200 dòng đầu tiên.
Nạn nhân là Felix Hanson. 47 tuổi.
Lãnh ba viên đạn vào ngực. Không thấy hung khí.
Nhân viên điều tra ước lượng vụ án
xảy ra tầm từ nửa đêm tới 3h00 sáng.
Tại sao ta phải làm vụ này hả sếp?
Như là vụ giết người cướp của ấy. Đội điều tra giết người ở Hollywood lo được mà.
Là từ mấy vị tay to ở Tổng.
Hanson cực giàu, ông ta làm người
đại diện của bang California sáu năm rồi.
Bạn chơi gôn của Chưởng lý hả?
Chuẩn, nhưng không công bằng cho lắm. Hanson là người tốt.
Ông ấy chỉ huy chiến dịch chống buôn bán ma túy đấy.
Ông ấy loại trừ, điểm danh và tạo ra vô số kẻ thù.
Đợi đã. Tôi biết ông này. Ông ta là Semi Famous.
Ông ta, ờm, ông ta cưới Felicia Scott.
Bà ta bỏ lại bộ phim cho ông ta.
Felicia Scott?
Ồ thôi mà. Bà ấy đóng rất nhiều phim đấy.
"Cái ôm bất ngờ". Tôi thích phim ấy.
Okay, quan điểm của tôi là, nếu đây là vụ liên quan đến mà túy,
bên AG sẽ muốn sử dụng toàn bộ
tài lực để phá được vụ này.
Có ai nghe thấy tiến súng, hay thấy gì xảy ra không?
Tới giờ thì vẫn chưa ai trình diện, nhưng, ờ,
marilyn Monroe và Charlie Chaplin đằng kia,
họ ở cạnh Hanson khi nhân viên cảnh sát đầu tiên tới hiện trường.
Có con cái không?
Có con gái. 16 tuổi.
- Anh thế nào? - Tốt.
Anh không tình cờ nhặt lấy mẫu chìa khóa xe của nạn nhân chứ?
Ờ, không.
Vé gửi xe?
Không, không có gì trong túi cả.
- Chả ai đi bộ ở Los Angeles cả - Không ai đi bộ cả.
- Vậy là hai vị không nghe thấy gì lạ? - Không gì cả.
Vậy hai vị đang đi đâu khi nhìn thấy nạn nhân?
Tôi không nói, ờ
Trong phim thì không. Nhưng ngoài đơi
thì ông phải nói. Ông vừa nói còn gì.
Tôi sẽ không nói gì hơn.
Chúng tôi đã ở đây năm tiếng rồi.
Không biết bao nhiêu lần, tôi bảo là đang từ chỗ làm về nhà. Victor đi bộ ra xe với tôi.
Thế công việc là gì?
Tôi làm Marilyn.
Công việc như thế nào?
Tôi đứng ngoài đường. Người ta chụp ảnh rồi cho tôi tiền boa.
- Tại sao? - Tôi không biết, anh từ đâu tới thế?
Anh nhìn cái gì?
Nhìn cô. Tên thật của cô là gì?
Norma Jean Baker.
Tên thật của thật là gì?
Yolanda Quinn.
Yolanda, cô thực sự không hề giống Marilyn cho lắm.
Cô làm việc này vì cô cảm thấy có mối liên hệ sâu sắc với cô ấy phải không?
- Tôi đoán vậy. - Ừ.
Cô ấy là một tâm hồn cô độc, người đàn bà tội nghiệp.
Mong mỏi sự yêu mến, sự chú ý, chấp nhận.
Cô ấy đã có. Cô ấy ra ngoài này, làm việc
chăm chỉ, và đấu tranh, cuối cùng cũng có được
Tất cả tình yêu và sự trân trọng mà cô ấy khao khát. Và cô cũng vậy. Cô sẽ có.
Cô sẽ có, Yolanda, nếu cô làm điều đúng đắn ngay bây giờ.
Điều gì?
Đưa vé gửi xe ra đây, Yolanda, cái cô lấy từ người chết ấy.
- Tôi không có vé nào cả. - Vậy bảo Charlie đưa nó đây.
- Đưa cái vé cho anh ta đi. - Khốn kiếp thật.
Đưa đi!
Cám ơn.
- Chúng tôi đi được chưa? - Chắc rồi.
Tôi sẽ níu cớm lại cho. Hai người chạy đi.
Chạy đi! Nhanh nhanh nhanh nhanh! Chạy!
Hay đấy. Tôi bắt anh được rồi đấy.
Anh sẽ không bao giờ bắt sống được tôi đâu, cớm ơi.
- Thật thế à. - Thật chứ, là Marilyn và Charlie đấy.
Sao, anh muốn làm vụ bắt giữ hài kịch à, muốn thấy
tên mình được đăng ở tiết đoạn tên kỳ cục à?
Ông ta gửi xe ở đâu?
Ở chỗ Musso & Frank, dưới khối nhà.
Sau khi xong việc ở đây, cậu quay trở lại nhà hàng.
Xem qua biên lai thẻ tín dụng.
- Tìm xem tối qua ông ta ăn với ai. - Sẽ làm ngay.
Ờm, sếp?
Vậy đúng là liên quan đến buôn bán ma túy, nhưng không phải theo kiểu người tốt.
Tôi muốn máy quay lùi thật chậm.
Rồi tôi muốn quay thật chi tiết, cho dựng đứng lên, được chưa?
Và cùng lúc đó, đồng thời luôn, họ sẽ tới chỗ cửa sổ.
Và ta sẽ đỡ họ khi họ đi ra ngoài cửa sổ.
- Gabriel Fanning? - Vâng là tôi.
CBI. Chúng tôi muốn nói chuyện với ông về Felix Hanson.
Sao? Ông ta đã làm gì?
- Ông ta chết tối qua. - Cái gì?
Ta có thể nói chuyện ở đâu đây?
Vâng, đằng sau kia.
Tối qua khi đi ăn cùng Felix, thẻ tín dụng
của cả hai người được thanh toán lúc 11h30.
Ông có ở lại nhà hàng lâu hơn nữa không?
Không, chúng tôi rời đi sau đó.
Chúng tôi đã rất vui, nhưng, ừm,
sáng nay tôi muốn dậy sớm.
Ngày mai sẽ là ngày đầu của tác phẩm.
Tác phẩm gì?
"12 đóa hồng". Tôi làm đạo diễn.
Felix tài trợ phần hình ảnh. Đó là lý do chúng tôi cùng ăn tối.
Chúng tôi ăn mừng bước đột phá đầu tiên của ông ấy như một nhà sản xuất phim.
Làm thế nào ông ấy đi vào lĩnh vực sản xuất phim?
Ông ấy, ờm, cưới Felicia Scott.
Cô ấy đóng vai chính trong bộ phim.
Felicia Scott. Nhắc cho tôi nhớ đi?
Thôi nào, Felicia Scott ấy?
"Tình yêu tiếp bước". "Cưng ơi, em là của anh".
- "Cái ôm bất ngờ". - "Cái ôm bất ngờ".
Nghe quen lắm. Mấy phim đấy cũng được một thời gian rồi phải không?
Cô ấy giờ trông còn tuyệt hơn trước. Dù gì thì vẫn rất tốt.
Vậy bộ phim như thế nào?
Một bà mẹ tìm kiếm những anh rể tốt cho ba cô con gái của mình.
- Hài hước. Cảm động. Khêu gợi. - Tôi đọc được không?
Anh không đọc được.
- Đó là về gia đình, về sự chuộc lỗi và - Hiểu rồi!
Ông và Felix có hòa thuận không? Hai người có từng cãi vã chưa?
Tôi quý ông ấy, rất quý.
Có rất nhiều người giả tạo ở thị trấn này.
Nhưng Felix Hanson, ông ấy rất thật.
Felix, ông ấy không thích thứ gì thì sẽ nói thẳng.
Ông ta có đặc biệt không thích gì không?
Không. Tôi chỉ nói tổng quát thôi.
Ông ấy là như thế, rất thật.
Ông ta đầu tư vào bộ phim bao nhiêu?
- 10. - Triệu? Tiền cá nhân hả?
Đúng. Một người can đảm. Làm tất cả cho Felicia,
tất nhiên, không chỉ là về lợi nhuận tiềm năng.
Hai người rời nhà hàng cùng nhau à?
Chúng tôi ra ngoài cùng nhau, vâng.
Có ai đợi ông ta không?
Tôi không thấy ai cả. Tôi đỗ xe ở dưới phố.
Chúng tôi bắt tay nhau rồi tạm biệt thôi.
Ông có súng không, Gabriel?
Không, tôi thích súng, nhưng tôi sợ nó sẽ thổi bay đầu tôi đi.
Ừ.
Anh nghĩ sao?
Ờ, ông ta nói dối. Tối qua họ đã cãi vã.
Cô đi ra ngoài để ăn mừng với người tài trợ bộ phim của cô,
mà cô chỉ trả có nửa hóa đơn thôi hả?
Van Pelt? Chúng tôi cần ghi chú cuộc gọi từ điện thoại của Gabriel Fanning tối qua.
Vâng. Và khi tôi tìm cho sếp,
số cuối mà Hanson gọi đã bị khóa, nên tôi đã nhờ công ty điện thoại truy số đó.
- Là số của Frederick Ross. - Ai cơ?
Chỉ là tên côn đồ bị kết án với hàng loạt tội hành hung và chiếm hữu tài sản.
Hay lắm. Tìm xem hắn ở đâu, cho vài người lôi hắn về đồn.
Được rồi. Chờ tí. Tôi biết gã này.
Hắn đóng quảng cáo bia đây mà.
Cái gã mặc bộ thầy tu ấy hả?
Gì cơ?
Gã Ross này, chắc hẳn cũng là diễn viên rồi.
Sếp có nhớ cái quảng cáo bia với gã mặc áo choàng La Mã không?
À, rồi, rồi, và rồi chúng ta sẽ bị ngạc nhiên khi cái áo kẹt trong thang máy.
Vâng, đúng hắn đấy. Lạ nhỉ?
Và hắn ta chắc đang bế tắc với công việc thường ngày.
Cô có địa chỉ không?
Vâng, đợi một chút.
- Mang hắn về đồn đi. - Vâng thưa cô.
Chúng tôi rất tiếc về sự mất mát của bà.
Hai người ở cùng nhau được bao lâu?
Chúng tôi đã lấy nhau được gần tám năm rồi.
Tối qua bà ở đâu?
Palm Springs. Felix nài nỉ tôi đi spa cuối tuần trước khi quay phim.
- Còn cháu? - Ở nhà.
Có ai đã từng đe dọa chồng bà từ trước tới giờ chưa?
Ai đó ông ấy thấy không an toàn?
Không.
- Chúng tôi tìm thấy - Cái gì là điểm bà bị cuốn hút từ ban đầu ở chồng bà?
Không phải bề ngoài.
- Ô thế à? - Vâng, thế đấy. Không phải kiểu của bà.
Vậy kiểu của tôi là gì?
Mấy cậu trai tồi dáng thể thao có tính bạo dâm bên trong.
Không quá sáng chói.
Chả sát tí gì cả.
Không, đó là cái bia ngắm.
Vậy bà thích gì ở Felix?
Giọng nói của anh ấy. Sự tự tin của anh ấy.
Tôi không hiểu mấy câu hỏi này thì có liên quan gì.
Ờ, không vì sao cả. Chỉ là tò mò thôi.
Chúng tôi tìm thấy một túi to cần sa và rất nhiều loại
thuốc theo đơn trong thùng xe của chồng bà.
- Thế thật vô lý. - Tại sao?
Vì Felix không dùng thuốc. Có một thời thôi.
Họ bị gài bẫy.
Cháu không hề dính chất kích thích. Được nhiều năm rồi.
Bà có biết ai tên Freddie Ross không?
Không. Đó là ai
Của cháu.
Là trợ lý của Gabriel. Anh ấy muốn ta báo lại để lên lịch trình diễn tập.
Bảo anh ta là mình sẽ tới đúng giờ.
Tôi chắc là họ sẽ hiểu khi hôm nay bà không đi làm.
Ôi, tin tôi đi, tôi rất muốn rút khỏi toàn bộ dự án phim này.
Felix ra đi rồi, chả còn giá trị gì hết.
Nhưng công ty bảo hiểm còn nắm cổ phần hợp đồng của tôi.
Họ sẽ không bảo hiểm cho sự trì hoãn, và tôi không muốn kết thúc tại tòa.
Cháu cũng đóng trong phim à?
Đại loại thế.
Chúng tôi giao con bé một vai nhỏ là một trong những con gái của tôi.
- Có dễ thương không? - Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.