Lần này anh tính viện lý do gì đây? Việc của Chúa? Cần nhà gấp?
Chúng ta đã gần như khánh tận rồi.
Được rồi, chúng ta khánh tận, nhưng chưa-- Chúng ta chưa chết đói.
Nhưng em không muốn sống nhờ vào mẹ em tí nào cả.
Em nghĩ mình xứng đáng để có một căn nhà riêng, vào một ngày nào đó.
Ồ, em à, Giêsu.
Em thấy đó là sự khác biệt giữa em và anh đấy. Anh đang bước vào giai đoạn bĩ cực.
Anh chưa ổn cố chuyện đó. Anh đang bước vào giai đoạn đó.
Anh muốn ra ngoài gặp gỡ những-- Anh muốn bán máy hút bụi.
Anh muốn mang theo mớ ống, các dụng cụ và cái rương giới thiệu hàng của anh.
Mình hãy vực bọn nhỏ dậy, rồi mình sẽ sơn cái xe một mầu sơn khác...
kiểu sơn (chóa mắt) của hãng Day-Glo đó, giống như khi mình còn cái kiểu "chơi nổi" đấy.
Cái gia đình Freelings chơi nổi này một lần nữa lại lên đường!
Em biết không, cái gia đình có nhà bị biến mất đấy.
Hãy coi họ tìm lại nó, Diane.
Anh không bực mình về chuyện này. Nhưng anh nói em nghe, anh sẽ viết lại về họ...
và khi anh ký cái lá thư đó, anh phải ký là, "Ô. Tổng thống."
Steven, anh kỳ quá à!
- Steven à. - Thiệt tình!
- Steven. - Hết nói nổi mà!
Steven, anh chưa bao giờ là một "híp-pi" cả.
Hở?
Anh đã luôn luôn lo chuyện kiếm tiền.
Anh đã chỉ sơn cái xe van của anh bằng loại sơn mầu chói Day-Glo rồi để tóc dài...
để tạo ấn tượng cho mấy cô (híp-pi) thôi.
Mấy cô à? Hột xuyến vòng vàng...
Đừng có nói với em là mấy cô có thể làm gì nhá. Chừng đó em sẽ ghét anh đấy.
Anh luôn luôn biết cách trang điểm cho em. Phải không nào?
- Em không nhớ. - Chắc chắn em nhớ mà.
- Em không. - Coi kìa.
Em không nhớ. Ồ, anh lại ca cái bài chán phèo ấy.
- Nếu anh yêu em - Nó không có xong đâu, Steven.
Không trong bóng của mấy cô đâu.
Để là thật
Đừng có cố đi. Không có được đâu.
Đừng có hát cái bài đó.
Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh về vụ mấy cô đâu.
Rằng anh đã yêu trước rồi
- Và anh nhận ra tình yêu còn hơn thế - Cái đó--
Steven.
hơn cả việc chì nắm tay
Nếu anh trao tình yêu của anh
Mấy cô có "ngon ăn" không đó?
Cho em
Anh phải chắc
Ngay từ lúc đầu
rằng em
sẽ yêu anh hơn là cô ta yêu anh
Vì anh không chịu nổi sự đau khổ
Và anh
sẽ phải buồn
Con lại quấy rầy nữa à?
Chào con.
Chào con, bí đỏ.
Mẹ ơi, con sẽ là vũ nữ ba-lê chính.
- Tuyệt. - Không phải tối nay đâu, cưng.
- Đến giờ đi ngủ. Nói chào Mẹ đi. - Chào con, cưng.
- Mình sẽ ngủ trên giường của con đêm nay nhá? - Được.
Chúng em khiêu vũ xuống giường của em
Chúng em khiêu vũ xuống hành lang
Chúng em vũ "tour jeté – nhảy quẹo" hay nhất
Tới coi, (đội) Dodgers!
Lên coi, mình lên nào.
Tới coi, mau đi.
Robbie?
Thưa mẹ, con vừa nói với đám mèo con. Chúng muốn đến nhà mình.
Không đâu, cưng, E. Buzz sẽ bực mình đấy.
- Robbie, đi con. - Tại sao?
Nó không quen với việc có các loài gia súc khác trong nhà. Robert à!
Con thấy thích thế nào nếu mẹ đem về nhà một em bé mới?
Cái đó còn tốt hơn một con mèo con.
Mẹ, con có ý tưởng rất hay.
Không, chúng ta sẽ không mua ti-vi nữa.
Làm quà cho Bố, đó là vụ mặc cả.
Mẹ!
Mẹ, mẹ đâu rồi?
Robbie!
Chào cháu.
Chào.
Cháu lạc đường hả, cưng?
Cháu có sợ không, cưng?
Tại sao cháu không đi với ông?
Không.
Được rồi.
Ông sẽ ca cho cháu nghe một bài...
cho tới khi mẹ cháu trở lại.
Chúa ở trong
Đền thánh của Ngài
Các ý tưởng trần tục
giờ đã im hơi
- Tôi muốn lấy cái này. - Cái đó $10,26 cộng thêm thuế.
Carol Anne đâu?
- Con không biết. - Nó vừa mới ở đây mà.
Carol Anne?
Con cưng!
Ở ngay dưới của
Con cưng, có chuyện gì vậy?
- Con lạc đường à? - Con không biết.
- Cám ơn ông. - Hân hạnh cho tôi.
Một đứa bé thật đáng yêu.
Cám ơn ông rất nhiều.
Mẹ xin lỗi con nhé, cưng. Bọn mẹ chỉ dừng lại trong một tiệm kia thôi.
Mẹ cứ tưởng con ở ngay đó với mẹ chứ.
Cưng à, cái gì thế?
Mẹ ơi, con muốn về nhà.
- Chúng rất là khác thường. - Chúng xấu quá.
Xấu xí.
Nó có thể nhìn thấy nhiều mầu với hai bàn tay của nó.
Mẹ à, chúng con không muốn nghe mấy chuyện đó nữa, được không?
Và tụi con cũng không muốn Carol Anne nghe thấy.
Chẳng có gì mà phải sợ cả.
Sao mẹ biết tụi con nên sợ cái gì chứ? Mẹ đã không có ở đó, đúng không?
Tại sao con không nói với mẹ?
No comments yet. Be the first to leave one.