İlk 200 satır.
Ta là Lý Truy Phong,
cầm binh đã hơn 30 năm,
mở rộng biên cương cho Thần Châu.
Người đời gọi ta là Quân thần,
nhưng nay bị quân lính Sa Man,
vây bắt trong thành Bắc Pha này.
Ta
có lỗi với mọi người.
Mọi người đều là những người lính tốt.
Các huynh đệ,
mọi người hãy đi trước.
Muốn khóc thì cứ khóc đi.
Hôm nay ta cho phép mọi người khóc.
Đại soái, không hay rồi, có chuyện.
Đại soái.
Sa Man lại huy động thêm binh lính rồi,
nhìn số lượng ngọn đuốc có thể đoán được,
e là không dưới 100 ngàn quân.
Tốt quá.
Tám Trăm Hùng Binh Tiến Về Bắc Pha
Hay lắm.
Không ngờ các vị hiền vương,
có thể tới đây nhanh đến vậy.
Nghe nói đại vương đã vây bắt
Quân thần Lý Truy Phong,
nên thần mới mang theo người ngựa,
hành binh suốt đêm.
Đúng vậy,
thần cũng sợ lỡ đến muộn,
đến lúc ăn thịt Lý Truy Phong,
không còn phần của mình nữa.
Uống đi.
Đã ăn no chưa?
Ăn no rồi.
Ăn no rồi thì lên đường.
Tám người các ngươi chia thành bốn cửa xông ra.
Báo cáo tình hình ở đây
với tướng quân Hoàng Tự Tại ở trong thành Cảm Đương.
Nói là….
Nói là, con trai ta
tiếp sau đây phải trông vào con rồi.
Cười cái gì?
Hắn là con rể ta,
gọi như vậy không đúng sao?
Đúng ạ.
Nào, học lại một lượt.
Con trai ra,
tiếp sau đây phải trông vào con rồi.
Tốt lắm.
Mở cổng thành.
Đại vương,
thành Bắc Pha có kị binh xông ra từ bốn cửa.
Đại vương,
chúng sẽ không đột phá vòng vây trong đêm nay chứ?
Có bao nhiêu người?
Tám người tám ngựa.
Được lắm.
Không hổ là binh sĩ của thần tướng.
Đi!
Đại soái, chúng ta chỉ còn lại một người.
Đừng hoảng.
Ta đã nói mà.
Xứng đáng là đối thủ của Lý Truy Phong ta,
hắn không phải tên ngốc.
Thông báo mọi người ngủ bù đủ giấc,
trong mười ngày tới Sa Man sẽ không tấn công vào thành.
Hoàng tướng quân,
Lý đại soái lúc xuất chinh
bảo chúng ta đợi tin tức.
Nhưng bây giờ
chúng ta không thể không làm gì được.
Ngươi có thể đọc sách giống ta.
Ngài….
Lý đại soái thế nào rồi?
Con trai ta,
tiếp sau đây phải trông vào con rồi.
Tốt.
Tốt quá rồi.
Lý đại soái đang ở đâu?
Thành Bắc Pha.
100 ngàn quân Sa Man vây thành.
100 ngàn?
Đưa xuống.
Hậu táng.
Chúng ta đi.
Đợi đã.
Các ngươi đi đâu?
Đương nhiên là đến giải vây.
Bắc Pha địa thế đặc biệt
thành nhỏ lại vỡ nát,
không người không lương thực,
Lý đại soái nhất định đang trong tình thế nguy cấp.
Ta hỏi ngươi,
hiện giờ chúng ta có bao nhiêu binh mã?
Kị binh 5 ngàn, bộ linh 20 ngàn.
Vậy ngươi có biết trăm ngàn kị binh Sa Man
bao vây kín thành,
ngàn binh vạn kị chạy dài trăm dặm,
sức mạnh như vũ bão.
Chúng ta chỉ vọn vẹn hơn 20 ngàn cả người cả ngựa,
sao có thể đánh lùi trăm ngàn thiết kị của hắn?
Hoàng Tự Tại,
rốt cuộc ngài có ý gì?
Không cứu.
Cái gì?
Cái gì?
Trước khi đại soái xuất chinh,
đã giao cho ta lệnh bài này,
tất cả người trong thành Cảm Đương nghe lệnh.
Kẻ nào còn dám nhắc đến chuyện cứu viện, xử lý theo quân pháp.
Rõ.
Lui xuống.
Mau chóng quay về Đông Đô,
giao cho bộ Binh.
Tuân lệnh.
100 ngàn?
Nhạn Khứ.
Tên khốn vong ân phụ nghĩa ngươi,
cha ta trước khi ra trận đã hứa hôn gả ta cho ngươi,
vậy mà ngươi lại thấy chết không cứu.
Nhạn Khứ,
nghe ta giải thích đã.
Còn gì để giải thích?
Muốn Sa Man giết chết cha ta,
ngươi sẽ thành Thổ hoàng đế của thành Cảm Đương.
Giỏi thì ra tay đi.
Nàng theo ta lại đây.
100 ngàn quân Sa Man,
đã vây chặt
quanh thành Bắc Pha.
Kị binh của chúng ta
sao có thể xông ra?
Nhưng ta nghe nói, hắn bị trúng tên rồi chạy thoát ra.
Đây là mũi tên chuyên dùng của Sa Man vương.
Sa Man vương được gọi là Mạc Bắc thần tiễn,
trước giờ chưa từng trượt tay.
Thế nên ta dám chắc chắn,
hắn cố tình bắn bị thương,
chứ không bắn chết kị binh của chúng ta.
Mục đích cuối cùng của hắn,
chính là vây đánh quân cứu viện.
Vây đánh quân cứu viện?
Lý Truy Phong giống như mắt con dê này,
cả Sa tộc ta liệu có đủ ăn không?
Cái ta muốn
là con dê béo
mang tên Thần Châu này.
Nếu chúng ta dùng binh lính của thành Cảm Đương
xông đến cứu viện.
Chúng nhất định sẽ chặn đánh trên đường.
Cho dù thành Cảm Đương có xông vào được
rào chắn cuối cùng trong Thần Châu,
nếu Cảm Đương thành bị phá,
thiết kị Sa Man sẽ xông thẳng
vào trong Đông Đô.
Vậy…
Vậy cha ta…
Lý đại soái là Quân thần của Thần Châu,
nếu có chuyện gì xảy ra nhất định sẽ kinh động cả nước,
hơn nữa sẽ càng khiến cho thế lực của Sa Man lớn mạnh hơn.
Vì vậy,
ta nhất định phải nghĩ cách cứu Lý đại soái.
Càng huống hồ,
ngài còn là nhạc phụ tương lai của ta.
Ta sẽ không thấy chết mà không cứu.
Ta đi nấu cho chàng bát mì.
Tự Tại.
Tự Tại.
Hoàng Tự Tại.
Tên đào ngũ chết tiệt.
Ta sẽ không tha cho ngươi.
Thái Thạch Ki.
Cứu mạng!
Cứu mạng!
Có người đến.
Cứu mạng!
Cô ấy sao vậy?
Bị bọ cạp cắn.
Cắn vào đâu?
Ngực.
Có thể là bọ cạp được.
Ngươi có cứu không?
Trời ơi, ca ca.
Huynh vội cái gì chứ?
Lần trước muội nói muộn quá,
lần này lại bảo sớm quá.
Chúng ta là sa tặc,
sao lại lắm chiêu trò vậy chứ?
Người lần này
đẹp trai hơn lần trước.
Đừng lảm nhảm nữa.
Tên tiểu tử này không tầm thường.
Cùng xông lên.
Lão nhị đừng ngồi đó tạo dáng nữa,
mau đến giúp một tay.
Sao hả?
Tam muội.
Cát lún.
Bây giờ ngươi cởi quần có hợp lý không?
Đừng nói nhiều, mau đến giúp một tay.
No comments yet. Be the first to leave one.