İlk 200 satır.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Bếp trưởng Cesár!
Chào mừng đến với L'Allegria!
- Vỗ tay cho bếp trưởng César. - Hoan hô!
- Tuyệt! - Tuyệt!
Cô khỏe không? Mì Ý thế nào?
Huguito, ta kiếm được bao nhiêu?
Năm mươi bốn nghìn hai trăm peso.
Tốt.
Nghĩa là ta sẽ trả nợ ngân hàng trong một năm.
Bình tĩnh, sẽ ổn thôi.
Sao thế? Anh định đi đâu với cái áo mới đó?
Đến lớp học mambo của tôi.
Ngay cả Hugo cũng đi!
Bảy giờ Chủ nhật? Thật nhảm nhí.
Tôi vẫn có cuộc sống xã hội.
Tôi vẫn còn gia đình.
- Được, hẹn gặp lại. Nghỉ ngơi đi. - Mambo!
- Chào bố. - Chào, thế nào rồi?
- Tốt ạ, còn bố? - Tốt.
- Con đang làm gì thế? - Bài tập về nhà ạ.
Bố có biết hàng xóm mua một con vẹt không?
- Vẹt? - Vâng. Hay nhất là nó biết nói.
Chào anh!
Chào em.
- Anh thế nào? Sao rồi? - Tốt, còn em?
- Rất tốt. - Tuyệt.
Anh rất háo hức được đi nghỉ sớm.
- Em biết. Đoán xem em vừa làm gì? - Gì?
Em thêm Viên và Praha vào chuyến đi châu Âu.
Được rồi.
- Tuyệt vời nhỉ? - Ừ.
- Ta nói chuyện sau nhé? - Ừ.
Muốn chơi bóng không?
Đi nào. Đi thôi!
- Em cũng muốn! - Đi!
- Để em đi giày đã. - Được.
Nào! Bố sẽ thắng.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi ạ.
Lên nào!
Đúng rồi! Đón này!
Này, nghe này.
Con phải phân tích đối thủ. Tìm hiểu họ muốn gì.
- Đừng bao giờ để họ làm anh ngạc nhiên. - Vâng.
Bố, được rồi, tha cho tóc của con
- Con không nói thế với bạn Lupita. - Sao bố biết con thích Lupita?
Sao bố biết à? Bố là bố con! Bố biết mọi thứ về con!
Mời cô bé đến bữa tiệc.
- Được ạ. - Mời cô bé.
- Con sẽ. - Được rồi.
- Cả hai nói gì vậy? - Không ai cả.
- Đáng ghét. - Đi thôi!
- Tàn nhẫn ghê. - Đi!
Nào Enrique, sút đi!
- Sẵn sàng? - Ừ.
Được rồi.
Sút.
- Con vẹt! - Mẹ kiếp.
Nó có tài đấy.
Này, mẹ à…
Đồ ngủ động vật của anh sao rồi?
Ame…
Em sẽ mặc trong 40 năm tới à?
- Chính xác. - Vậy sao?
Bốn mươi là số 12 mới.
Kế hoạch Rước Lễ lần đầu thế nào?
Rất tốt.
- Tốt? - Rất tốt.
Vậy sao? Khách mời? Âm nhạc?
- Tất cả trong tầm kiểm soát. - Hoàn hảo.
Như mọi khi. Anh biết em mà.
Em làm anh thất vọng bao giờ?
- Có bao giờ không? - Chưa bao giờ.
Chưa từng.
Bộ đồ ngủ này đánh thức bản năng động vật của anh.
Vậy sao?
Như thể anh là… một con sư tử.
Vậy thì, ăn thịt em đi, sư tử.
Ta sẽ tổ chức sinh nhật cho anh?
Không. Tôi có lễ Rước Lễ Lần Đầu của Enrique, du lịch, rất nhiều thứ.
Lễ Rước Lễ Lần Đầu của Enrique.
Amelia đang lên kế hoạch đi châu Âu. Nhưng còn sinh nhật của anh thì sao?
Được rồi, nghe này.
Cái thứ người đàn ông gia đình không ích kỷ này hoặc sẽ thất bại,
hoặc biến anh thành kẻ nghiện heroin, hoặc nghiện rượu, hoặc cuồng sudoku.
- Sudoku? - Ừ, sudoku.
- Không. - Thay đổi đi, César.
Bệnh viêm dạ dày của anh sao rồi?
Thuốc có tác dụng không?
Không nhiều lắm.
Vì anh vứt nó đi hay vì nó không có tác dụng gì?
Bệnh viêm dạ dày của tôi là do cảm xúc.
- Biết gì không? - Gì cơ?
Nếu chỉ có anh và tôi đến Cancún.
Cancún?
Chuẩn bị đi.
Tạp chí Delicacies đã mời ta.
Ta sẽ tham gia giải Grand Prix
của các nhà hàng nhỏ tốt nhất Mexico.
- Họ chọn ta? - Chắc rồi!
Gì cơ?
Tuyệt quá!
Mười năm cuối cùng cũng được đền đáp!
Anh Paolo, gọi từ Ý. Vợ cũ của anh.
Ai cơ?
Cô Sabrina.
Người tệ nhất.
Cảm ơn, Juan Pablo.
Tin được không?
Tôi có hai người vợ cũ, cả hai đều sống với con ở Ý.
Và họ vẫn bám lấy tôi.
Học hỏi từ tôi đi. Vợ cũ của tôi yêu tôi.
- Gì cơ? - Ra khỏi đây. Trả lời đi.
Ừ, Sabrina.
Phải, anh biết đại học rất quan trọng.
nhưng 10.000 euro ư?
Không, Sabrina. Đừng gọi luật sư.
Để anh lo. Cho anh vài ngày.
Chào, Sabrina. Không gọi luật sư!
Mẹ kiếp!
Sao vậy? Ổn cả chứ?
César, chúng ta phải thắng cuộc thi Delicacies
vì giải thưởng là 20.000 đô la.
Hơn nữa, chúng ta sẽ được quảng cáo nếu thắng.
Ừ, quảng cáo cũng tốt, nhưng 20.000 đô.
Muốn gây bất ngờ với món mỳ ống sốt caramen cá hồng không?
Hay pizza atiso? Đại loại thế à?
Tôi thích nó, nhưng trước tiên, ta phải tập trung
vì giải thưởng là…
- Hai mươi nghìn. - Hai mươi nghìn.
Thế thôi.
Cảm ơn.
Chào mẹ.
Này!
Mẹ khỏe không?
- Rất tốt. - Con vui vì mẹ đã đến.
Nhà vô địch ở tuổi bốn mươi!
Mẹ nghĩ vậy à?
Dù thắng hay thua, con đã được chọn.
Mong là vậy.
Tuổi trung niên của con sẽ tỏa sáng với thành công.
Ở tuổi con, bố con đã hoàn thành mọi thứ.
Bố không giống như vậy,
ông ấy thực sự đã hoàn thành.
Ông ấy qua đời ở tuổi 41.
Dù sao thì, trông mẹ rất ổn.
Mẹ khỏe mạnh, ăn uống đầy đủ, tập thể dục.
Con chắc mẹ sẽ sống đến 100 tuổi.
Đừng đùa mẹ.
Dù mẹ sống lâu đến đâu,
mẹ muốn con luôn nhớ điều này, César.
Gì ạ?
Nếu không phải vì mẹ…
Con sẽ không được như bây giờ.
Paolo…
Cô có thể sắp bị Alzheimer,
nhưng cô luôn nhớ tục ngữ của mình.
Chúng còn không phải của cô.
- Dù sao thì, trông cô rất tuyệt. - Phải không?
- Đáng yêu. - Cảm ơn.
- Sao ạ? - Trận poker của mẹ.
Mẹ chỉ đến để chào và chúc mừng hai đứa.
Cảm ơn mẹ vì đã đến.
Và, thật sự, cảm ơn vì lời khuyên của mẹ trong bếp.
Không có gì.
Tạm biệt.
Cứ tự nhiên ở Cancún.
- Tất nhiên. - Và chiến thắng!
Thằng bé ở đây.
Yên lặng. Lẽ ra anh nên gọi.
- Đừng xuất hiện như thế… - Anh nhớ em.
Không. Im đi.
- Xin chào. - Ồ, là César!
- Xin chào. - Horacio, bạn cũ.
- Chào. - Khỏe chứ? Hân hạnh.
- Hân hạnh. - Khỏe chứ?
Bạn bè của vợ tôi luôn được chào đón.
Chà, "bạn" không hẳn là từ đúng…
Horacio đã đi xa lâu rồi.
Thật ư? Đi đâu? Mỹ ư?
Không. Ở nhà tù San Rafael.
Mười năm.
Lâu đấy.
Tôi vừa ra hôm qua.
Và trước tiên, tôi muốn gặp Amelia.
- Và thằng bé. - Thằng bé?
Xin chào.
Khi em gặp anh, em vẫn hẹn hò với Horacio.
Một tháng sau khi anh ấy bị giam giữ bất công…
Em nhận ra mình có thai.
Sao em biết con là của anh ta?
Thời điểm.
- Em có xét nghiệm hay… - Có.
Horacio ở trong tù, và anh ở đó.
Cảm ơn.
L'ALLEGIA
Nếu chưa thử thịt viên bí ngòi thì cô chưa từng sống.
Lựa chọn rất tốt.
Nghe này, bí quyết không chỉ
ở chỗ ướp thịt bò với cirò rosso,
No comments yet. Be the first to leave one.