前 200 行。
Nhắc lại theo anh nhé.
Ôi, Paul, tha cho em đi.
-Bon appétit. -Bon appétit.
Bơ.
Ôi chúa ơi.
Anh phải thử cái này.
Đây.
Ý em là ... Nó thật ...
-Anh biết. -Nhưng mà ...
Anh biết. Anh biết. Anh biết.
Nhìn này! Ôi, Paul, thật là đẹp!
Chậm lại.
Xin lỗi.
Đây rồi. Nhìn này, bên phải ... Dừng lại.
Em không thể tin là mình lại được sống ở đây.
Paul!
Đây có phải là một sai lầm không? Đáng ra chúng ta nên ở lại Brooklyn chứ?
Chúng ta sẽ yêu Queens thôi. Queens rất đẹp mà.
Xe tải chở đồ đến rồi.
Em ổn chứ?
-Mọi thứ cứ rơi xuống ý. -Này.
Chúng ta đang làm gì ở đây thế này?
Nhắc lại theo anh nhé.
-Tám mươi mét vuông. -Tám mươi mét vuông.
Hơn nữa, nó gần văn phòng của anh.
Hơn nữa, nó gần văn phòng của anh nhưng chúng ta không bắt buộc phải chuyển đi
Chúng ta có thể bỏ hợp đồng, đóng gói tất cả lại và sống trên xe Jeep.
Anh nói đúng. Anh nói đúng.
-Eric, tiếng gì thế? -Tiếng nào?
Đêm nào cũng thế này à?
Có lẽ thế.
Jule?
Cung điện Versailles này.
Anh rất hạnh phúc vì em thích nó, em yêu.
Xin chào, tập đoàn phát triển Nam Manhattan.
LMDC.
Tập đoàn phát triển Nam Manhattan, Julie Powell.
-Con trai tôi chết ở tòa tháp thứ hai. -Tôi rất tiếc.
Tôi thật sự rất tiếc.
Cô có phải là người cần gặp nếu tôi không thích thiết kế của đài tưởng niệm
-ở trên tờ Times sáng nay không? -Ngài có thể nói với tôi.
-Cô có chút quyền nào không? -Không.
Tôi muốn nói chuyện với ai có quyền. Tôi không thích bản thiết kế.
Tôi cũng có thích bản thiết kế đâu.
Các người là một lũ vô tâm quan liêu ngu ngốc.
Tôi không phải là một người vô tâm quan liêu ngu ngốc.
Tôi chỉ là một người trong một lốc làm việc, và tôi đang cố gắng làm hết sức mình, thưa bà.
Đây là cuộc gọi thứ sáu của tôi và mọi người cứ lặp lại với tôi một điều là
Tôi cần phải điền vào một bản khai đăng ký xếp chỗ cho việc trả tiền bảo hiểm.
Và đúng thế. Nhưng, nếu bà không muốn điền vào tờ khai đó, tôi có thể điền hộ bà.
nhưng bà vẫn phải đến đây và kí.
-Đến lôc của cô? -Vâng.
Tôi rất tiếc về những gì ông đang phải trải qua, ông Diamond, nhưng ...
Cô chả biết cái gì về những gì tôi đang trải qua, cô Powell. Cô chả biết cái quái gì.
-Xin đừng hét lên với tôi. -Cả cái bộ máy này thật là vô dụng.
-Xin đừng hét lên. -Thật nực cười.
-Thằng nhóc 3 tháng nhà tôi còn giúp được nhiều hơn. -Tôi là bạn của ngài.
Và giờ bác sĩ nói là có sợi thủy tinh trong phổi của nó.
Nó ho. Nó không dừng ho được. Tôi chả biết phải làm gì.
Vợ ông ý nói là có quá nhiều thứ vớ vẩn trong phổi thằng bé, nó không thở được,
và bảo hiểm thì từ chối chi trả cho một loại thuốc mà rất có thể sẽ có hiệu quả.
-Nói với bà ta gọi đến bộ y tế. -Đó là một máy trả lời tự động.
Andrea Gomez ở phòng thị trưởng.
Cảm ơn. Cảm ơn.
Bánh kem socola.
-Anh biết vì sao em thích nấu ăn không? -Vì sao?
Em thích sau một ngày chẳng có cái gì ra hồn,
và khi em nói "chẳng có gì" thì đúng là "chẳng có gì" ta về nhà và biết chắc rằng
nếu ta cho lòng đỏ trứng vào socola và sữa và đường.
thì nó sẽ cứng lên. Thật dễ chịu.
Một ngày tồi tệ?
Khi nào thì em làm xong cái bánh này?
Sớm thôi, nhưng em phải làm kem bông trước rồi để từ từ.
Anh sẽ ở đây. Đây là chuyên gia làm đấy.
Trưa mai ăn trưa với hội Ritual Cobb.
Khiếp quá, khiếp quá, khiếp quá.
Tàu điện ngầm.
-Này. -Chào.
Khỏe không?
Tôi có thể phục vụ quý cô món gì đây?
Tôi sẽ lấy salad Cobb, không pho mát xanh.
-Salad Cobb, không củ cài đường. -Salad Cobb, không thịt xông khói.
-Salad Cobb, không trứng. -Rồi, nói với họ là...
Cô có nghe kĩ không đấy, Tracy? Nói với họ là chào giá 1 85.
-Lại bắt đầu này. -Nhắc lại theo tôi, Tracy.
-1 -8-5. -Có chuyện gì thế?
Và gọi cho tôi ngay khi cô có tin mới.
Trợ lý của tớ. Gần như là chả đáng tí nào cả.
Tớ biết. Hôm qua tớ nói với Allison,
"Đến hiệu thuốc, lấy cho tôi một cái quần tất."
Lát sau cô ta quay lại và nói, "Họ chả có cái nào cả."
Tớ bảo, "Cô đã tìm ở hiệu thuốc khác chưa?" Đấy, thật đấy.
Hoặc ở Bloomingdale's. Tìm ở Bloomingdale's thì sao chứ?
Uh, tớ cũng chả hiểu. Nếu tớ có thể là trợ lý của chính tở ...
Cậu có thể mà.
Sa thải trợ lý của cậu đi và đừng thuê ai thay thế.
Không, ý tớ không phải thế, Julie.
Xin lỗi. Oh ...
-Ôi, đẹp quá. -Uh cảm ơn, cảm ơn.
Được rồi, nói với họ 1 90, 1 9 0. Tuyệt.
"1 -9-0." Gì thế? Cậu đang làm gì vậy?
$1 90 triệu. Chúng tớ đang thương thảo về một mảnh đất ở Midtown.
Ôi, oao. Ôi, ôi, thật là tuyệt, Cassie.
Mảnh đất để làm gì?
Nhà.
Tớ sẽ phá hết cả xuống rồi xây một tòa nhà cao ngất.
-Vì mảnh đất của cậu. -Cảm ơn.
Nói về cậu thế đủ rồi, giờ đến tớ.
Hôm qua, tớ lên chức phó chủ tịch phụ trách quảng cáo cho tập đoàn.
-Không. -Nghĩa là tớ được tăng lương
và có thể vay nửa triệu đô la lãi suất 2% nếu muốn.
-Tuyệt. -Nếu cậu muốn?
-Thế còn việc của cậu thế nào rồi, Julie? -À, nó ...
-Tớ chỉ có thể tưởng tượng là buồn tẻ lắm. -Thật buồn.
-Đau đớn. -Không phải theo nghĩa tiêu cực đâu.
-Xin lỗi. Ôi chúa ơi, tớ quên mất. -xin lỗi.
-Alo? -Alo?
-Chào. -Chào.
Này, Julie, tớ phải phỏng vấn cậu cho bài báo sắp tới của tớ.
Được thôi, Annabelle, tuyệt. Tớ rất vinh dự.
Gọi cho Julie về bài phỏng vấn.
Tìm hiểu về giặt khô. Tìm xong trước bữa tối ngày thứ năm.
Party thứ bảy.
Không.
Tớ không thể hướng dẫn cậu về máy tính mỗi ngày khi mà tớ đi với bạn gái.
Thế bài báo là về cái gì vậy?
Về thế hệ của chúng ta, bước vào tuổi 30.
Người vào tam tuần ý mà. Ôi, cuộc sống, tôi bận rộn quá.
Tớ chả biết có thể xếp cậu vào đâu cả.
Tớ có phải nhắc cậu là, tớ không muốn gặp cậu, mà là cậu muốn gặp tớ?
Uh. Gặp vào bữa sáng có được không?
Tớ đã tin cô ta. Sao tớ lại ngốc thế cơ chứ?
Cô ta nói là "Là về thế hệ của chúng ta, bước vào tuổi 30."
Cậu còn mong gì nữa? Annabelle lúc nào chả nói dối.
"Julie Powell, đã từng là biên tập viên tờ văn học Amherst,
người mà chúng ta luôn biết đến là "Người được chọn"
đã cố gắng 8 năm liền trước khi bỏ dở tác phẩm của chính mình
giờ đang làm việc trong một lốc văn phòng như một viên chức hạng trung
cố gắng giải quyết hậu quả của ngày 11 tháng 9"
Ôi chúa, cậu thuộc lòng cơ à? Thật thảm hại.
Cô ấy đã để lộ quá nhiều thứ.
Dù sao thì, bức ảnh cũng đẹp.
-Nhìn tớ béo quá. -Khuôn mặt thôi.
Em quên nói với anh Anh có biết Annabelle đang làm gì không?
-Sarah nói với em. Viết blog. -Về cái gì?
Anh hỏi "về cái gì" là sao? Blog của Annabelle.
Về mọi suy nghĩ đi qua não cô ấy.
Cái bộ não chán phèo, nhạt nhẽo, ngu ngốc ...
Em có thể viết blog.
Em có suy nghĩ.
Và em là nhà văn, như vậy là hơn Annabelle rồi.
-Anh nói như thật ý. -Em đã viết một tác phẩm còn gì.
Một nửa tác phẩm. Và chả có ai muốn xuất bản nó cả.
Anh không phải là nhà văn cho đến khi có ai đó muốn xuất bản tác phẩm của anh.
Em thấy đấy, đấy là cái hay nhất của blog. Em chả cần phải được xuất bản.
Em chỉ cần lên mạng ấn enter và nó ra ngay ngoài kia.
Em viết blog về gì bây giờ?
Anh là nhà biên tập, anh bảo em đi.
Sao em không biết về em yêu Queens như thế nào?
Blog ngắn đấy.
Em có thể viết về công việc của em.
Nếu em viết blog về công việc của em và có người ở cơ quan đọc được ...
-Ý em là ... thế đấy. -Món này ngon quá.
Món này ngon tuyệt.
Trên hết, việc viết blog này là để tránh khỏi những gì em đã làm cả ngày rồi.
Việc em nấu nướng là để em tránh khỏi những gì em đã làm cả ngày.
Vậy em viết blog về nấu ăn đi.
Em không phải là đầu bếp thực sự, như Julia Child hay Mario Batali.
Julia Child không phải lúc nào cũng là Julia Child.
Nếu em thực sự muốn học nấu ăn,
em chỉ cần nấu cách của em theo sách dạy nấu ăn của Julia Child.
Em có thể viết blog về nó.
Em có một bản copy. Em lấy trộm của mẹ lần trước em ở Texas.
Hồi em 8 tuổi, ông chủ của bố em đến ăn tối và đó là một việc trọng đại.
và mẹ em đã nấu món bò hầm rượu vang.
Nhưng đó không phải chỉ là bò hầm rượu vang. Đó là món bò hầm rượu vang của Julia.
Giống như là Julia đang ở đấy, đang ở ngay trong phòng ăn ...
bên cạnh bọn em, như là một bà tiên to béo tốt bụng vậy.
Và mọi chuyện đều ổn cả.
Giờ tôi sẽ thử lật cái này lại.
Việc này khá mạo hiểm đấy.
Bà ấy thay đổi mọi thứ.
Trước bà ý là đồ đông lạnh và đồ hộp và kẹo mềm.
Đừng động đến kẹo mềm.
Khi mà bạn lật bất kì thứ gì,
bạn chỉ cần có đủ dũng cảm vào sự chắc chắn của mình.
Nhất là khi nó lỏng và nhiều như ...
Cú đó không được tốt lắm.
Nhưng, các bạn thấy đấy, khi tôi lật nó,
-Tôi đã không có được đủ lòng dũng cảm ... -Bà ấy đáng yêu quá.
... đáng lẽ ra phải có.
Nhưng bạn có thể nhặt vào lại.
Vì bạn ở trong bếp có một mình, chả có ai nhìn cả.
Ngọc trai. Bà ý đeo ngọc trai trong bếp.
Các bạn chỉ cần tập luyện thôi, giống như chơi piano vậy mà.
Tôi là Julia Child.
Bon appétit.
-Bon appétit. -Bon appétit.
Bon appétit.
Julia Child là đồng tác giả của cuốn sách Làm chủ nghệ thuật nấu ăn Pháp.
No comments yet. Be the first to leave one.