War and Peace, Part III: The Year 1812

War and Peace, Part III: The Year 1812

Война и Мир 3: 1812 год

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

War and Peace Part III The Year 1812 1967 Criterion Collection 1080p BluRay Remux AVC DTS-HD MA 5 1-Silverok
Şunun yorumuyla nhathoang108
sync chuẩn

Etiketler

BluRay
1080
TS
HD
REMUX
Yayınlandı: 2020-06-02
İndirmeler: 65
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

Hãng Mos Film giới thiệu.

Dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của Đại văn hào Leo Tolstoy.

Chiến Tranh và Hòa Bình .

Phần 3: 1812 .

Phụ đề: Alexmix - .: Net HD .org:.

Director of Photography Anatoly PETRITSKY.

Production Designers Mikhail BOGDANOV, Gennady MIASNIKOV.

Music by Vyacheslav OVCHINNIKOV.

Sound by Yuri MIKHAILOV, Igor URVANTSEV.

Starring.

Liudmila SAVELYEVA as Natasha Rostova Sergei BONDARCHUK as Pierre Bezukhov.

Vyacheslav TIKHONOV as Andrei Bolkonsky

Boris ZAKHAVA as Kutuzov.

V. STANITSIN as Ilya Andreyevich Rostov K. GOLOVKO as Countess Rostova.

S. ERMILOV as Petya Rostov I. GUBANOVA as Sonya.

A. KTOROV as Nikolai Andreyevich Bolkonsky.

A. SHURANOVA as Princess Maria A. SYOMIN as Nikolushka.

I. SKOBTSEVA as Helen V. LANOVOY as Anatole.

E. MARTSEVICH as Drubetskoy A. STEPANOVA as Scherer.

B. SMIRNOV as Prince Vassily.

G. CHOKHONELIDZE as Bagration V. MURGANOV as Alexander I.

V. STRZHELCHIK as Napoleon G. ZOMMER as Bennigsen.

Ya. GRANTINSH as Woltzogen D. EISENTALS as Clausewitz.

P. SAVIN as Timokhin.

Vào 12 tháng 6, quân Tây Âu đã vượt qua biên giới nước Nga,

và chiến tranh đã nổ ra,

một biến cố trái ngược với lý trí,

và bản tính con người.

Cha mẹ hãy nghe con này. Con đã quyết định rồi.

Xin cha mẹ hãy để con nhập ngũ. Mọi người không thể ngăn cản con!

- Đừng có ngốc nghếch như thế. Việc của con là học tập! - Con không ngốc, thưa cha.

Fedya Obolensky còn nhỏ hơn con nhưng cậu ta vẫn nhập ngũ.

Mà cha có thể trông chờ con học tập thế nào khi mà...

khi mà...

đất nước mình đang lâm nguy?

Con im ngay đi có được không?

Con đang nói rất nghiêm túc.

Vớ vẩn! Miệng còn hôi sữa mà đã đòi nhập ngũ!

Nghe nó nói xem kìa!

Chúa toàn năng!

Xin hãy dùng vũ khí và lá chắn để trợ giúp chúng con tránh khỏi tai họa.

Và khiến những kẻ gây nguy hại đến chúng con chịu tai ương, báo ứng.

Xin người hãy phái những thiên sứ xuống trần gian.

Trợ giúp chúng con đánh đuổi kẻ địch.

Sa hoàng, cha của bệ hạ!

Hurrah! Ai là bệ hạ?

Ai là Sa hoàng?

Kutuzov chẳng làm được gì ngoài việc gây khó chịu cho bệ hạ cả.

Chẳng lẽ ông ta thích hợp à?

Ngựa thì không trèo lên nổi, hợp vừa bắt đầu thì đã ngủ gật?

Đạo đức thì tồi tệ hết mức có thể tưởng tượng.

Tôi không hiểu sao một người với những phẩm chất như vậy lại có thể là một chiến lược gia được.

Trong cái thời khắc then chốt này làm sao mà một ông già như thế có thể làm được?

Cứ thử tưởng tượng xem. Một tổng tư lệnh mù!

Ông ta chả thể nhìn được gì. Chỉ có thể chơi trò bịt mắt bắt dê.

Chưa bao giờ mà quan binh chúng ta lại biểu hiện kém như thế này.

Nhưng bây giờ quân đội và vận mệnh quốc gia lại đang

nằm trong bàn tay của một vị làm đại thần rất được nhưng lại là một tướng tồi.

Barclay hành động quá trì trệ. Cả quân đội đang chỉ trích ông ta.

Quân Pháp đã đến Vitebsk.

Khoảng bốn ngày là đến Smolensk. Mà có thể là đến tận đây.

Đối với thế cục bây giờ ngài thấy thế nào ạ, Công tước?

Tôi à.

Xem ra chiến trường khả năng lan đến gần chúng ta...

Tôi đã nói rồi và xin được nhắc lại là chiến trường vẫn ở Ba Lan,

và quân địch sẽ chẳng bao giờ qua nổi bờ Niemen.

Khi tuyết tan, chúng sẽ chết đuối trong đầm lầy Ba Lan.

Nhưng Công tước, trên thư có nói là chúng sẽ đến Vitebsk ngay lập tức.

Ah, trong thư nói rồi..

Công tước có nói là quân Pháp bị đánh bại ngay ở bờ sông đó phải không?

Công tước không nói vậy.

Mikhail Ivanovich, đi bàn với tôi xem ông muốn sửa lại như thế nào nào?

Nhanh lên! Hãy cầm hết đi!

Tôi muốn tự tay đốt hết mọi thứ!

Không lưu lại cái gì cho bọn ma quỷ!

Ông nằm chỗ nào cũng cảm thấy không thoải mái.

Nhưng tệ nhất là cái sofa quen thuộc trong thư phòng.

Nó khiến ông khó mà chịu được vì những ý nghĩ đáng sợ nhất

xuất hiện trong đầu khi nằm ở đây.

Không đúng, kê thế không được!

Chả có chỗ nào yên tĩnh cả! Chết tiệt!

Đúng, còn có một việc gì quan trọng mình để lại nghĩ khi nằm trên giường.

Then cửa à? Không, có một cái gì đấy đã xảy ra ở phòng khách.

Tishka! Lúc ăn cơm tối nói chuyện gì thế?

Về lão Công tước Mikhail.

Thôi im đi? Tao biết rồi. Đó là bức thư của Công tước Andrey.

Quân Pháp đã ở Vitebsk.

Sau bốn ngày hành quân chúng có thể đến Smolensk. Có thể chúng đã đến đây rồi.

Tishka!

Thôi không cần.

Ta chả cần gì nữa cả.

Lòng ta đau quá...

Lão Công tước đang thấy sợ hãi.

Lòng ta đau quá.

Lòng ta đau quá.

Tất cả ý nghĩ của ta... đều về con.

Ta gọi con cả đêm.

Con không biết! Con vẫn không dám tiến vào.

- Con đã ngủ chưa? - Chưa, con chưa ngủ.

Sao con lại không dám vào, con yêu?

Cảm ơn con vì tất cả, con yêu của ta...

Hãy tha thứ cho ta, cảm ơn con.

Hãy tha thứ cho ta, cảm ơn con.

Con gọi Andriusha hộ ta được chứ?

Con nhận được thư từ anh ấy.

Nó ở đâu?

Anh ấy đang trong quân, thưa cha. Ở Smolensk.

Nước Nga xong rồi.

Chúng đã giết nước Nga rồi!

Tôi muốn thử hát lại xem. Dù sao đây cũng là một cách tiêu khiển.

Như thế cũng rất tốt.

Anh biết không, Nikolai đã được thưởng huân chương chữ thập thánh George.

Tôi thấy hãnh diện cho anh ấy quá.

Biết chứ, chính tôi đã gửi thông báo đến cho anh ấy. Thôi, tôi không muốn làm phiền em nữa.

Tôi hát thế này có ổn không, Bá tước?

Sao lại không ổn? Rất hay mà.

Nhưng sao em lại hỏi tôi như thế?

Tôi không muốn làm điều gì mà anh không thích.

Chuyện gì tôi cũng tin anh.

Anh không biết anh quan trọng thế nào và đã giúp tôi nhiều đến thế nào đâu.

Trong bản thông báo ấy có nói là anh ấy hiện đang ở Nga và đã nhập ngũ trở lại.

Anh nghĩ sau này anh ấy có thể tha thứ cho tôi được không?

Anh ấy oán ghét tôi không?

Anh thấy thế nào?

Chẳng có chuyện gì mà anh ấy phải tha thứ.

Nếu ở địa vị anh ấy, tôi sẽ...

Anh thì khác.

Không thể có một người nào tốt bụng, rộng lượng và thương người hơn anh được.

Nếu không có anh ở đó để giúp đỡ, bây giờ cũng thế

không biết tôi sẽ ra sao.

Bởi vì...

À, quên mất, tôi phải về nhà đây.

Sao anh lại bỏ về?

Vì... thực ra là tôi có việc.

Không! Tại sao?

Hãy nói cho em...

Các vị đã nghe được tin gì chưa? Kutuzov là tổng tư lệnh rồi!

Tất cả bất đồng đã được giải quyết. Tôi rất vui, rất vui mừng!

Cuối cùng thì chúng ta cũng có một lãnh đạo thật sự! Một người đàn ông!

- Tôi nghe nói là ông ta bị mù mà, Công tước? - Vớ vẩn. Ông ấy vẫn khỏe như vâm.

Ông ấy rất thông minh. Tôi biết ông ấy nhiều năm nay mà.

Ngài ấy tới rồi!

Có những người anh em như thế này? Sao chúng ta cứ phải lùi về sau mãi nhỉ.

A, chào Công tước. Thế nào rồi chàng trai? Lại đây với ta.

Ta tìm cậu tới là vì muốn giữ cậu lại bên người.

Cảm ơn đại nhân, nhưng tôi sợ là tôi không thích hợp ở bộ tham mưu.

Tôi đã quen sống với những người lính trong quân. Cả cấp dưới của tôi cũng rất thích tôi.

Tôi không nỡ rời đi nơi đây.

Nếu như tôi từ chối vinh dự được đi bên cạnh ngài, xin hãy tin tưởng...

Rất tiếc là ta cần có cậu ở bên lắm. Chẳng qua cậu cũng đúng đấy.

Chúng ta cần người, nhưng không phải ở đây.

Giá tất cả đám chiến lược gia đều như cậu vào trong các trung đoàn,

thì lúc đấy các trung đoàn đâu có như bây giờ.

Ta nhớ lúc cậu ở Austerlitz.

Ta nhớ, ta nhớ lắm, cậu với lá cờ.

Ôi, các chiến lược gia, các chiến lược gia!

Chiến lược gia thì có đầy, mà chịu làm thì chẳng có mống nào.

Cái gì cũng muốn nhanh, nhưng mà dục tốc bất đạt.

Nắm được cứ điểm thì không khó, nhưng đánh thắng chiến dịch thì lại khó vô cùng.

Gấp gáp thì đâu có được.

Ở Rustchuk, Kamensky vội vàng xuất quân, còn ta, ta nhẫn nại cùng thời gian.

Và ta chiếm được nhiều cứ điểm hơn Kamensky.

Còn bắt quân Thổ Nhĩ Kỳ phải ăn thịt ngựa.

Cứ nhẫn nại, rồi thì quân Pháp cũng sẽ như thế thôi!

Cứ tin ta, ta sẽ khiến bọn chúng phải nếm mùi thịt ngựa!

Nhưng chúng ta cũng phải ứng chiến chứ ạ?

Chúng ta phải thế nếu mọi người đều muốn chiến.

Không có cách nào khác cả.

Thôi, tạm biệt chàng trai của ta, hãy cứ bước tiếp con đường của mình, Chúa phù hộ cho cậu!

Ta biết con đường của cậu sẽ là con đường đến thẳng với vinh quang.

Từ tận con tim, ta chia sẽ nỗi mất mát với cậu,

và với cậu, ta không phải đại nhân, không phải Công tước, không phải tổng tư lệnh,

chỉ đơn giản là một người cha thôi.

Này người anh em, họ bỏ chúng tôi lại đây,

hay đưa đến Moscow thế?

Bây giờ không những thấy lính tráng mà còn thấy cả nông dân nữa!

Nông dân họ cũng lùa đi, lúc này họ không phân biệt gì nữa.

Toàn dân ai ai cũng muốn đánh giặc.

Moscow bây giờ, anh thấy đấy.

Mọi người chỉ muốn một kết cục thôi.

Bá tước! Làm sao Bá tước lại ở đây?

Ồ, tôi muốn xem xem...

- Phải, phải, muốn xem thì tha hồ mà xem. - Kinh khủng quá...

Đây là từ hôm qua thôi.

Trận tối qua ở Shevardino thương vong rất lớn.

Chúng ta đã mất cứ điểm Shevardino.

Tôi muốn được tham dự. Tôi muốn được tham dự vào trận đánh.

Tôi còn muốn hỏi ông một câu nữa. Chính xác thì trận địa quân ta ở đâu?

Đó không phải việc của tôi.

Qua Tatarinovo sẽ thấy mọi người đào đất nhiều lắm.

Cứ trèo lên ngọn đồi, và đứng đó sẽ thấy.

Đứng ở đó? Nếu có thể...

Tôi cũng muốn đưa ngài đi... nhưng mà tôi phải đến gặp chỉ huy lữ đoàn đây.

Mai là đánh nhau rồi, có hàng trăm nghìn người chiến đấu,

Phải có đến hai mươi nghìn người bị thương phải cứu.

Thế mà chúng tôi không có đủ cáng, giường bệnh hay y tá bác sĩ cho nổi 6000 người.

Chúng ta có một vạn xe vận tải, nhưng có phải chỉ cần thế đâu.

- Nhìn cái người đội mũ kia kìa! - Anh ta làm gì thế?

Định dọa chạy quân Pháp à?

Anh ta trông như bác sĩ.

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left