前 200 行。
Dịch: ivy68-HDVietnam
Tôi nhớ khi còn rất nhỏ,
bé đến nỗi chẳng nhìn nổi qua mép bàn.
Có 1 quả cầu tuyết
Và tôi nhớ có 1 chú chim cánh cụt bên trong
Nó sống 1 mình nên tôi đã rất lo cho nó
Con không phải lo, nó sống tốt mà.
Nó đang ở trong 1 thế giới hoàn hảo
Nhìn này, Susie Q.
Tôi nhớ mình đã được tặng 1 chiếc máy ảnh vào dịp sinh nhật
Tôi rất thích những khoảnh khắc được lưu giữ trong các bức ảnh
trước khi chúng trôi qua mất.
Chính vì vậy khi lớn tôi muốn trở thành
1 nhà nhiếp ảnh chụp cảnh tự nhiên
Xin lỗi mẹ.
Tôi tưởng tượng khi lớn, mình sẽ rình chụp các con voi và tê giác hoang dã.
Nhưng giờ tôi phải làm việc với Grace Tarking trước đã.
Những kí ức ta ghi nhớ thật kì lạ
Tôi nhớ đã đi cùng bố đến hố rác ở trang trại nhà Connor.
Có cảm giác như trái đất có thể nuốt chửng mọi thứ vậy.
Và tôi nhớ có 1 cô gái sống ở đó, Ruth Connors.
Bọn trẻ ở trường nói cô ấy lập dị,
nhưng tôi biết có những thứ chỉ mình cô ấy mới thấy được
Sẵn sàng chưa? 1,2,3!
Và tôi nhớ chuyện tồi tệ nhất của gia đình mình
Ai giúp với! - Mẹ ơi?
Đâu rồi? Mẹ ơi?
Chúa ơi!
Bố?
Ngày mà em tôi bị tắc thở.
Buckley!
Có chuyện gì thế? - Nó nuốt phải cành cây.
Cẩn thận!
Điên à? - Xin lỗi!
Buckley.
Con ổn rồi.
Tôi còn nhớ ánh mắt bố mẹ thật thanh thản.
Chúng tôi không phải những người...
những người kém may mắn luôn gặp phải chuyện tồi tệ
Phật đã nói, "Cứu 1 mạng người..." (hơn xây 7 tòa tháp)
Bà nghĩ tôi sẽ sống lâu và hạnh phúc vì đã cứu em trai
Nhưng như mọi khi, bà lại đoán sai
Họ tôi là Salmon, giống tên cá hồi ấy. Tôi tên Susie.
Tôi bị giết vào ngày 6-12-1973 khi mới 14 tuổi.
Đó là trước khi có ảnh những đứa trẻ mất tích được dán trên hộp sữa
hay những tin nóng trên báo ra hàng ngày.
Đó là hồi mọi người vẫn tin rằng sẽ không có những chuyện như vậy xảy ra.
Đúng vậy đấy các quý cô, kích cỡ không quan trọng,...
Từ từ thôi con.
Buckley! - Bố ơi! Nhìn này!
Tàu hỏa đây rồi!
Ai đó? Nó có thích cháu bằng cháu thích nó không?
Bà, anh ấy hơn tuổi cháu.
Anh ấy không để ý đến cháu đâu. - Thằng bé dễ thương đấy.
Bà đừng thế mà.
Cháu đã an toàn. Nó vào hàng đĩa rồi.
Tôi không an toàn. Có 1 người hàng xóm đã theo dõi tôi.
Nếu không quá lơ đãng, tôi đã nhận ra có chuyện chẳng lành
Bởi những thứ như vậy luôn khiến tôi phát ớn
Nhưng tôi lại quá để tâm đến độ dài hàng lông mi của Ray Singh
Tôi đã đếm từng cái 1 trong thư viện khi anh ấy đang đọc "Abelard và Heloise".
Câu chuyện tình bi thảm nhất thế giới.
Thế cháu hôn cậu ta chưa?
Tại sao? Cháu thích cậu ta, cậu ta cũng thích cháu, còn chờ gì nữa?
Cháu sợ mình không hôn giỏi cho lắm.
Nụ hôn đầu tiên của bà là với 1 người trưởng thành
Cháu sẽ không cho ai biết đấy chứ? - Dĩ nhiên là không ạ.
Nó như thế nào? - Nụ hôn à? Tuyệt vời lắm.
Rất ấn tượng và thú vị.
Phải rất lâu sau bà mới nhận ra nụ hôn như vậy chỉ xảy ra 1 lần mà thôi.
Susie...
Vui lên nhé cháu.
Bác O 'Dwyer không phải thủ phạm. Mặc dù bác ấy trông khá mờ ám.
Nhưng bác O'Dwyer không bao giờ làm đau ai cả.
Con gái bác O'Dwyer chết sau tôi 1 năm rưỡi
Cô ấy bị máu trắng, nhưng tôi chưa từng gặp cô ấy trên thiên đường của mình.
Nhìn con này!
Mẹ ơi! - Chào con yêu!
Tên sát nhân là hàng xóm của chúng tôi
Cảm ơn nhiều lắm. - Cẩn thận nhé con.
Tôi từng chụp hắn khi hắn nói chuyện với bố mẹ về bụi hoa quanh hàng rào
Tôi muốn chụp bụi hoa nhưng hắn lại đứng đó.
Cảm ơn nhé!
Tự nhiên hắn xuất hiện, làm hỏng bức ảnh.
Hắn đã hủy hoại rất nhiều thứ.
Con chụp được những gì rồi?
Mọi thứ ạ! - Mọi thứ?
Nhìn con này!
Mẹ ơi!
Cười lên!
Đằng này!
Nhìn con này!
Ok. Được rồi.
Clarissa thích bố đấy
Clarissa là ai?
Bố biết mà, tóc vàng, kẻ mắt màu xanh...
Cậu ấy ở chỗ Surf & Turf. - Cô bé cao à?
Đâu có. Cậu ấy đi giày bệt mà.
Cậu ấy không biết bố là kế toán. - Thế thì không hay đâu.
Và không biết cả việc bố làm mô hình thuyền để trong chai.
Mẹ có biết những chuyện đó trước khi cưới bố?
Về nỗi ám ảnh của bố ấy?
Susie, sở thích lành mạnh mà, dạy con rất nhiều điều.
Ví dụ như?
Ví dụ như làm gì cũng phải đến nơi đến chốn,
không dừng lại đến khi làm được.
Nếu vẫn chưa được, con sẽ bắt đầu lại
và tiếp tục làm chừng nào xong mới thôi.
Là vậy đấy, đó là những gì con sẽ học được. Hoàn toàn bình thường.
Ông đã dạy bố và bây giờ bố lại dạy con
Ta đang tạo ra những thứ rất đặc biệt cho mình.
Con hiểu - Con là thuyền phó của cha mà, Susie Q.
Sau này, tất cả sẽ là của con.
Jack, Susie, ăn thôi!
Khoan đã. Sẵn sàng chưa?
Vâng.
Kéo từ từ thôi. - Để con.
Ok, ra khơi nào!
Nó đẹp thật
Đi thôi.
Không thể tin nổi. Nhìn phòng con này.
Tối nay phải dọn đống này đi đấy. - Vâng, con sẽ dọn.
Mẹ ơi, con cần rửa đống ảnh này.
Susie, con chụp hết phim rồi à?
Con có biết sẽ tốn bao nhiêu tiền không?
Chắc chắn là không rồi. Con làm sao mà biết được.
Cảm ơn mẹ nhiều. Sự nghiệp của con đã chấm hết.
Đừng có phóng đại lên thế chứ. - Sao thế? Cái gì chấm hết?
Nó chụp hết đống phim ta tặng sinh nhật rồi.
Tất cả sao? - Tất cả.
Susie... - Ở cái nhà này, sáng tạo là 1 tội lỗi.
Được rồi, hay là rửa cho nó mỗi tháng 1 cuộn?
Mỗi tháng 1 cuộn?
Chắc đến khi được xem đống ảnh, con đã 50 tuổi rồi.
Ta tặng nó 24 cuộn phải không?
Rửa mỗi cuộn hết 2.99, vậy tổng cộng là 71 đô 76 đồng.
Anh không nghĩ ta bất công... - Ôi anh yêu.
Ta bất công à? - Chính vì vậy mà em yêu anh.
Bố mẹ làm ơn đừng làm thế lúc ăn sáng chứ?
Ok. Sao cũng được.
Ăn đi con.
Nó làm gì có còi báo động, đồ ngu, nó là xe trộn xi măng mà.
Đừng có gọi em thế.
Để yên "xi măng" của con trong bát đi.
Nó không phải xi măng, là ngũ cốc chứ.
Được rồi. - Đi học nào!
Chào bố - Chào, Susie.
Susie!
Gì vậy ạ? - Mũ mới của con đấy.
Con tưởng mẹ không đan nữa.
Không, mẹ vẫn đan mà. Mẹ cũng làm cho con 1 cái nhé?
Có găng tay chưa? Đeo vào đi.
Susie, đội mũ vào, trời lạnh lắm.
Holiday! Vào nhà mau!
Trông chị khá là gọn gàng đấy, Suse! - Im đi.
Thật mà, nó hợp với chị lắm.
Thật là bẽ mặt.
Nhanh lên, muộn rồi.
Othello là gì? Nghe như thần thoại ấy.
Gã đó trông thật hài khi hóa trang thành da đen.
Ai? - Người có 2 tên ấy.
Lawrence Oliver. - Đúng là đồ thất bại!
Tớ biết! - Clarissa!
Đi nào. - Em đang nói chuyện với Susie mà.
Anh đợi cái CLB phim của em kết thúc hàng giờ rồi, anh muốn ra khỏi cái xó này.
Rất vui khi gặp cậu, Bryan.
Em có đi không? - Có.
Chào nhé Susie.
Susie này.
Chào, Ray. - Em nghĩ sao về Moor?
Ai?
Othello.
Em...
Rất tuyệt. Ý em là...
Thật phi thường!
Anh rất thích vở kịch đó.
Lại 1 điểm chung nữa của ta.
Ta còn điểm chung nào nữa?
Em không biết sao?
Ôi.
Không sao. - Để anh giúp.
Đống sách ngu xuẩn, em còn chẳng đọc chúng.
Susie, thứ 7 em có kế hoạch gì chưa?
Anh đến từ Anh thật à?
Ừ.
Em xinh lắm, Susie Salmon.
Thôi quên đi! - Thật là tục tĩu!
Có nghe không đấy? Mẫu này làm gì có ngực!
Không có cả mồm hay mắt. Thế mà vẫn có người bảo tôi vẽ mặt.
Những yếu tố thừa thãi cô đưa vào sẽ khiến Ellis và bọn nam sinh bị kích động.
Chính nó đã ăn cắp bản vẽ của tôi!
Phải! Và giờ những bức tranh khỏa thân này phát tán khắp trường.
Đi đi các em.
Tôi lấy lại bức vẽ được chứ? - Tất nhiên là không.
Nghe chưa Singh? Đi đi.
Hẹn em ở công viên lúc 10h thứ 7 nhé.
Đi ngay!
Ở đâu trong công viên? - Chỗ vọng lâu ấy.
Chào cả nhà. - Bố!
Đừng con!
No comments yet. Be the first to leave one.