200 dòng đầu tiên.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
THÁNG HAI NĂM 1945
TRẠI LAO ĐỘNG KHỔ SAI ĐỨC
Đứng dậy.
Ai cơ? Tôi ư?
Ừ, mày đó. Đứng dậy.
Đứng lên!
Lùi lại.
- Cái đánh lửa đâu? - Gì cơ?
Tôi không hiểu.
Thế là phá hoại.
- Koepke, súng! - Không!
Không!
Xin ông.
Tôi lạy ông.
- Quỳ xuống! - Tôi lạy ông mà.
Tôi lạy ông.
Đứng dậy. Đứng!
Nhanh lên!
Phá hoại thì lãnh hậu quả gì?
Một viên đạn vô đầu, hoặc cái thòng lọng quanh cổ.
Cởi đồ ra! Nhanh lên!
Tao bắn tụi mày, treo cổ tụi mày được không? Được.
Tao có quyền làm thế không? Ba chữ "được" nhé.
Nhưng sao tao không làm?
Vì thích khuôn mặt xinh đẹp và cặp mông trơ xương của tụi mày?
Không! Là vì tao cần đôi bàn tay Ba Lan bẩn thỉu của tụi mày, lũ đột đần độn.
Khuỵu chân xuống.
Thấp hơn.
Tụi mày muốn giúp lũ Nga?
Tụi mày sẽ nhớ những ngày ta ở đây.
Quay lại làm việc đi! Nhanh lên!
Nhanh lên!
Một phụ nữ Đức nói từng có một trận lụt như thế vào năm 1927.
- Ngập đến tận tầng năm. - Trận lụt đầu tiên sau chiến tranh.
THÁNG BẢY 1997
- Số 307, vào đi. - Đi đi.
Đèn giao thông bị trộm ở đường Sierpień '80.
Anh xử lý được không?
Được, mà bọn tôi đang kẹt ở Moniuszki vì có cái cây bị đổ.
Nhận tin.
Gọi tất cả các đơn vị.
Khu Gronty. Một xác chết trong rừng.
300-00…
- Mẹ kiếp… - Mika, khi nói thì bấm nút.
Thiệt luôn đó hả?
300-00, trên đường đến đó.
Mấy anh kia, tránh đường đi.
KHÁCH SẠN TRUNG TÂM
- Chào cô. - Chào.
CẢNH SÁT
- Chào. - Xin chào.
- Sao yên tĩnh thế? - Mọi người đến chỗ cái xác.
- Họ chưa từng thấy xác à? - Xác này mới. Xác chết trôi.
Cảm hứng cho phim Baywatch nhỉ.
Cô có khách.
Mời vào!
Chào cô.
Chào.
- Chào. - Chào.
- Lối này à? - Ừ.
- Chào. - Chào Adam.
Cứ tự nhiên.
Cẩn thận. Sâu lắm đó.
Cả đống xác chết.
Dòng sông đã cuốn trôi một nghĩa trang cũ. Có lẽ từ thời chiến.
- Rồi sao? - Tôi không biết.
Thống đốc sẽ cử vài nhà bệnh lý học đến. Và mấy người…
Gọi thế nào nhỉ? Thợ đào xới.
- Khảo cổ học. - Ừ.
Và người từ văn phòng công tố quân sự.
Đó là tất cả…
những gì ta cần.
Phát xít chết tiệt…
Hắn đã làm gì ông?
Là sao?
Đánh ông, cướp của ông, tôi không biết… hiếp ông?
Cô điên à? Không!
Vậy hắn chỉ sống ở đó?
Đó không phải là sống, mà là lập hang ổ.
Tôi sợ không dám xuống hầm. Nó bốc mùi nước tiểu và thuốc lá.
Được rồi, chúng tôi sẽ cử đơn vị đến đó kiểm tra.
Lần trước cũng nói vậy, rồi không ai đến.
- Chúng tôi sẽ kiểm tra. - Khi nào?
Sớm thôi.
Đi theo tôi.
Cử đội chống ma túy theo, để đề phòng.
Được.
- Và cả đội chống khủng bố nữa. Chào. - Chào.
- Gửi đến phòng nhân sự. - Vâng, thưa cô.
Đến gặp tôi à?
- Ừ. - Vào đi!
Sao nhiều thế?
Ẩm ướt, chúng ngửi được mùi xác.
Không hỏi về lũ ruồi.
Bảo họ…
biến hết đi.
Các anh tránh ra đi.
Các anh nữa. Lùi lại!
Lùi lại vài bước đi.
- Chào. - Chào.
- Tôi sờ thằng bé được không? - Được.
HỌ: DANIEL TÊN: GWITT
- Cậu bé mặc gì? - Một chiếc áo thun sọc đen.
- Loại sọc? - Sọc nhỏ.
Và kiểu quần bò thùng thình tụi nhóc bây giờ thích mặc. Hiệu Lenars.
Trông như chết đuối.
Những năm ở học viện cảnh sát Szczytno đang được đền đáp.
Giúp tôi…
lật thằng bé lại.
- Hôm qua thằng bé đi học rồi không về. - Hôm qua là ngày lễ.
Họ bắt học sinh yếu đi học thêm.
- Sao đến giờ mới trình báo? - Tôi làm việc cho văn phòng quận.
Bọn tôi mất cả đêm hong khô hồ sơ. Không thể để chúng mục nát.
Sau khi thức dậy, tôi nhận ra thằng bé không ngủ ở nhà.
Nó có hút hít gì không?
- Hút hít ư? - Cần sa, ma túy, đá?
Không, chắc chắn là không.
Radio.
Máy với chả tính…
Đợi chút nhé.
Làm ơn đợi một chút.
Norbert, cho tôi đơn báo cáo người mất tích.
Chết tiệt, hết mất rồi.
Chờ một chút.
Cẩn thận.
Té vô đây là đi luôn đó.
Cảm ơn Jarek.
0-1, tìm thấy cái xác rồi.
Một cậu bé, 12 tuổi, Daniel Gwitt.
Cô đó là mẹ nó mà nhỉ?
Mở ra!
0-1, tìm thấy cái xác rồi.
Một cậu bé, 12 tuổi, Daniel Gwitt.
Cô ơi! Này!
Nghe thấy tôi không?
Tôi xin lỗi.
Lẽ ra cô không nên biết theo cách này.
Là lỗi của tôi.
Cô có thể gọi ai đến ở với cô không? Có người nhà không?
Tôi có bạn đồng nghiệp.
Tôi sẽ gọi cô ấy.
Không cần đâu.
Tôi sẽ đi với cô.
Ta sẽ gọi và đợi đến khi cô ấy đến.
Ở tỉnh Nowy Sącz, sông Dunajec gây lũ lụt khắp các làng mạc và thị trấn.
Nhà thờ lịch sử ở Łopuszna cũng bị ảnh hưởng.
Cơn lũ quét sạch mọi thứ trên đường đi.
Ewa?
NGƯỜI ĐƯA TIN TỐI
Này mọi người! Họ sẽ đến ngay đó.
Jurek, dập thuốc đi.
- Dọn dẹp đống bừa bộn. Chủ tịch tới. - Sếp!
Đừng bí ẩn nữa. Ai là sếp mới?
Ba phút nữa sẽ biết.
Ông ấy nói được tiếng Ba Lan không?
Đảm bảo dù có nói tiếng Hoa ông ấy cũng sẽ quản lý được anh.
Ông ấy đang đến.
- Chào buổi sáng! - Chào buổi sáng.
Một ngày rất đặc biệt với đội ngũ biên tập chúng ta.
Kể từ khi Wunder tiếp quản Người Đưa Tin, chúng ta đã cách mạng hóa tờ báo.
Có ghế mới, máy tính, điện thoại di động và mạng ethernet.
Giờ là lúc ta có một tổng biên tập mới.
Mặc dù tôi nghe nói một số người đã gặp anh ấy.
Piotr!
Piotr Zarzycki!
Tôi nhớ lần đầu tiên khi bước vào tòa soạn của tôi.
Cố đừng khóc.
Được,
tôi sẽ nói ngắn gọn.
Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn tổng biên tập đầu tiên của tôi,
Zbyszek Bryński.
- Hoan hô Zbyszek! - Hoan hô!
Hoan hô!
Zbyszek…
Zbyszek, cảm ơn vì đã để lại cho tôi một đội ngũ tuyệt vời.
Hẳn rồi. Tăng lương thì sao?
Các cô! Mang ra đi.
Nhớ ông nói gì với tôi lần đầu tôi đến đây không?
Không!
Nếu họ không khen ngợi cậu, đừng lo, miễn là…
Họ không chỉ trích cậu.
Này mọi người.
Tôi không biết mọi người biết hoặc không biết gì.
Nhưng tình hình tờ báo của ta không khả quan lắm.
Ta phải tăng doanh số bán hàng.
Người ta không đọc báo nữa.
Tôi biết. Nên ta phải cung cấp cho họ thứ gì đó giật gân.
- Mấy tin địa phương, không có trên tivi. - Hôm qua có ca sinh tư.
Vậy sao?
Cũng là tin tức đó, nhưng không gây ấn tượng lắm.
Có một trận lụt càn quét phần phía bắc và phía đông của thị trấn.
Có thể nói là dịp may hiếm có.
Trước đó thì người ta bàn tán vụ gì?
Vụ bắt cóc con trai của Kielak.
Kielak? Cái ông Kielak đó à?
Ừ. Ông bí thư không hề ngủ suốt quá trình tư nhân hóa.
Ông ấy sở hữu một nhà máy đồ sứ, một cửa hàng Baltona, và vài công ty.
Và là đối tác quảng cáo chính của ta.
Thì sao?
No comments yet. Be the first to leave one.