İlk 189 satır.
Anh bị làm sao vậy? Anh lấy cái đó đâu ra cơ chứ?
Johnny, anh làm cái gì vậy?
9-1-1, trường hợp khẩn cấp của bạn là gì?
Alo? 9-1-1.
Bạn có gì khẩn cấp không?
Thưa anh, anh nói được không?
Nếu anh không nói được,
bấm bất kỳ nút nào trên điện thoại nhé.
Một lần là có, hai lần là không.
Anh còn đó không?
Thưa anh, tôi muốn anh giữ máy
giúp tôi, được không? Tôi sẽ truy vị trí của anh.
Anh còn ở với tôi không?
Alo?
Anh còn đó không?
Rồi. 129, Peterson Drive,
Miles County Morgue.
Thưa anh, anh còn với tôi không?
Cứ ngồi yên và giữ bình tĩnh nhé.
Cảnh sát và các nhân viên y tế đang trên đường đến...
Thưa cô, tôi hiểu.
Nhưng tôi không cho cô thông tin được.
Chồng cô là người duy nhất được liệt kê trong chính sách.
Con khốn!
Không, thưa cô, không phải cô. Không phải cô ạ.
Mẹ, mình không có thước dây sao?
Mẹ không biết.
Tìm trong ngăn kéo gần lò vi sóng xem.
Vâng, thưa cô!
Tôi hiểu điều đó, nhưng trong tương lai,
chồng cô sẽ phải theo chính sách.
Tôi chỉ có thế nói với cô là nó vẫn còn hiệu lực.
Vâng.
Mmhmm.
Con đợi 5 phút được không, rồi đi đón em đi được không?
Vâng, thưa cô.
Quản lý của tôi cũng sẽ nói với cô
điều tương tự thôi ạ.
Thế con đã biết
ngày mai con mặc đồ giống ai chưa?
Tên hệ Miles County.
- Đừng làm thế. - Sao không?
Vì thế là còn hơn cả thiếu tôn trọng.
Mình đang nói gì đây nhỉ?
Nó muốn mặc đồ giống một gã có thật
từng giết chín người năm ngoái.
Em có biết như thế là vô cảm như nào không?
Còn chưa nói đến bệnh hoạn.
- Ồ, con không được làm thế. - Chỉ là bộ trang phục thôi mà.
Con sẽ thấy sao, trộm vía,
nếu hắn tấn công ai đó trong nhà mình,
và mọi người tri ân hắn hả?
Về cơ bản đó là điều con đang làm đấy.
Em đâu thấy người ta ăn mặc như Jeffrey Dahmer
hay Charles Manson đâu.
Con nghĩ cả hai người đang làm quá rồi.
Phải không?
Về lý thuyết, Charles Manson chưa từng giết ai cả.
Được rồi, được rồi. Đủ rồi.
Mẹ đã bảo "Không", thế thôi.
Chị có biết bọn phát xít từng tiêm vào nhãn cầu trẻ con
để xem có đổi màu không đấy?
Jonathan!
Cảm ơn mẹ.
Thế, kế hoạch ngày mai của con thế nào?
Megan Melanie sẽ tổ chức tiệc Halloween.
Hay quá.
Con đi với ai hả, Allie?
Và Brooke.
Con bé không lái xe đấy chứ?
Con sẽ bắt Uber.
Tại sao, để nhậu cho bét nhè hả?
Con nghĩ mẹ là ai, ngu dốt hả Sienna?
Mình có phải làm thế này mỗi lần con ra ngoài không?
Mẹ biết con không nhậu mà.Mẹ biết con không nhậu mà.
Con nói thế thôi.
Em con chẳng bao giờ đóng mấy cái hộp này cả.
Đưa mẹ nào. Để mẹ.
Mẹ, có bao giờ mẹ...
băn khoăn về Jonathan không?
Ý con là sao?
Mẹ biết đấy, nó...
- Nó khác người. - Thì sao?
Lúc trước con vào phòng nó, nó đang tìm hiểu về bọn sát nhân hàng loạt.
Giờ nó lại nói về bọn phát xít và trại Holocaust.
- Ý là... - Đến tuổi thôi mà, Sienna.
Rồi sẽ qua thôi.
Một năm trước mẹ cũng nói thế.
Ừ, thì, nó mất bố rồi.
Còn con thì không?
Mẹ có thấy con khóc lóc gây sự chú ý đâu.
Ừ, thì, lần này lần khác mẹ ước con làm thế.
Cái gì con cũng nốc cạn. Không tốt cho sức khoẻ đâu.
Được rồi.
Nếu thấy con gì chết trong phòng nó thì mẹ đừng bất ngờ nhé.
Con biết gì không? Cẩn thận cái mồm nhé?
Còn con thì sao?
Lúc bố đưa con đi câu cá bắt mấy con tếu táo gì ấy.
Cá tuế.
Gọi là gì cũng được.
Rồi bố thấy con chặt đầu bọn nó.
Nghĩ mẹ không nhớ hả?
Lúc đó con còn bé hơn Jonathan nhiều.
Ờ, con đủ lớn để biết sự khác nhau
giữa đúng và sai.
Em con không sao.
Chị có tí keo Siêu Dính nào không?
Một chút.
- Sao thế, có chuyện gì? - Xúc dây rồi.
Chị tưởng mai em không đội cái này.
Thì em không vẽ mặt.
- Jonathan. - Thôi nào.
Không kịp tìm bộ khác đâu.
Đưa chị.
Chúa ơi. Sao, ăn tối xong em cao thêm một mét đấy à?
Cao nhất lớp mà.
Ừ, thì, chị vẫn đá đít em được đấy.
Không lâu đâu.
Ảo quá đấy.
- Chị còn bao nhiêu nữa? - Xong cái sọ nữa thôi.
Giống y nhân vật của bố.
Chị biết không?
Giờ chị vẽ gần đẹp như bố rồi.
Cảm ơn.
Đây cũng là một phần trang phục của chị hả?
Không. Chị không thể ra đường với thứ đó được.
Chắc hai giây là bị tóm mất.
Vâng. Nhưng không ai dám kiếm chuyện với chị.
- Cái đó chắc chắn. - Đúng rồi.
Mà làm ơn cẩn thận nhé. Lưỡi gươm đó sắc như dao cạo đấy.
Rồi. Giờ ổn rồi đấy.
Tuyệt vời.
Chị nghĩ gã đó còn ngoài kia không?
Ai cơ?
Tên hề Miles County.
Tự nhiên có chuyện gì với em và tên hề này vậy?
Trông em như bị ám ảnh ấy.
Họ chưa từng thấy xác hắn.
Nếu hắn quyết định trở lại đây thì sao?
Thế nên em mới muốn mặc như hắn à?
Em nghĩ nếu hắn thấy em mặc trang phục của hắn,
hắn sẽ thân tình với em à?
Thân tình?
Thân thiện.
Không.
Chị không lo vụ đó đâu.
Lỡ như hắn vẫn còn sống,
chị tin chắc hắn sẽ ở rất xa nơi này rồi.
- Cảm ơn cái nón lần nữa nhé. - Không có gì.
Vỗ thấp xuống.
Owen, em lại thấy nó rồi.
Hmm?
Các bạn có giúp người đàn ông này không?
Cháu, bên kia! Ừ! Cho người này ăn đi.
Cháu thì sao? Ông ấy đang đói. Cháu có cho người này ăn không?
Ông ấy đâu có vô hình. Cho ông ấy ăn đi!
Art Crispies mới từ Sugar Plum.
Cắn một miếng, ngập niềm vui và bất ngờ.
Kính, côn trùng, và dao lam.
Không nói bạn sẽ tìm thấy gì đâu!
Phần thưởng đặc biệt đi kèm trong mỗi hộp.
Quao! Không biết mình có gì đây!
Mà nhắc đến bất ngờ, các cháu,
hôm nay chúng ta có một khách mời rất đặc biệt.
Rồi, với một người không nói chuyện,
anh ta chắc chắn sẽ tạo ra rất nhiều tiếng ồn.
Từ tận Miles County, xin hãy chào đón Gã Hề Nghệ Thuật.
Hú! Hú! De!
De!
Dừng mọi việc các người đang làm lại!
Tôi thấy các người đang cho mặt mình ăn. Cho ông ấy ăn đi! Ông ấy đói lắm!
Cho người này ăn đi! Cho người này ăn đi!
Cho người này ăn đi!
Phần thưởng đặc biệt đi kèm mỗi hộp.
Chết tiệt.
Có chuyện gì vậy?
- Mẹ! - Xuống nhà đi!
Chúa ơi!
Mẹ, mẹ làm gì vậy? Đi nào!
Thật sao, Sienna?
Con để nến đang cháy lên tủ quần áo cả đêm?
Con sao vậy, bị ngu à?
Con không làm gì cả. Nên chưa đốt.
Thế làm ơn giải thích cho mẹ
sao phòng con lại bắt lửa.
- Con không biết. - Con không biết.
Vậy là nó cứ thế bắt lửa từ trong không khí loãng hả?
- Con đoán vậy. - Sienna...
Lên giường đi ngủ. Sáng con phải đi học đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.