200 dòng đầu tiên.
Chào mày.
Ngoan lắm.
Ra đây nào.
Chào buổi sáng, em yêu.
Con ngựa ô mới thế nào?
- Chào Jimmy. - Chân có vẻ đỡ hơn.
Vẫn còn hơi rụt rè.
- Để mắt đến nó nhé. - Nó sẽ ổn thôi.
Con định đưa nó ra ngoài, kiểm tra hàng rào sau bữa sáng.
Sắp xong rồi.
Ta có nhạc gì nào?
Đây rồi. Này?
Ừ Muốn nhảy với bố không?
Ừ. Đúng rồi.
Ừ, con thích thế lắm, phải không?
Ông bà nội kìa.
Ngắt được mũi cháu rồi.
Lorna.
Con à, nước nóng quá.
Con biết. Con vẫn chưa kiểm tra.
Đây. Để mẹ…
Ồ, không sao.
Không sao rồi.
Không sao rồi.
Con nghỉ ngơi đi.
Bà thấy cháu rồi.
Bà thấy cháu rồi.
Bà thấy cháu rồi.
Chào nhóc đẹp trai.
James.
George!
George!
George đi đâu vậy?
James đâu?
James à.
James.
Ôi không.
Ôi Chúa ơi.
GIẢI CỨU (Hãy để thằng bé đi)
Biên dịch: Vũ Quốc Huy ReSync & Edited: DAC BINH - HDVN
Em, Lorna Blackledge...
chấp nhận anh, Donnie…
Em chấp nhận anh, Donald Weboy,
làm chồng hợp pháp của em.
Để trân trọng và giữ gìn,
từ hôm nay trở đi, dù tốt hay xấu.
Để trân trọng và giữ gìn, từ hôm nay trở đi,
dù tốt hay xấu.
Dù giàu sang hay nghèo khó,
bệnh tật hay khỏe mạnh.
Dù giàu sang hay nghèo khó,
bệnh tật hay khỏe mạnh.
Đến khi cái chết chia lìa chúng ta.
Đến khi cái chết chia lìa chúng ta.
Với quyền hạn được bang Montana trao cho,
ta tuyên bố hai con là vợ chồng.
Con có thể hôn cô dâu.
Cảm ơn ngài.
Con sẽ làm thế.
- Chúc mừng, Donald. - Cảm ơn ngài.
Con muốn ăn bánh hả?
Mẹ B.
Đến nhà rồi. Và đây là bếp.
Bọn con còn nhiều đồ đang gửi tới.
Con đã đặt cọc vài cái ghế.
Phòng con đây.
Con thích không?
- Thích cái giường chứ? - Có ạ.
Bà sẽ may rèm cửa cho cháu.
Vâng ạ.
Cháu sẽ sớm về thăm mà.
Thằng bé không ở xa mà.
Chỉ trong thị trấn thôi.
Nó không ở đây.
CỬA HÀNG THỰC PHẨM CÚ ĐỎ
Con làm rơi hết rồi, anh bạn.
Nào, đi thôi.
Này. Nào, đi thôi.
Đi thôi.
Không phải làm cho anh đâu.
Lorna ơi?
Lorna?
Xin chào?
Bà tìm ai?
Bà là mẹ cô gái đó à?
Không. Tôi…
Lorna từng là vợ con trai tôi.
Thằng bé con là cháu nội tôi.
Bà tới muộn rồi.
Họ đi rồi.
Đi rồi ư?
Về với gia đình cậu ta rồi.
Vừa đi tối qua.
Đợi đã.
Gia đình cậu ta? Nhà Donnie sao?
Chúng có nói khi nào sẽ về không?
Theo tôi đoán thì còn lâu lắm.
Họ đem hết đồ đạc theo.
Có đến chỗ nào cụ thể không?
Ngồi xuống đi, George.
Bữa cuối của anh à?
Em sẽ đi đón Jimmy về.
Đưa nó về sống với chúng ta.
Em cũng chuẩn bị sẵn đồ để đi vào thị trấn rồi.
Ngồi xuống đi, George.
Vậy là em thấy không nên kể chuyện này với anh à?
Thì em đang kể đây.
Có ai khác thấy không?
Ý anh là ngoài em ra?
Anh đang hỏi em có chắc mình đã thấy gì không.
Em đã thấy chính xác những gì em luôn linh cảm về Donnie Weboy.
Cả linh cảm của anh nữa,
dù anh có chịu thừa nhận hay không.
Em thấy con bé đó không thể bảo vệ con mình.
Vì thế, em mong đợi con bé
cứ thế giao con nó cho em à?
Em nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra sao?
Nếu Lorna từ chối thì sao?
Margaret, Jimmy là con nó.
Nó là cháu trai của anh, George Blackledge.
Và em định tìm chúng thế nào?
Quê Donnie ở đâu đó Bắc Dakota. Em sẽ tìm chúng.
Đến giờ anh phải hiểu em rồi chứ.
Ồ, phải.
Anh hiểu chứ.
- Không đón được nó em không về đâu. - Hẳn rồi.
Và em sẽ đi một mình hay đi cùng anh?
Tùy anh chọn.
Anh không đi à?
Anh đi khóa nước. Anh không muốn về nhà thấy vỡ ống nước.
- Em không biết khi nào sẽ quay lại đâu. - Không cần anh nhắc.
Em biết mình đã mất gì.
Đôi khi cuộc sống là thế, Margaret.
Toàn những thứ ta đánh mất.
JAMES BLACKLEDGE THÁNG 7 NĂM 1933 - THÁNG 5 NĂM 1961
Ồ, vậy là anh cũng có phần.
Cảnh sát trưởng Hayden đã nghỉ làm…
7 năm rồi.
Giỏi đấy. Nhanh hơn tôi.
Anh ấy giúp tôi tìm vài người tôi cần tìm hồi…
năm 1952.
Anh em nhà Pettus.
Tôi nhớ rồi. Đó là anh à?
Anh đã tóm gọn chúng. Ừ, tôi có người giúp.
Tôi có thể giúp gì?
Bọn tôi đang tìm Donnie Weboy.
- Cậu ta có gia đình ở Bắc Dakota. - Tôi biết cái tên đó.
Donnie thì không, nhưng Weboy thì tôi biết.
Cậu ta cưới vợ góa của con trai tôi.
Chúng đưa cháu nội chúng tôi đi cùng.
Thằng bé mới 3 tuổi.
Chúng tôi chỉ muốn biết chúng đang ở đâu...
có an toàn không.
Để tôi gọi vài cuộc.
Thịt om thế nào?
Em làm ngon hơn.
Là anh quen ăn đồ em làm.
Quầy anh có rượu không? Whiskey ấy.
Anh vui chứ?
Không bị cằn nhằn là vui rồi.
Anh sẽ giấu chứng cứ.
Margaret.
Cái quái gì đây, Margaret?
- Đó là trước khi… - Cái quái gì đây?
Đó là trước khi anh đi chung.
Em nghĩ em cần nó à?
Em không muốn lúc cần lại không có.
Chúa ơi, Margaret. Em định bào chữa với lý do đó sao?
- George, em sẽ không bao giờ… - Có đạn trong đó.
Có một nhánh của gia tộc Weboy ở Forsyth. Dân thị trấn.
Cửa hàng Yên Ngựa Trailhead ở đó thuộc quyền sở hữu của họ,
hoặc là do họ sáng lập.
Không phải Bắc Dakota, nhưng là tôi thì sẽ bắt đầu từ đó.
Chúng tôi sẽ tìm ở đó. Cảm ơn đã giúp đỡ.
Mong anh có thể giới thiệu một khách sạn trong thị trấn để qua đêm.
Bất cứ nơi nào sạch sẽ.
Nếu sạch sẽ là ưu tiên, Sally của tôi trông nhà tù ở đây.
Phòng giam trống không,
có cả ga giường mới.
Không biết hai người thấy sao.
Chúng tôi sẽ thấy như ở nhà.
- Cảm ơn, Cảnh sát trưởng. - Hân hạnh.
Anh nghĩ họ đang cố chạy trốn à?
Theo tôi biết thì không.
Nhưng chúng đã đi rất vội.
Thậm chí quên chào tạm biệt.
Tôi chỉ muốn cho bà ấy điều đó.
Cơ hội để nói lời tạm biệt.
Về nhà đi.
Về nhà đi.
Về nhà đi.
Khi phán quyết giáng xuống, các người sẽ gào lên:
"Tôi được cứu rồi."
Nhưng các người sẽ chìm trong bể lửa,
vì đó là quyết định của các người…
- Nếu muốn thì bật lên lại đi. - Nghe giống bố anh quá.
Toàn đánh vào Kinh Thánh.
Ông ấy đâu chỉ đánh mỗi Kinh Thánh.
Chào buổi sáng.
Yên ngựa đẹp quá.
No comments yet. Be the first to leave one.