200 dòng đầu tiên.
NHÀ THI ĐẤU ILLGES
Trận đấu đang ở những phút cuối, thưa mọi người.
Đội Báo Sư Tử đang thua 4 điểm và còn 35 giây.
Những Hiệp Sĩ với bóng rổ.
Áp lực! Áp lực! Áp lực!
Chuyền vòng ngoài!
Nhanh lên đi, Ethan!
Lại đây! Lại đây! Lại đây!
Những Hiệp Sĩ đang hội ý lần cuối.
Được rồi, nghe đây. Họ sẽ cố giữ bóng và câu giờ.
Các cậu phải liên tục gây áp lực. Căng thẳng với họ vào!
Khi ta có lại bóng, chạy gấp đôi,
chuyền cho Ethan hoặc Jeff để ném bóng bật bảng lấy 3 điểm.
Kèm hàng tiền vệ đối thủ đến hết hiệp.
Đội Báo Sư Tử đếm đến ba. Một, hai, ba!
Báo Sư Tử!
Tiến lên. Chơi nào!
Những Hiệp Sĩ dẫn bóng trong sân. Còn 25 giây.
Ty, đuổi kịp cậu ta đi!
Thế chứ!
Jeff! Jeff!
- Ba điểm! - Hay lắm!
Ném đi! Ném đi!
Chặn cậu ta đi Ty!
Ethan! Ethan!
Ném bóng đi! Ném đi!
Chơi hay lắm.
Đấu hay lắm.
- Trận đấu hay lắm, huấn luyện viên. - Tỉ số trận đấu, Những Hiệp Sĩ 86 điểm
Báo Sư Tử Brookshire, 83 điểm.
Cảm ơn đã ủng hộ mùa giải này. Hãy về nhà an toàn.
PHÒNG THAY ĐỒ ĐỘI COUGAR NATION
Bố.
Này, bố hiểu. Bố hiểu mà. Đi thôi.
Nào, mọi người, nhìn thầy này.
Thầy cũng muốn thắng trận này.
Thầy tự hào về các em.
Và tin tốt đây.
Đó là đối thủ lớn nhất ta sẽ gặp vào năm sau.
Họ có 4 người sẽ tốt nghiệp trong khi các em đều ở đây.
Ta cũng sẽ mạnh hơn nhiều.
Nghĩa là mùa sau,
ta giành lấy mọi thứ.
TRƯỜNG CƠ ĐỐC GIÁO BROOKSHIRE
Ngay đấy. Đó là 8 lỗi họ bỏ qua.
Và ông ta chỉ đi bộ!
Anh sẽ cho trọng tài xem video này chứ?
Anh đang suy nghĩ về chuyện đó.
Em nghĩ nó sẽ rất có lợi.
Này, John? Amy?
Có thể hai người muốn xem cái này.
Anh đi đi. Em phải làm xong cái này cho tiết 5.
- Ừ. Anh quay lại ngay. - Được rồi.
Chúng tôi vừa xác nhận rằng Nhà máy Thép Tarsa,
nhà máy sản xuất lâu đời nhất thị trấn, chuẩn bị đóng cửa,
di chuyển hoạt động ở địa phương đến vùng khác trong bang.
Chúng tôi được tin rằng các công nhân địa phương có thể chọn
chuyển sang làm tại địa điểm khác.
Ashley Graham ở Kênh tin tức 3 phát trực tiếp từ khu trung tâm
cập nhật diễn biến sự việc.
Phil, tôi đang ở bên ngoài nhà máy, nơi đại diện công ty
nói với tôi việc chuyển tiếp sẽ hoàn thành trước 1/7.
Ở một thành phố 24.000 dân, việc này dự tính sẽ
gây ảnh hưởng trực tiếp tới 6000 công việc ở Franklin.
Thế là chương trình bóng đá tiêu tùng.
Anh đâu biết được điều đó.
Hầu hết cầu thủ của tôi đều có bố mẹ làm ở nhà máy đó.
Ban giám đốc tán thành đóng cửa nhà máy ở Franklin.
Chuyện sẽ không tốt đẹp đâu.
Chúng tôi sẽ dời việc sản xuất đến nhà máy ở Sharpsville và Fairview,
nhưng chúng tôi sẽ cho công nhân
cơ hội chuyển công tác đến một trong những cơ sở đó.
Các doanh nghiệp địa phương biết thông tin
và chuẩn bị đón nhận điều sắp tới.
5 THÁNG SAU
BÁN NHÀ
- Tôi cho cậu một quả rồi nhé. - Cẩn thận bên dưới!
- Cẩn thận bên dưới! - Được lắm. Thế chứ.
Hay lắm!
Này, tôi làm được.
- Lùi lại, lùi lại, - Cậu phải chơi đểu.
Tôi chặn được cậu ấy rồi.
- Nào. - Hay lắm!
Anh bạn, cơ hội đấy.
- Phần cậu hết đấy! - Tuyệt!
- Thắng 3 trên 5 hiệp. - Cậu ở đâu thế?
- Thắng 3 trên 5 nhé! - Không. Không "3 trên 5".
Cậu buồn cười quá! Lúc nào cũng kêu ca.
Tất cả các cậu đều luôn kêu ca.
Này, tai nghe của tôi đâu?
Này, có ai thấy tai nghe của tôi không? Vừa ở đây mà.
Không, đừng hòng!
Này, thôi nào!
Trả đây không thì mày chết chắc!
- Cậu thấy nó không? - Không.
Nghe này.
- Cá là nó chạy vào mấy căn hộ kia. - Nó là ai?
Tôi không biết.
Cháu yêu, cháu đã đi đâu vậy?
Bà tưởng trại nghỉ lúc 4:00.
Cháu đi qua công viên Webb.
Công viên Webb à? Tại sao?
Cái này ở đâu ra?
Bà thấy trong túi quần cháu.
Cháu nhặt được.
Hannah Scott, đừng có nói dối bà.
Bà đã mua cho cháu một cái này rồi.
Brookshire đang cho cháu cơ hội.
Đừng có bị đuổi học khỏi đó nữa.
Mang trả lại đi.
Bà muộn làm rồi. Đồ ăn ở trên bếp.
Mười giờ bà về.
Bà nghiêm túc đấy, Hannah. Đem trả đi.
Vâng ạ.
KIẾN TẠO KỶ NIỆM SUỐT ĐỜI
Này, cẩn thật đấy. Còn nóng lắm.
- Này, Will. Rửa tay chưa? - Rồi ạ.
Bố biết huấn luyện viên Wright chuyển đến Fairview chưa?
Từ 32 cầu thủ giảm còn 13, bố nghĩ anh ấy tính trước rồi.
Không còn bóng bầu dục tối thứ Sáu nữa sao?
Rửa tay trước khi ngồi vào bàn.
Phần lớn các cầu thủ chơi bóng đá hoặc bóng chày vào mùa xuân,
nên họ sẽ ổn thôi.
Họ có thể chạy việt dã. Gary sẽ thích lắm.
Sao cũng được.
- Vậy còn đội của ta thì sao? - Ta đang sung sức.
Ta vẫn còn anh Ty và cặp sinh đôi, tức là vẫn còn những cầu thủ giỏi nhất.
- Công việc thế nào rồi? - Cũng ổn.
Có hai nhóm tới, nhưng đều không thoát ra được.
Vì các căn phòng khó quá.
Bố biết ta sẽ có bao nhiêu học sinh không?
Bố nghĩ là 240 người. Ta có tận 550 học sinh năm ngoái.
Đừng nói thế. Nghe buồn lắm.
Anh nghĩ sẽ ổn thôi, miễn là không ai đi nữa.
Gary sẽ chuyển đi.
Sao Gary lại chuyển đi?
Anh ấy có việc làm ở Texas.
Thế là tôi mất 3 huấn luyện viên và 2 giáo viên,
và kỳ học bắt đầu tuần sau.
Hiện tại, tôi không nghĩ mình giữ được bóng bầu dục,
nhưng tôi nghĩ là có giải pháp cho chạy việt dã.
Ai cơ?
- Không phải chứ. - Tôi nghĩ anh làm được.
Olivia, tôi không phải huấn luyện viên chạy việt dã. Tôi còn không thích chạy.
Amy mua cho tôi máy chạy 3 năm trước. Tôi chẳng bao giờ dùng nó cả.
Tôi không muốn phải hủy một môn nữa đâu.
Anh là lựa chọn tốt nhất tôi có.
Chạy việt dã còn không phải thể thao thực sự.
Nói thế là không công bằng. Thôi nào.
Tôi chưa từng thấy cầu thủ bóng rổ của anh nôn mửa sau trận đấu.
Chính xác. Tôi không muốn thấy cái đó. Không ai muốn cả.
Và bị trùng lịch với bóng rổ nữa.
Không nhiều lắm.
John, tôi nghe nói là anh nói chuyện truyền cảm hứng cho cầu thủ
về việc chịu áp lực và tiến xa hơn nữa.
Đó chính xác là điều tôi cần ở nhân viên hiện tại.
Chào. Các cô cậu đến kiểm tra năng lực à?
- Kiểm tra năng lực gì? - Chạy việt dã.
Không ạ. Bọn em đứng chơi thôi.
- Không ai đến chạy thử à? - Không ạ. Xin lỗi thầy.
- Này, em đến học chạy việt dã à? - Vâng.
Em có biết ai cũng đến chạy thử nữa không?
Không, thưa thầy.
- Rồi. Cho thầy biết tên nào. - Hannah Scott.
Chào, Hannah. Thầy là Harrison.
Có đơn đăng ký.
Được rồi, em học lớp 10.
Ồ, em đã chạy ở trường Franklin năm ngoái.
Vâng ạ.
Sinh vào ngày Lễ Tình nhân.
Xin lỗi, Hannah. Đó là...?
Nó dùng chữa bệnh hen.
- Em bị hen sao? - Vâng, thưa thầy.
Được rồi.
Olivia.
- Chẳng có chạy việt dã gì hết. - Ý anh là gì?
Chỉ một nữ sinh đến và em ấy bị hen.
- Ồ, anh nói đến Hannah Scott. - Đúng thế.
Em ấy muốn chạy không?
Nhưng không cho phép được. Sao em ấy hoàn thành nổi?
Bà cô bé đưa tôi xác nhận của bác sĩ.
Em ấy đã chạy ở Franklin năm ngoái. Cô bé chỉ cần mang ống xịt thuốc.
Ta vẫn không có một đội thì khác gì?
Tôi tưởng một người chạy đơn lẻ vẫn có thể giành huy chương.
Lí thuyết là vậy, nhưng sao phải dành cả một mùa với một vận động viên?
Vì một người vẫn quan trọng.
John, anh là một huấn luyện viên tốt, một giáo viên tốt.
Nếu em ấy muốn thử, cứ để em ấy thử.
Được rồi.
Nào. Em có gì? Em kiểm soát bóng thế nào?
Em định đẩy anh như thế à?
Đừng để anh ấy chèn ép con. Đưa bóng đến rổ đi.
Được, anh thấy rồi. Tới em đấy.
Này! Vào rồi.
Có thể bố có hai đứa chơi bóng ở đại học.
- Chào anh. - Chào em.
Ethan là người anh tốt.
Cậu ấy là người anh tốt. Vậy buổi chạy thử thế nào?
À thì, anh tập hợp mọi người lại,
và nói với cô bé, "Cảm ơn em đã đến".
No comments yet. Be the first to leave one.