200 dòng đầu tiên.
Chúng tôi muốn kêu gọi bất cứ ai
có mặt ở khu vực công viên Rowntree vào chiều thứ Ba.
Nếu các bạn nghĩ mình có thể đã nhìn thấy hoặc nghe thấy gì đó,
bất cứ gì, hãy liên hệ với chúng tôi.
Gọi đến đường dây nóng.
Mọi thông tin sẽ được bảo mật.
- Gì vậy? - Là mẹ em, được chứ?
Mẹ muốn xem họp báo.
Ai cũng xứng đáng được cảm thấy an toàn và an tâm...
- Chào. - Chào.
- Đây có thể là người thân của bạn. - Không giống như khi xem trên TV của mẹ.
Đây có thể là con của bạn. Không có lý do gì...
- Con tưởng mẹ ghét cảnh sát. - Mẹ yêu con gái mẹ.
Thật vui khi biết điều đó.
...trong bất kỳ cộng đồng nào.
- Cảm ơn, trung sĩ Lenker. - Bà từng xem hết mọi vở kịch của mẹ cháu.
- Mẹ đóng kịch ạ? - Trong các buổi sinh hoạt tập thể.
Xấu hổ quá. Mẹ cháu diễn thế nào? Hay không ạ?
Ồ, mẹ cháu nói rất rõ. Rất to.
- Làm người ta phải lùi lại thật xa. - Ôi, mẹ.
Ôi, trời ạ.
Isaac lớn lên ở công viên đó. Thằng bé thích công viên đó.
Ngày nào đi học về, nó cũng kéo tay tôi và nói,
"Đi mà mẹ. Chỉ năm phút thôi".
Bà Mo ơi, bà có thù gì với cảnh sát thế ạ?
- Vâng, nó... - Không phải bà...
- Rất cảm ơn mọi người. - Nói sao nhỉ...
- Là ông của cháu. - ...cảm ơn đã dành thời gian...
Nếu cháu muốn biết thì họ làm phiền ông ấy mỗi ngày trong suốt cuộc đời.
Chỉ để... cho vui.
- Mẹ. - Gì? Nó có quyền được biết.
- Hôm nay thì không. - Ôi, trời ạ.
Con đưa mẹ về nhé? Ta đi nào.
Mẹ à, bố không bao giờ nhai đi nhai lại chuyện đó hết.
Đúng là không, nhỉ?
Ông ấy chỉ biết chịu đựng, chứ không làm ầm ĩ lên.
Việc đó khiến mẹ giận vô cùng.
Con cứ phải nhập hội với cái đám đó mới được,
- mẹ chẳng bao giờ hiểu tại sao luôn. - Con đang cố...
Con nghĩ con thay đổi được bọn họ.
Con chẳng thay đổi được cái quái gì đâu.
Tôi có thể xác nhận một người đã bị bắt,
và tôi xem đây là bước đột phá quan trọng.
Chúng tôi đang hợp tác với các lãnh đạo cộng đồng,
nhưng hiện... thì đây là cuộc điều tra đang diễn ra.
Cảm ơn ông. Như các bạn đã biết, Isaac vẫn ở tình trạng nguy kịch.
Cậu bé đang được chăm sóc rất chu đáo...
HỒ SƠ TỘI PHẠM
Jason.
Chúng tôi có lời khai của nhân chứng về việc cậu mang theo vũ khí.
Có camera quay lại cảnh cậu vứt bỏ vũ khí nói trên.
Điều tôi muốn biết là làm sao cậu có được nó?
Ai đó đã đưa cho cậu à?
Ừ, thằng bé bị bắn, phải không?
Jason, tôi đề nghị cậu sử dụng quyền của mình để...
Thằng nhóc vô tình trúng đạn.
Tôi không hề muốn nó bị vạ lây.
Tôi chỉ muốn dọa đối thủ.
Vậy cậu có tranh chấp với băng nhóm đối thủ?
Nếu có thể quay ngược thời gian, và thay đổi mọi thứ thì...
Vậy là cậu thừa nhận cậu đã bắn Isaac Witlow?
Vâng.
Vâng, đúng thế.
Được rồi, tập trung lại.
Tôi đã nói chuyện với phòng lab.
Viên đạn của Isaac trùng khớp với khẩu súng của Jason.
Được rồi, vậy ta làm gì đây?
Chà...
Anh thì không.
June.
- Cô xem băng thẩm vấn rồi chứ? - Vâng.
Rồi sao?
Với kết quả đạn đạo và lời thú tội...
Ta sẽ liên hệ với công tố, buộc tội nghi phạm.
Ừ.
Cô tin lời thú tội đó?
Vâng. Tôi thấy đáng tin.
Ừ, nhưng cậu ta vốn không cần thú tội. Vậy mà lại tự nhiên thú nhận.
Nó mới 17. Còn nhỏ.
Phải rồi, nó từng bị bắt bao nhiêu lần ấy nhỉ?
- Bảy lần. - Bảy lần.
Bảy lần.
Nhưng không phải vì tội cố sát.
Nó vô cùng bình tĩnh. Theo hồ sơ thì nó thông minh hơn.
Có thể nó nghĩ nếu chịu hợp tác từ giờ...
Bị bắt sớm. Chịu nhận tội. Được nhận bản án nhẹ hơn.
Vâng.
Cô tin chắc như thế?
Khách quan mà nói thì đó là một giả định hợp lý.
Khách quan?
Tôi hiểu ý cô.
Lời thú nhận là viên đạn bạc, phải không?
Nó là tiêu chuẩn vàng.
Bồi thẩm đoàn sẽ không nghĩ gì nhiều. Thằng nhóc đó tiêu rồi.
Đi tong 18, 20 năm cuộc đời. Cô thấy vậy cũng được hả?
Vâng.
Ừ.
Vật chứng, vũ khí.
Vũ khí là của nó.
Jason Reeve là thành viên của một băng đảng.
Ý tôi là sau khi bắn một đứa trẻ trong công viên,
nếu còn tỉnh táo, có ai vẫn giữ lại hung khí không?
Cậu ta giữ đấy, rõ là thế.
Được thôi.
Cậu ta có súng.
Nhưng cậu ta đã nổ súng hay giữ nó hộ một người bạn?
Cậu ta chạy thục mạng trên đường Cannon để tránh bị bắt giữ.
Vậy mà vẫn bỏ chút thời gian để gọi điện thoại,
gọi 34 giây đến một số chưa đăng ký và không còn hoạt động.
Ta phải tự hỏi, "Cậu ta gọi cho ai?"
Cậu ta gọi cho ai?
Mọi người biết tôi thấy gì không?
Tôi thấy một đứa trẻ, 17 tuổi,
bị mua chuộc và bị đe dọa phải làm theo lệnh.
BẠN BIẾT NGƯỜI PHỤ NỮ NÀY KHÔNG
Hẹn gặp lại vào tuần sau.
ĐƯỢC NHÌN THẤY LẦN CUỐI Ở KHU VỰC ĐƯỜNG HAYES KHOẢNG 10:00 TỐI
A-lô?
Tôi đã thấy cô ấy. Tôi biết người phụ nữ đó.
Sao cô lại nghĩ người trên tờ rơi chính là người cô đã gặp?
Đây. Rio Grande, ở phía bắc đất nước.
Cô ấy có nói mình làm nghề gì không?
- Hình như là lao công. - Cô có biết ở đâu không?
Không. Nhưng cô ấy thích việc đó vì nó giúp cải thiện tiếng Anh.
Rồi bạn trai bảo cô ấy nghỉ.
Bạn trai?
Một gã người Anh. Cô ấy dọn đến ở với hắn, sau đó...
- Cô ấy không đến nữa. - Ừ.
Cô có biết cô ấy tên gì không, Odinaka?
Carlita? Carla? Carla.
Cô chắc chắn là cùng một người?
Ừ thì...
Hè năm ngoái, chúng tôi tổ chức nướng thịt. Và...
Đây. Cô ấy đây. Ở phía sau.
Xin chào. Bạn đã được kết nối với đội điều tra.
Xin chào. Tôi gọi về vụ nổ súng ở công viên Rowntree.
Vụ mà người ta đang đưa tin trên TV ấy?
- Tôi đã thấy họ bắn cậu bé tội nghiệp đó. - Vâng.
Cô nhìn thấy bao nhiêu kẻ tấn công?
Hai người.
Một thanh niên da đen. Cậu ta lái xe.
Nhưng người còn lại, kẻ đã bắn cậu bé, là người da trắng.
Có một cuộc gọi vào đường dây nóng.
- Jed. - Sếp?
Đến phiên cậu ngồi vào ghế nha sĩ rồi. Đi nào.
Vâng.
Chúng tôi biết cậu không bóp cò.
Nhưng nếu cậu cho tôi biết là ai bắn, chúng tôi sẽ bảo vệ cậu.
Ông điếc à? Tôi đã nói là tôi bắn, phải chứ?
Chúng tôi có một nhân chứng.
Mấy kẻ đó...
thật tàn nhẫn, phải không?
Không biết từ đâu mà họ xuất hiện, bắt đầu ra lệnh, bắt chúng tôi bán ma túy.
Họ muốn kiểm soát tất cả, và không muốn có đối thủ.
Vậy đây là vấn đề địa bàn?
Coi nào. Người ta mà biết chúng tôi vẫn đang tìm kiếm kẻ xả súng,
dù phải hay không, họ sẽ trừng phạt cậu
hoặc gia đình cậu đấy.
Nhân chứng đã cung cấp mô tả một phần.
Hắn là ai? Người Armenia?
Albania?
Thổ Nhĩ Kỳ?
Thổ Nhĩ Kỳ.
Dân địa phương?
Vâng, chúng tôi đang điều tra một sự cố
xảy ra vào thứ Tư ngày 28?
Tôi tìm một người đàn ông gốc Thổ Nhĩ Kỳ. Cảm ơn.
Chào anh. Chuyện này liên quan đến sự cố trong công viên
đã xảy ra với cậu bé kia.
Bất kỳ thông tin nào cũng rất hữu ích.
- Chào. Vâng, cô có... - Có việc gì à?
Xin chào. Chuyện này liên quan đến sự cố trong công viên.
Chúng tôi đang muốn tìm một thiếu niên. Có thể là người gốc Thổ Nhĩ Kỳ.
Không. Có chuyện gì?
- Sao các anh lại đến đây? - Tôi đến để giúp.
Luôn có cảnh sát đến đây.
Chúng tôi chỉ đến để thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.
Mấy người luôn đến đây.
- Mấy người quấy rầy chúng tôi. Tại sao? - Lùi lại. Chúng tôi không làm thế.
Chúng tôi không tấn công anh. Tôi cần anh bình tĩnh lại.
Bên đây, làm ơn.
- Bình tĩnh. Tránh ra đi. - Này!
Nếu có câu hỏi nào, xin vui lòng cho chúng tôi biết, được chứ?
Cảm ơn đã hợp tác.
- Cô không sao chứ? - Vâng.
- Chắc chứ? - Vâng.
Anh có nhớ Dan McCabe ở Eltham không?
Anh ấy chăm chỉ làm việc 17 năm.
Vậy mà họ lại sa thải anh ấy chỉ vì một vài,
tôi không biết nữa, tin nhắn đe dọa.
Kim này, việc đó chẳng liên quan gì cả. Tôi có việc khác cần làm.
Tôi không cần phải bàn về tên Dan khốn kiếp
ở Wrexham chết tiệt hay bất cứ đâu.
Nói anh nghe, tôi đang chờ đấy, anh bạn.
Thế giới phát điên rồi.
Kim, tôi đang đợi một cuộc gọi.
Còn mấy trò tào lao ở buổi họp báo là sao?
Với Meghan Markle, bạn anh ấy.
- Ai cơ? - June Lenker.
Nghe này, tôi hiểu. Thật mà. Cô ta sẽ tạo hình ảnh tốt. Tôi không phản đối việc đó.
No comments yet. Be the first to leave one.