前 200 行。
COLLECTION JACK BLACK
Ông Marcus Skinner,
Kính gửi trường đại học English, trường đại học Stanford.
Ông Skinner thân mến...
Tôi tên là Shaun Brumder, & tôi nghĩ ông là 1 thiên tài thực sự.
Tôi sống ở California, Nơi này gọi là Orange County.
1 năm trước, tôi là thợ lướt sóng ở Orange County,
Gởi trọn những tháng ngày của tôi cho biển & những người bạn...
...Chơi bóng chuyền...
Đập nó đi, Shaun!
Gởi những buổi tối xung quanh đống lửa, tiệc tùng.
Trường học luôn là 1 rào cản với tôi. Tôi làm khá tốt mà ko gặp mấy khó khăn.
Bão nhiệt đới cách Laguna 3 miles. Đi nào! Lướt thôi!
Nhưng tôi dễ quẩn trí.
- Tiết tiếp theo là gì? - 20’ thôi! Bỏ tiết học của cậu đi.
20’!
Rồi, cuối tháng 4,
Tôi & tụi bạn lái xe đến vịnh Emerald,
Để tìm 1 vài đợt sóng.
Tôi ko biết, cậu trêu tôi.
Anh bạn, đối mặt đi.
Thật dữ dội!
Đúng!
Lonny luôn nói rằng cậu ấy muốn chết để được ăn bọt biển tại 1 trận sóng dữ dội,
nhưng tôi chắc rằng lúc này cậu ấy đang ở trên thiên đàng ...
Sau khi Lonny bị chết đuối, Tôi thực hiện 1 vài dự định lớn
Tôi đã nghĩ, có lẽ có nhiều thứ hơn để sống
hơn cả những trò thể thao quá khích & thật khó để bày tỏ.
Có thể có 1 mục đích lớn hơn giành cho tôi,
& đã đến lúc tôi nghĩ tới nó rồi.
Tôi đã ngồi trên bãi biển, suy nghĩ chín chắn thật sự.
Tôi đã nhìn xuống, & tại đó, dưới lớp cát, là 1 bản copy cuốn sách của ông.
Nó giống như 1 biểu tượng, giống như cuốn sách của ông đã gọi cho tôi.
Hãy đọc tôi đi.
Những ngày tiếp theo, Tôi đọc nó rất kĩ.
Nó thật sự đã giành được Cái mà nó thích để trở thành 1 "teen":
sự náo động, sự hỗn loạn, sự chai lì.
Thỉnh thoảng tôi đã cười rất nhiều, Tôi đã nghĩ tôi sẽ nôn ra & chết.
Những thời gian khác, tôi khóc.
Shaun, cậu khoẻ chứ?
Nó buồn quá.
Tôi đọc sách của ông 52 chương trong tháng đó,
& cuối cùng tôi thu được cái mà tôi muốn làm trong đời.
Tôi muốn trở thành 1 nhà văn.
Tôi bắt đầu viết kể từ lúc ấy. Đó là tất cả những gì tôi làm.
Ban ngày & thỉnh thoảng ban đêm.
Tôi đã chăm chỉ để đi, nhưng chỉ 1 lần tôi làm, tôi ko nên dừng.
Tôi như 1 cỗ máy, & ko gì quan trọng hơn.
- Các chàng trai, tớ đang bán tấm ván này. - Không.
Tớ ko có thời gian để lướt sóng.
- Tớ cần tập trung vào chuyện viết lách. - Gì cơ?
Các bạn tôi nghĩ tôi bị mất trí.
Cậu ấy mất trí rồi.
Hãy làm sáng tỏ & bắt đầu tấn công cái mái nhà của tớ.
Giờ cậu đang nói.
Tôi cần 1 vài ý kiến phản hồi, & ko có ai ở đây để giúp tôi.
Tôi đã nhận được câu chuyện của em, Shaun. Wow!
Tôi thấy em sử dụng nhiều lời nói khoác lác. Tốt đấy. Tốt cho em.
Nó khá dài, nên tôi ko đọc hết, Nhưng ai để tâm chứ vì tôi cho em điểm A.
Anh tôi, Lance, hoàn toàn tỉnh lại từ tối hôm trước.
Anh xin lỗi nha, anh hem được khoẻ.
Bạn gái tôi là người duy nhất hiểu được công việc của tôi,
Nhưng cô ấy luôn quá lạc quan để tỏ ra nghiêm túc.
Nó, như thể, câu chuyện hay nhất mà tớ đọc.
Thật sao? Nó thật vui & độc đáo.
Tớ muốn nói là, tớ nghĩ nó nên trở thành 1 bộ phim.
Orange County ko phải là nơi tốt nhất cho 1 nhà văn có tham vọng,
nên tôi đang tiếp xúc với Stanford để học hỏi từ ông.
Cậu là người thắng lợi.
Em có nên tiếp xúc với các trường khác ko?
Ko cần. Đừng là người nhát gan. Ko có sự nghi ngờ nào em sẽ đi Berkeley.
Stanford.
Yeah, Stanford là nơi em sẽ đến, Mister.
Tôi gửi cho ông bản copy bài viết của tôi.
Hy vọng rằng, với sự hiểu biết & dìu dắt của ông, 1 ngày nào đó tôi sẽ trở thành nhà văn.
Tôi rất mong được gặp ông, Ông Skinner...
Người hâm mộ lớn nhất, Shaun Brumder.
Cẩn thận chứ! Sao anh lại nằm ở đây?
Người quản lí muốn anh thực hiện 1 bài kiểm tra về thuốc. Anh cần nước tiểu của em.
Anh có thể lấy nước tiểu của em chứ?
Yeah. Kinh thật, chàng trai.
Bob? Đừng hét lên với tôi!
Bob, ông ổn chứ?
Mẹ ơi! Này, mẹ!
Gì vậy? Có gì đó với Bob.
Hôm nay mẹ đã cho Bob uống thuốc chưa? Mẹ ko biết. Ông ấy ổn chứ?
Ko đâu. Làm sao để mẹ nhớ cho ông ấy uống thuốc.
Lupe, cô cho Bob uống thuốc chưa?
Tôi ko phải y tá. Shaun, phải tống khứ cô ấy ngay.
Được chứ, baby? Thái độ của cô ấy ko tốt. & cô ấy...
Cô đã lấy PalmPilot của tôi!
Thừa nhận đi.
Đó là nó! Ko, Cô làm.
Yeah, Chấm hết.
Cái gì? Chuyện gì vậy? Cô ta đã nói gì?
Cô ấy xin lỗi, & nghĩ rằng mẹ là 1 tiểu thư lạ thường.
Khi thư tới mẹ sẽ lên phòng gọi con chứ?
Con cho là hôm nay sẽ có tin từ Stanford.
OK.
Oh, thôi nào, đừng khó chịu như vậy, mẹ.
Được chứ? mẹ đã biết hôm nay nó sẽ tới.
Con sẽ tới trường đại học. Con ko rời khỏi hành tinh này đâu. Kìm chế nào.
Ko, Mẹ sẽ ko. Mẹ đi ngủ đây.
Kiềm chế nó đi. Cậu phải giúp chúng tớ.
- Hư hỏng... Cậu là 1 tên hư hỏng! - Tớ biết những gì cậu sắp nói.
Nhớ rằng buổi tối chúng ta đi đánh golf? Tớ trả cho tất cả.
Ai trả tiền đỗ xe, anh bạn?
Tớ ko nhớ Cậu trả hết.
Dĩ nhiên là cậu ko nhớ, nhưng khi cậu trả nó ngừng ấn.
Các cậu biết ko, đó là ngày 15/4 ? 1 năm trước vào ngày này, Lonny chết.
- Đúng vậy. - Tớ ko thể tin là đã 1 năm.
Tớ nghĩ rằng có lẽ chúng ta nên làm gì đó vào sự kiện này.
Yeah, chúng ta nên xé toạc 1 trò đùa chết người. Ta nên tấn công 1 vài thứ, các cậu.
Yeah, anh bạn, hoặc đánh 1 vài cái gì đó
Có lẽ chũng ta nên đi tới vịnh Emerald & lướt sóng vào lễ kỉ niệm cậu ta.
- Shaun ko lướt nhiều đâu, đồ ngốc. - Cậu ấy ko lướt, bị khinh thường hoặc chọn tầm ngắm của cậu ấy.
Bây giờ cậu ấy là 1 nhà văn trẻ, hay bất cứ cái gì cậu ấy đóng cửa làm việc suốt ngày.
Principal Harbert, vì thầy biết đấy, có 1 trận tràn dầu trên bờ biển Redondo,
& báo hôm nay nói rằng hàng trăm con hải cẩu đã bị ảnh hưởng.
Nên em đề nghị 1 cuộc quyên góp ủng hộ,
với tất cả số tiền thu được dùng để phục hồi loài hải cẩu.
Khi mọi người cùng giúp đỡ, Em nghĩ chúng ta sẽ làm được việc tốt.
Nếu chúng ta ko làm gì cho lũ hải cẩu.
Tốt. 1 lần nữa. lần cuối.
Sau đó, chúng ta làm giảm số động vật bị bệnh, gặp nguy hiểm & chết. Đồng ý chứ?
Nào, mọi người, Tháng 6 sẽ đi mọi ngóc ngách.
Hãy nói đi những diễn giả tốt nghiệp. đồng ý chứ?
Toni Morrison. Cô ấy trong thị trấn thường thì giành cuối tuần cho 1 cuốn sách chữ nổi.
Cô ấy đoạt giải Nobel Prize.
Thú vị đấy.
Dana, em ko có họ hàng là bạn của Britney Spears phải ko?
Yeah, bạn thân.
Nào, khi tôi nói tới Romeo & Juliet, Mọi người duy nghĩ gì nào?
- Dana? - CIaire Danes.
Đúng vậy. CIaire Danes. Ai nữa?
- Leonardo DiCaprio. - Đúng. Ai nữa?
Vài người nữa bị cuốn hút vào phim điện ảnh.
Người cùng đi chung đường lối, nổi tiếng như Leonardo DiCaprio.
& tên ông ấy là William Shakespeare.
& 1 số phim hay lấy nền tảng trên vở kịch của ông ấy.
"Hamlet", "Câu chuyện miền tây",
"The Talented Mr Ripley", "Waterworld"...
..."GIadiator", "Chocolat".
Thầy Burke, Vì thầy biết đấy, bạn trai của em bị chết đuối vì tai nạn lướt sóng.
Em ko nghĩ em có thể bàn về "Romeo and Juliet" bây giờ, cảm động lắm.
Tanya, Lonny chết 1 năm trước.
Đôi khi mất 1 thập niên để bù lại từ 1 bi kịch giống nó.
Cậu chỉ mới đi chơi với cậu ấy được 2 tuần.
Tanya, Mẹ cậu ở ngoài. Bà ấy nói cậu được đi Stanford!
- Hello. - Lance, anh có thể cho em 1 đặc ân ko?
- Cậu tìm ai zậy? - Shaun đây mà.
Shaun, điện thoại nè!
Nó ko có ở đây đâu nha.
- Cái gì? - Nói cho em nếu thư điện tử có ở đó.
- Em đang cầu xin anh đấy. - Được, được òy.
Anh có cần bật vi tính em lên hem zậy?
Ko, ko, chỉ cần ra trước cửa thôi. Thư sẽ nằm trong mailbox.
OK. Em nợ anh đoá, nhóc.
Yeah, nó đây òy.
- Hôm nay là 1 ngày trọng đại, Gary. - Wow.
Nhìn tôi đi...!
Lance, nó đâu rồi?
Nhanh nào. Nó đâu rồi? Thư đâu?
- Anh hem biết. - Anh ngồi lên nó hả?
Nhóc, Anh thấy nó trên sàn.
- Đẩy ông ấy ra. - Bob, Cháu dời ghế ông đi đây.
Là nó. Tương lai của mình, nó nằm trong cái phong bì này.
- Hey, Em đang chắn cái màn hình đoá. - Oh, sorry.
"Chúng tôi rất tiếc phải nói rằng đơn xin của bạn đến Stanford ko được chấp nhận."
Chờ đã. Gì cơ?
Mình ko đạt? Mình ko đạt?
Cái gì...?
Nhưng...
Mình ko đạt! Ko!
Mình ko hiểu...
Phản ứng mạnh đoá, nhóc. Anh rớt trường cao đẳng, & ra về.
Anh đã phản ứng mạnh lém.
Shaun? Shaun? Có gì sai à?
Chuyện khủng khiếp đã xảy ra.
Bob chết?
1 vài thứ bị vỡ?
Con bị loại khỏi Stanford.
Oh.
Oh, Shaun. Oh, baby, Mẹ rất tiếc.
Được rồi. Mẹ rất tiếc.
Con chỉ phải học 1 nơi nào đó gần nhà.
& con có thể sống ở đây...
...với Lance...
...với Bob...
...& mẹ!
Được rồi, & em là học sinh ở đây?
Vâng, em là học sinh ở đây. Em là Shaun Brumder, lớp trưởng.
& em ko đậu vào Stanford? Tệ thật. Cứng rắn lên.
- Còn nơi nào khác em muốn vào? - Ko có. Cô đã nói em là người chiến thắng.
Thậm chí ko là 1 trường an toàn?
- Cô đã nói "người chiến thắng". - Bình tĩnh đi.
Nhìn này. Cô chỉ định lấy hồ sơ của em.
Chà, nhìn này GPA của em là 2.5, & SATs combined của em là 940.
Ko, ko là con bài thấp nhất.
940? Ko, em đã có 1 con 1 520.
No comments yet. Be the first to leave one.