İlk 200 satır.
Đến trường à?
Chà...
Tôi không muốn đi, nhưng nếu không đi tôi sẽ rất áy náy.
Nếu tôi không bao giờ được đi học nữa,
có lẽ tôi sẽ muốn đi học lắm.
Nghe thật kỳ đúng không?
Khoảng thời gian ở trường mà tôi ít thích nhất à?
LEE EUN BI, TRƯỜNG NỮ SINH NOORI, NĂM THỨ HAI
Chắc là giờ giải lao.
Tôi làm thêm ba việc một lúc.
Khi tốt nghiệp, tôi phải rời khỏi
Trại trẻ mồ côi và sống tự lập.
Ước mơ của tôi là trở thành giáo viên.
Một giáo viên hiểu được những điều trẻ con nói,
hiểu được những hàm ý, và biết được chúng đang nói dối hay không.
TỈNH GYEONGSANG NAM, TONGYEONG
TRƯỜNG TRUNG HỌC NOORI
Sinh nhật vui vẻ nhé
Nhìn này!
Ngạc nhiên chưa!
- Các cậu làm gì vậy? - Chưa hết đâu.
Bỏ ra.
Bỏ ra.
Bước một.
Đập trứng.
Đầu tiên, tách vỏ trứng ra.
- Bước hai. - Bước hai.
Sau đó,
đổ bột mì lên trên.
- Bước ba. - Bước ba.
Thêm thật nhiều
nước sốt đặc biệt.
- Vậy là hoàn thành chiếc bánh đặc biệt! - Xong!
So Yeong.
Chúc mừng sinh nhật cậu nhé!
Thật tiếc là chúng ta không có nến.
Nhưng cảm ơn nhé.
Cảm động quá.
Yêu các cậu quá.
- Tớ cũng yêu cậu. - Bọn tớ cũng vậy.
LEE EUN BI
"Bài ca Đường sắt Gyeongbu" được viết bởi
Choe Nam Seon. Ông về Hàn Quốc năm 1908
sau khi du học ở Nhật Bản.
Này,
loại sốt đặc biệt lúc nãy là gì vậy?
Bài hát được viết...
Cái đó sao?
...ca ngợi tuyến đường sắt Gyeongbu khánh thành vào năm 1905.
Đề cao lòng ngưỡng mộ và cái nhìn lạc quan về sự phát triển của văn minh.
Cùng với lời bài hát là một bản nhạc, đôi khi được hát
theo giai điệu của Scotland.
Cái gì vậy?
..."Băng qua cánh đồng lúa mạch đen".
Nước mắm ư?
Tiểu thuyết Nước mắt của máu được xuất bản vào năm 1906
khắc họa những thử thách mà Ok Ryeon và gia đình cô ấy
phải đối mặt trong suốt một thập kỉ thời Chiến tranh Trung - Nhật.
Hôi lắm đúng không?
Sự chuyển giao từ văn học cổ điển sang hiện đại...
Tớ gội xà phòng cũng nhiều lần lắm, nhưng mùi vẫn...
Tránh ra xa được không?
"Tiếng còi tàu vang vọng"...
Được thôi.
"...tôi rời khỏi ga ở Namdaemun.
Chuyến tàu di chuyển nhanh như chớp, đến nỗi những chú chim cũng"...
Cô ơi.
Hình như có người xì hơi. Mùi kỳ quá.
Im lặng!
Lớp học kết thúc ở đây.
Lee Eun Bi, đến văn phòng gặp cô.
Đây là lần thứ mấy rồi?
Sao lúc nào em cũng mặc đồ thể dục vậy?
Lần trước cô đã cảnh cáo em rồi.
Có ai bắt nạt em à?
Em phải nói thì cô mới giúp em được.
Không, không phải đâu ạ.
Yeong Ho và Seung Min.
Hai em làm gì vậy?
- Cái này là của tớ! - Của tớ!
Của tớ!
Có rất nhiều canh. Sao lại phải giành nhau?
Vì chén đó ít hành và củ cải.
Nếu không ăn hết rau...
Cái này là để...
- "Để lớn lên khỏe mạnh!" - "Để lớn lên khỏe mạnh!"
Nhưng mà chị ơi.
Chị đừng cho hành lá vào ạ? Một lần này thôi chị?
Đáng yêu quá đi.
Chị sẽ chịu thua các em.
Đừng mơ nhé...
không bao giờ!
Ăn hết miếng rau cuối cùng cho chị đấy.
Các em rõ chưa?
Dạ rồi!
Để bát đĩa vào bồn và đánh răng thật sạch nhé.
Các em làm được không?
- Dạ được! - Dạ được!
Chấp nhận
thử thách.
Chấp nhận thử thách.
Ra Jin.
Sao em lại có những vết bầm này?
Em bị ngã.
Như thế nào?
Em ngã thế nào?
Trong khi chơi với các bạn thôi.
Nhìn thẳng vào mắt chị này.
Không sao đâu, cứ nói đi.
Bọn trẻ chỉ chơi đùa thôi.
Có gì to tát chứ?
Cô à, đã gọi là chơi đùa,
thì cả hai bên đều phải vui.
Nhưng mà Ra Jin của cháu không hề thấy vui
mà còn bị thương!
Thì sao?
Dong U, em xin lỗ Ra Jin đi.
Và hứa đừng làm phiền cô bé nữa.
Chị sẽ ở đây cho đến khi em xin lỗi.
Chị Eun Bi.
Sao con lại trốn?
Xin lỗi đi chứ!
Xin lỗi đi!
Xin lỗi. Tớ sẽ không làm vậy nữa.
Hứa nhé.
Vừa lòng cô chưa?
Đi thôi.
Cái con bé ương ngạnh đó.
Chắc là do không có cha mẹ dãy dỗ đây mà.
Sao con lại chơi với cái thứ mồ côi đó?
Mẹ ơi, đau quá!
Muốn chị cõng không?
Ra Jin.
Dù là bạn rất thân,
nếu đau thì vẫn nên nói đau
hoặc là em không thích như vậy
hoặc như vậy là sai rồi.
Như vậy, các bạn sẽ không đối xử tệ với em nữa.
Được chứ?
Như chị vừa làm sao?
Đúng rồi.
Cảm ơn chị Eun Bi.
Chị chính là
một món quà từ thiên đường
thay cho một người mẹ.
"Phép màu đến với Sara mỗi ngày.
Mỗi khi cô ấy mở tủ ra,
lại có một điều mới
và căn phòng áp mái tồi tàn của cô ấy bỗng biến thành
một căn phòng công chúa xinh đẹp".
CÔ CÔNG CHÚA NHỎ
"Dù có chuyện gì xảy ra,
tôi luôn biết là
vẫn có người quan tâm đến tôi.
Tôi không còn cảm thấy buồn bã
hay cô đơn nữa".
Eun Bi. Con ra đây chút được không?
Có người gửi cho con hồi trưa, nhưng cô quên mất.
Từ Gangnam, chắc cũng là người đã gửi con đôi giày thể thao đấy.
Vâng, con cũng nghĩ vậy.
Dù là ai, cô ấy hẳn rất thích con.
Cô ấy luôn gửi quà cho con.
"Cô đến trung tâm thương mại mua đồ cho con gái,
và cô chợt nghĩ đến con nên cô mua thêm cho con một cái.
Song Mi Gyeong".
Thử đi con.
Cô thấy sao?
Đẹp lắm.
Tuyệt thật đấy.
Lần trước cô ấy mua giày cũng rất vừa chân con.
Đây chính là phong cách con thích luôn.
SEOUL
Eun Byeol. Ko Eun Byeol!
Mẹ à.
Đây có phải chuyến đi vòng quanh thế giới đâu.
Chỉ là ba đêm ở Tongyeong, tỉnh Gyeongsang Nam.
Bọn con chỉ đi xe buýt, chụp vài tấm hình rồi quay về thôi.
Thì mẹ có nói gì đâu?
Con đâu cần những thứ này chứ.
Mẹ đã lấy tất cả ra phòng khi con quên gì đó.
Con cứ chọn thứ con muốn thôi.
Mẹ nhớ nhé.
Con không tin mẹ mình sao?
Sao, thế thôi à?
Dạ đúng rồi.
Này. Nhưng mà...
- Mẹ à. - Khoan đã.
Khoan đã.
Mang theo cái này.
Lấy thêm cái này thôi.
Chơi một lúc là con sẽ chán,
khi nào chán thì lấy ra đọc.
Hết nói nổi mẹ luôn đấy.
Đây.
Mẹ chưa thấy cái này bao giờ.
Con mua chung với một người bạn.
Thái độ lạnh lùng đó là sao vậy?
Sợ mẹ chạm vào là bẩn hả?
Đây.
- Tạm biệt mẹ. - Young Eun Byeol này.
No comments yet. Be the first to leave one.