200 dòng đầu tiên.
DỰA TRÊN SỰ KIỆN CÓ THẬT
Thế giới được thắp sáng bằng lửa.
Máy móc chạy bằng sức tay chân hoặc hơi nước.
Kỹ sư George Westinghouse kiếm được tài sản kếch xù
nhờ phát minh ra phanh khí tàu hỏa.
Ông đầu tư cả gia tài vào khí thiên nhiên,
vì tin đó là tương lai của ánh sáng và công nghiệp.
Nhà phát minh Thomas Edison, nổi tiếng thế giới nhưng ít tiền,
làm việc ngày đêm để tìm ra năng lượng ưu việt hơn: điện.
Họ sắp bước vào cuộc đua sáng tạo nên thế giới hiện đại.
Các chàng trai!
Mong là mọi người mang theo séc.
Phanh khí đã bù đắp cho nỗi ám ảnh gần đây của George.
Nhờ thay đổi kích thước đường ống,
Từ giếng, George có thể đưa khí thiên nhiên đi hơn 20 dặm.
Bắn mạnh như súng luôn.
Thế là tốt hay xấu, bà Westinghouse?
- Con gái chị thế nào, Gladys? - Tàm tạm, cảm ơn chị.
Nó gặp một anh làm tài chính.
Váy chị đính cườm thật tinh tế.
Của người Tàu đó…
Ông Westinghouse, tôi đọc tờ Thế Giới
hệ thống điện của Edison rẻ hơn đáng kể so với xăng dầu.
Nó có khiến ông phải trằn trọc?
Vẫn còn nhiều cái hay để xem lắm.
Thưa ông bà Worthington, ông Manesberg,
tiến sỹ và bà Burton, ngài Vincent, ông McCoy,
ông Faulk, cô Faulk xin cứ tận hưởng buổi tối.
Edison nói vài tháng nữa thôi là có thể thắp sáng cả thế giới.
Ấn tượng lắm, nhưng tin tôi đi, mười năm nữa mới đưa vào thực tế được.
Nghe lời báo chí thì vụ này đặc biệt lắm.
Một phép màu.
Như kiểu mình đứng lơ lửng trên thảm vậy.
Tôi rất muốn gặp anh ta. Anh sắp xếp được chứ?
Cũng vài năm rồi…
Ăn tối đi. Thoải mái. Tao nhã. Thực chất.
Edison còn chả buồn buộc dây giày, nói gì đi đự tiệc giao lưu.
Có lẽ anh nói đúng. Nhưng cứ thử đi.
Có gì hay không anh?
Ông Pennoyer mua được món hời ở khu Beaux Arts ở Newport.
Mẹ của bà Abernathy qua đời, và hẳn Edison tin rằng
sẽ không bao giờ có ban đêm nữa.
- Con mong gặp Tổng thống không? - Có ạ.
Đừng nói gì về mũi của J.P. Morgan đó.
- Mũi làm sao ạ? - Không có gì.
- Mũi làm sao ạ? - To lắm. To đùng!
Cứ như có người cầm búa đập vào mặt ông ấy vậy.
- Em tưởng anh có tiền rồi. - Mới có một nửa.
Morgan biết anh đến không?
Hắn sẽ lại đầu tư thôi. Anh ghét thế.
- Edison, ông sẽ ăn tối… - Gì?
Ăn tối với Westinghouse. Lúc về.
- Sao chuồng màu đỏ ạ? - Chắc để có tuyết vẫn nhìn thấy.
- Sơn đỏ rẻ hơn. - Giày con sao…
Morgan sẽ muốn biết tính thực tiễn của hệ thống.
Con có tiền này.
Có đủ cho hai tòa nhà nhỏ ở Manhattan?
Có ạ.
Tốt quá.
NHÀ TRẮNG WASHINGTON D.C.
Đúng ra đây là bữa trưa của tôi chứ.
Tổng thống muốn được xem máy quay đĩa.
- Tôi không biết anh sẽ ở đây. - Bà Edison.
Ông Morgan. Các cháu nhà tôi đấy.
Chấm và Gạch. Tuyệt vời. Tôi biết anh đang làm gì.
Anh thiếu bao nhiêu? Anh muốn đốt bao nhiêu?
Ồ, càng nhiều càng tốt.
- Ai đây? - Samuel Insull.
Thư ký riêng của ông Edison.
- Ông Morgan, ông Edison. - Ai cơ? Kia cũng là ông Edison mà.
Tổng thống sẽ gặp các ông ngay.
Rồi đó.
Trên ngọn cây Crumpetty, Quangle Wangle ngồi đó,
nhưng chẳng thấy mặt cậu ta, vì mũ hải ly to quá.
Giọng của ông đây này.
Trên ngọn cây Crumpetty, Quangle Wangle ngồi đó,
nhưng chẳng thấy mặt cậu ta,
- vì mũ hải ly to quá. - Giọng tôi thế ấy hả?
Tôi nghe bảo anh từ chối năm triệu đô.
Tôi rất cảm kích về đề nghị, thưa Tổng thống,
nhưng tôi rất phản đối loại hình khoa học mà ngài theo đuổi.
- Súng đạn là tiền đó. - Tôi không bao giờ làm
những thứ cướp đi sinh mạng người khác.
Thật man rợ.
Tuy nhiên…
xin xem cái này.
Một dặm vuông ở Manhattan, quận Nhất.
- Tôi sẽ thắp sáng nó. - Vậy ra anh đã làm được.
Một ngôi sao trong lọ. Một nguồn sáng ấm áp.
Không mùi. Không độc. Mỗi bóng sáng được 13 giờ.
Rẻ hơn xăng. An toàn hơn nữa.
Ta chôn dây sử dụng điện một chiều,
cùng các dây này cấp điện và nhiệt.
Tôi cần hai tòa nhà chứa sáu máy phát điện do tôi làm.
Thế thì đến nhà tôi còn chẳng nổi.
Morgan, để tôi làm cho anh giàu đến mức
anh sẽ nhìn lại hôm nay và tự hỏi,
"Hồi đó sao mình nghèo phát khiếp?"
Nào. Chuyển sang Phố Wall.
Tôi ngoặc đây, vòng tròn lớn
quanh tờ New York Times. Quảng cáo miễn phí đó.
Một trăm năm mươi.
Nửa triệu.
Tôi đang nói 500.000 đô la, anh mua được thế kỷ tới.
Sáng hơn, an toàn hơn, của anh.
Nghe hoành tráng quá, Pierpont. Tôi mà có tiền như anh…
Không có đâu, thưa Tổng thống.
Mũi ông ấy giống như
một quả anh đào.
- Gì vậy? - Thế không hay đâu.
Mã Morse đấy.
- Thằng bé bảo gì? - Nếu không còn gì,
- rất vinh hạnh, thưa ngài. - Nó bảo gì?
Anh biết đã làm gì chứ?
Anh hay được nhiều hơn khi từ chối.
Hãy lập văn phòng Manhattan, trông chuyên nghiệp vào.
- Là sao ạ? - Không biết. Thảm đi.
Chịu. Trải thảm xem.
Còn tên gọi?
Tất nhiên là Điện lực Edison nhỉ. Mà sao ông không làm đạn dược?
Năm triệu đô la. Thật khó từ chối…
Không.
Edison làm là được.
Nếu được, tôi không muốn giết ai cả.
Hẳn rồi.
TẶNG CHẤM
TẶNG GẠCH
CÁC CÂU HỎI CỦA EDISON GÂY BÃO
NHỮNG THỨ ĐANG VÀ SẮP LÀM: MÁY QUAY ĐĨA CHUẨN
PIANO ĐIỆN LỤA NHÂN TẠO
Thomas Edison ác cảm với các sinh viên ra trường đi tìm việc
vì họ không trả lời được câu hỏi kiểm tra của anh ta.
"Ai sáng tác Il Trovatore? "
Verdi.
- "Tốc độ âm thanh?" - À, câu hỏi bẫy.
Âm thanh di chuyển với tốc độ giảm dần.
Nhưng em biết tốc độ nhanh nhất được ghi nhận là 3.494 mét mỗi giây.
Sao em biết vậy?
Sáng vừa đọc mà.
Lần này khác đây.
Em cảm nhận được.
Anh chưa từng mời khách đến nhà.
Thật à?
- Từ ngã ba đi thêm tám phút. - Gì?
Ăn tối nhà Westinghouse.
Ta sẽ về nhà. Họ mệt rồi. Tôi cũng bắt tay đủ rồi.
Xin chào, Frank.
Chào George.
Sao cơ ạ?
Không dừng đâu đấy.
Vâng.
Có lẽ phanh bị hỏng.
Chắc không phải.
Có việc khẩn ở New York.
Đừng để anh ta làm anh bực.
Anh ta là thế.
Trước khi anh ta thành phù thủy, tôi cho sống nhờ ở tầng hầm.
Vợ tôi không cho anh ta ăn cùng nếu không chịu tắm rửa.
Trời ạ, bị đe như thế, anh ta ăn một mình luôn.
Hắn làm việc thế nào?
Muốn biết bí quyết của anh ta? Anh ta tự tạo hiện thực cho mình,
anh ta đi tìm kim đáy bể.
Sao hắn biết dưới đáy bể có kim?
Có biết đâu. Và anh cũng không.
Nhưng anh ta quyết không làm kẻ thứ hai tìm ra nó,
anh ta sẽ mò từng chút một, kiểu "ai mà biết được".
Để tôi nói điều tốt về anh ta. Anh ta có thể giàu nhất thế giới,
nhưng anh ta đếch quan tâm đến tiền.
Vậy hắn quan tâm cái quái gì?
Mary à? Nói đi.
- Anh muốn xem điện trở… - Kẹp tóc đâu ạ?
- Bàn ngâm cứu của con. - Là gì ạ?
Là cái ở dưới kẹp tóc ấy.
Em bắt anh hứa vào đây là anh sẽ làm hàng rào được chứ?
Đất đóng băng rồi. Chờ tan đã.
Bố mẹ lỡ rồi!
Sinh con rồi! Vẫn còn đốm này!
Tom, qua xem này.
Tom?
Muốn nửa triệu thì làm cho tôi thứ gì đó đứng tên anh
bán được cho tướng Sherman đi.
Đề nghị lại này. Hay tôi không làm thứ anh muốn,
mà anh cho tôi mọi thứ tôi muốn?
Ta sẽ to lớn, to, to nữa!
- To hơn con voi! - Và không ai ngăn được voi!
Sẽ được thôi.
Nói thật lòng thì có thể sẽ không được.
Theo lẽ thường thì nếu có ngã sấp mặt,
tốt nhất đừng ngã trước đám đông.
Tối nay, mọi thứ có thể sẽ thay đổi.
Tôi hy vọng là thế.
Và nếu thế…
nó sẽ thay đổi ở đây…
và ở đây.
Tôi và cộng sự đã bắt nhốt vào chai
thứ trước kia chỉ lóe trên bầu trời đêm.
Hay là ta mở nắp và xem điều gì sẽ xảy ra nhỉ?
- Các bạn sẵn sàng chưa? - Rồi!
- Ba, hai… - Hai, một!
MÁY PHÁT SIEMENS
No comments yet. Be the first to leave one.