İlk 200 satır.
Phụ đề dịch bởi SilverscreenJunkie
Được rồi, Nick,
ta sắp kết thúc rồi.
Nhưng giờ ta sẽ chuyển sang một phần mới,
phần mà họ gọi là diễn giải câu.
Cậu hiểu điều đó không?
Cậu biết diễn giải câu nói nghĩa là gì không?
Không.
Chỉ là một từ phức tạp
để chỉ việc nói ra những từ đó có nghĩa gì với cậu.
- Được rồi. - Được.
Và những câu này là,
là những câu nói phổ biến mà người ta
thỉnh thoảng nói.
Có thể cậu đã nghe thấy ở trên phố,
có thể cậu đã thấy trên TV,
,có thể từ một người bạn,
có thể từ bà của cậu.
Vậy, tôi sẽ đọc cậu nghe ít câu, được chứ?
- Được. - Được rồi.
Câu đầu tiên là,
"Đừng đếm gà của bạn trước khi chúng nở."
Câu đó có nghĩ gì với cậu, câu đó đó?
"Đừng đếm gà của bạn trước khi chúng nở?"
Đừng đếm gà của bạn.
Được rồi.
Sao ông lại viết chúng?
Chà, lý do tôi hỏi cậu câu hỏi là vì
tôi phải viết...
Cậu biết đó, viết ra những câu trả lời...
Phải, những đó là những điều tôi nói mà.
Sao ông lại viết chúng ra?
Phòng khi sau này tôi quên.
Nhưng tôi không thích người ta nói về tôi
sau khi tôi đi chỗ khác.
Tôi không trách cậu. Tôi không... Và tôi không nói về cậu đâu.
Đây chỉ là cho tôi thôi. Đây là những ghi chú của tôi.
Chả ai thấy chúng ngoài tôi đâu.
Tôi không thích, nhưng...
Được rồi, một câu nữa đây.
"Cái bánh xe kêu ken két thì được tra dầu."
Cụm từ đó có nghĩa gì với cậu?
Cậu từng nghe thấy nó bao giờ chưa?
Nick?
Được rồi, Nick, biết sao không?
Sao ta không bỏ qua phần này
và cứ chuyển sang phần tiếp theo?
Thực ra thì sẽ vui hơn đó. Dễ hơn.
Nó gọi là so sánh từ.
Nó là hai từ có vẻ không liên quan với nhau,
và rồi cậu nói điều cậu nghĩ khi cậu nghe
hai từ đó cùng nhau. Được chứ?
Được.
Được rồi. Hai từ đầu tiên là
mèo và chuột.
Làm cậu nghĩ tới điều gì?
Chúng không ưa nhau.
Đúng rồi. Chúng đại loại
là kẻ thù của nhau, đúng chứ?
Tôi nói thế đấy.
Được rồi, ừm...
Còn kéo và chảo thì sao?
Ông có thể làm mình bị thương với cả hai
Được rồi.
Còn muối và nước?
Bãi biển.
Bãi biển.
Trả lời hay đấy.
Ừm...
Cậu phiền không khi ta quay lại
chuyện cái kéo và cái chảo chứ?
Ừm...
Khi cậu nói có thể tự làm mình đau
cậu đã... Cậu đã có ý gì?
Cậu có từng nghĩ về việc làm mình bị thương không?
Sao cậu lại nghĩ tới chuyện bị tổn thương?
Vì tôi đã chạm vào cái chảo, và làm tay tôi đau.
Ô, chà, quá hợp lý rồi.
Chuyện gì đã xảy ra?
Cậu có nhớ là khi nào không?
Cậu có muốn nói về chuyện này không?
Lúc đó tôi đang ngồi đó và cố ăn.
Và bà ấy bắt đầu la tôi, và đẩy tôi,
và cứ nói là tôi không thể ăn.
Là bà của cậu đã nói thế à?
Phải, và rồi bà ấy quăng đồ vào tôi.
- Bà ấy quăng đồ vào cậu? - Phải.
Rồi tôi nhặt chảo lên và tôi ném vào bà ấy.
Cậu đã ném vào bà cậu?
Tôi đã ném vào tường.
Ồ, anh đã không cố ném trúng bà mình?
Anh có làm mình phỏng khi ném cái chảo không?
Nick?
Nick, ta bàn về chuyện này là cần thiết đó.
Đây là chuyện tốt
mà ta đang bàn tới.
- Xin lỗi. - Anh là Peter à?
Phải, đúng vậy. Chúng tôi đang giữa buổi làm việc. Xin chào?
Nick, anh đang làm gì đó?
Chúng tôi đang dở việc ở đây.
- Ở giữa một buổi kiểm tra. - Nhanh nào, đứng dậy đi!
- Ê, Nick, Nick... - Ông ta đang hỏi anh về
chuyện đó, cái chảo,
- và con gà. - Đợi đã, làm ơn!
Ông sẽ thấy sao nếu tôi làm ông khóc, hả?
- Ông sẽ muốn vậy chứ? - Không, tôi không. Nhưng...
Họ bảo anh phải làm thế.
Đứng dậy. Đi thôi. Đi thôi.
Nhưng ông ta đã viết... Ông ta đã có mọi thứ của anh.
Xé thứ chết tiệt đó đi!
Đây là lời tôi nói. Đây là đồ của tôi, được chứ?
Ồ, nhục quá, Connie à.
- Tôi nhục á? Ông nhục thì có. - Anh chả giúp ích gì cả.
Nhục cho anh!
- Nhanh nào. - Janice, làm ơn đi,
đưa Mark và Matthew tới ngay được không?
Anh nghĩ mình là thế à?
Sao?
Chúa ơi.
Anh xin lỗi. Chỉ là Bà đã nói...
Em không muốn nghe về Bà tí nào nữa, được chứ?
Kệ mẹ bả đi, Nicky à.
Chỉ còn anh và em. Em là bạn anh, được chứ?
Em thương anh, được chứ?
Dừng lại. Dừng lại. Đừng có phá nó nữa.
Tiếp theo?
Đừng nói, đừng báo động. Đây là 1 vụ cướp
Tôi muốn 65 ngàn đô bỏ vào túi. Đảm bảo tiền KHÔNG NỔ VÀO MẶT TÔI
Đây là tất cả tiền tôi có. Nguyên tắc là vậy.
Chúng tôi có vũ khí. Lấy hết số tiền còn lại đi.
Anh đang nghĩ gì thế?
Chả có gì.
Gần xong rồi.
Cứ bình tĩnh.
Không, không. Đừng chạy.
Nè.
- Cái mặt nạ. - Nó thì sao?
Cái mặt nạ. Anh muốn gỡ nó ra.
- Hả? - Anh muốn tháo cái mặt nạ ra.
Ta sẽ tháo nó ra trong hai phút. Hai phút nữa.
Giờ mọi thứ đã xong, và tất cả đều tuyệt.
Nick! Nick!
- Đi đâu? - Vào hẻm này.
Bắt đầu lột nó ra đi.
Nó không chịu ra.
Nó không chịu ra.
Connie, giúp, giúp anh! Anh không thở được.
Anh không thở được.
Có nhớ ta đã làm thế nào không?
Luồn ngón tay dưới rìa và kéo lên.
Đẩy lên. Đẩy nó lên!
Đầy nó lên, đẩy nó lên! Đẩy nó lên!
Anh thật phi thường.
Anh phi thường đó. Anh hiểu không?
- Ừ. - Em nghiêm túc đó.
Anh nghĩ em đã có thể làm được
mà không có anh mạnh mẽ đứng cạnh em sao?
Không.
Anh cảm nhận được chứ, Nick?
Anh cảm thấy vui như em ngay bây giờ không?
- Ừ, anh lạnh. - Anh lạnh à?
- Ừ. - Nè, kệ mẹ nó đi.
- Ta tới Virginia nào, anh bạn. - Được thôi.
Cái đéo gì vậy trời?
Nick! Nick! Lại đây.
Ở cạnh em.
Anh ta đi đâu rồi?
Anh đang ở đâu?
Anh ta ở ngân hàng?
Anh đang vòng lại à? Tôi đang ở góc đường.
Tôi ở góc đường mà anh thả tôi xuống đó.
Anh phải quay lại đây ngay.
Tôi đang ở ngoài Mango Rico.
Đúng, đúng, đúng, đúng.
Anh ta tới rồi?
- Vào xe đi. - Ừ.
Tôi rất xin lỗi. Lũ cớm, tụi nó bắt tôi tới đây.
- Không muốn tôi ở đó. - Đừng lo vụ đó.
Đi thôi.
Ta vẫn sẽ tới Cơ quan quản lý Cảng à?
Phải, chả có gì thay đổi, vẫn y chỗ cũ.
Anh muốn giữ nó không?
Ừ. Anh không ngại.
Tiếng gì đó?
Anh làm cái đéo gì thế?
Mặt anh. Mặt anh.
Mặt anh, mặt anh. Mặt anh đang cháy.
- Mặt anh đang cháy. - Mặt anh không cháy.
- Mặt anh đang cháy. - Nè, nhìn em nè, nhìn em đi.
- Connie, mặt anh đang cháy. - Nhìn em đi.
Mặt anh không cháy. Anh sẽ ổn cả thôi.
Nhìn này, nhìn này, nhìn này.
Mặt của anh.
- Mặt anh, Connie à. Mặt... - Cứ thở đi, hít thở đi.
- Ta đang đi dạo à? - Không, không.
Anh nghĩ mình sẽ ói.
Anh sẽ không ói đâu. Nhanh nào.
Anh sắp ói.
Không. Em đã nói gì hả?
Anh không biết.
No comments yet. Be the first to leave one.