İlk 200 satır.
Đừng lo !Chỉ là lũ sói thôi mà Nhanh lên ! Chúng ta phải tống khứ nó.
- Caleb, nó ở đằng sau tao - Nó túm lấy tao!
Chạy !Chạy mau!
Không, Benjamin, tụi mình phải làm xong chuyện này. Nhanh lên. Mau giúp tao chôn nó.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu có ai đào được nó ?
Chúa sẽ ban may mắn cho linh hồn hắn!
- Chào, Alan. - Chào, cô Magruder.
- Chào, Alan. - Chào, Frank.
- Một buổi sáng tốt lành, Alan. - Cảm ơn, Bill.
Bắt nó lại!
Chuẩn bị chết đi Parrish!
Hay lắm, Parrish, .
Nó đang đi đến nhà máy của bố nó.
Nó cần bố nó bây giờ.
Đi đi, Parrish. Chạy đến bố mày đi, chúng tao sẽ chờ ở đây.
- Chào, carl. - Chào, Alan, Tôi định cho cậu xem một vài thứ.
Lại đây. Tôi đã tốn gần một năm để nghiên cứu làm nó.
Tôi đã hẹn gặp cha cậu vào chiều nay để đưa nó cho ông ấy xem.
Lại gần đây ! Cầm nó đi !
Cậu thấy nó thế nào? Cậu nghĩ cha cậu sẽ thích nó chứ?
- Cái gì vậy? - Cái gì?
Cậu trai, cái này là của tương lai. Phải chi tôi có thể nhờ Wilt Chamberlain mang thử nó.
Tôi chắc rằng sẽ có một đôi như vầy ở mỗi ván đấu quần vợt ở Mỹ.
Nó là một đỉnh cao của thời trang mà.
Có gì không ổn à?
- Không có gì - Alan !
Cảm ơn, Bob. Con đang làm gì ở đây?
Bố đã nói rồi, đây không phải sân chơi , nó rất nguy hiểm.
- Nhưng làm sao con về nhà ? - Nhìn đây, Alan.
Billy Jessup lại kiếm chuyện với con ?
Con trai, không sớm thì muộn con cũng phải đối đầu với nó.
Nhìn đây, nếu con sợ điều gì, con hãy đứng lên và đối mặt với nó.
Bây giờ thì về đi, con trai.
Carl, cậu nên biết tốt hơn hết là không được để thằng bé chơi ở đây.
Xin lỗi ông.
- Á! Cậu nói muốn cho tôi xem cái gì? - Một phút thôi, thưa ông.
Cái quỷ gì thế này.
Tắt nó đi.
Ai đã làm ra nó?
Ai... ?
Tôi làm, thưa ông.
Mày chỉ là thằng Parrish, không có nghĩa là mày có thể bám theo bạn gái tao.
- Tụi tao chỉ là bạn thôi - Đừng nói nhiều. Bắt nó lại!
Đi thôi! được rồi , tao đã có xe đạp của nó.
Jerks!
Chao ôi!
Tuyệt.
Alan. Con có nhà không?
Oh, Alan, lại đây nào.
Thật là một quyết định, một công việc mệt mỏi , một quan điểm phấn khởi.
Có thể quy cho nó là một ví dụ theo tinh thần nhà Brantford...
Từ khi tổ tiên chúng ta lần đầu tiên đặt chân đến mảnh đất này.
Mặc dù sự khô cằn và cái loại đá granit có ở vùng quê chúng ta.
- Chúng ta có - Tốt cả chứ.
- Anh biết cái điều tồi tệ sáng nay. - Anh sẽ biết điều tồi tệ tối nay.
- Được rồi , đi thôi. - Sam, chúng ta phải nói chuyện với Alan.
- Alan, bố mẹ sắp đi đây. - Được rồi.
Mẹ đà nói với bố những điều con nói với mẹ chiều nay . Nó không chỉ là Billy Jessup.
Nghe đây, nếu bố biết điều đó... Alan, bố sẽ không.
- Được thôi, bó - Bố muốn con biết rằng bố tự hào về con.
Ý bố là con phải đối đầu với chúng ngay cả khi bọn chúng đông hơn con.
Và bởi vì con đã tỏ ra như một người đàn ông...
Mẹ của con và ta đã quyết định cho con...
Đến trường Cliffside dành cho nam.
- Đây - Chúc mừng con yêu.
- Mẹ không muốn con ở đây nữa hả? - Alan.
Nó chỉ là kế hoạch cho con đến trường Cliffside khi con đã sẵn sàng.
Những thành viên nhà Parrish đến Cliffside từ năm 1700.
Ngay cả cậu của con cũng đã đến đó.
- Nhìn đây này. Hội trường Parrish. - Đây là dãy nhà chính.
Oh, thật là tuyệt. Những đứa trẻ như con cũng ở đây, bởi vì con là Parrish.
Chỉ chờ đợi cho đến khi con sống trong ngôi nhà đặt theo tên của con.
Nó được đặt theo tên người cha.
- Tốt. Tại sao bố không sống ở đó? - Bố biết!
Bố sẽ không thể được như ngày nay nếu không có những năm tháng ở đó.
Có thể con không muốn như bố. Có thể con không muốn là một Parrish.
Con sẽ không nói thế cho đến khi con hành động như một người lớn.
Lấy áo choàng!
Con đoán là con chưa sẵn sàng đến Cliffside.
Bố mẹ sẽ đưa con đến đó vào chủ nhật tới. Bố không muốn nghe nữa.
Bố sai rồi. Con sẽ không bao giờ nói chuyện với bố nữa!
- Sam - Đừng!
- Sam - Cái gì?
Không có gì, chỉ là...
- Cậu làm gì ở đây? - Tôi mang trả xe đạp của bạn.
Cậu không cần làm thế. Chính tôi sẽ sang nhà Billy để lấy nó.
Tôi đã bảo Billy ngừng châm chọc cậu.
Cậu không nên tốn hơi sức làm gì. Chúng ta sẽ nói chuyện đó vào lúc khác.
Tiếng gì vậy?
- Cậu cũng nghe nữa à? - Dĩ nhiên tôi có nghe mà.
Đến đây. Tôi tìm thấy một trò chơi kỳ lạ ở trong nhà máy.
Một trò chơi?
Jumanji.
Một trò chơi cho những người thích tìm kiếm một lối thoát cho thế giới của họ.
Bạn đổ súc sắc để di chuyển con cờ. Sau đó sẽ đến người kế tiếp.
Và người đầu tiên chạm đích đến sẽ thắng. Cậu có muốn chơi không?
Tôi đã bỏ chơi những trò chơi lớn cách đây 5 năm rồi.
Sarah.
- Nó bị cuốn hút hay có cái gì đó. - Alan, nhìn kìa.
Ban đêm chúng sẽ bay đến, bạn tốt hơn là chạy đi...
Những con vật biết bay thì không thú vị chút nào .
- Cái gì vậy? - Tớ không biết.
- Đóng nó lại đi, Alan! - Được rồi.
Oh, không. Trò chơi nghĩ rằng tớ đã ...
ý cậu là gi, Trò chơi nghĩ ?
Trong rừng bạn phải chờ đợi...
Cho đến khi súc sắc đổ năm hoặc tám.
Trong rừng bạn phải chở đợi nghĩa là gì?
Đổ súc sắc đi!
Tôi nghĩ là một cái giường và một buổi sáng, là những thứ mà thị trấn này cần.
Và thật khó mà bỏ qua, đặc biệt là toàn bộ đồ đạc trong nhà .
Ồ, cậu bé! Tôi quên nơi này rộng bao nhiêu.
Judy, Peter, lại đây nhìn này.
Tôi sẽ đặt một quầy tiếp tân ở đây.
Và một quầy rượu ở đằng kia trong phòng khách.
Nghe hay thật , tôi chắc là cô và các con của cô sẽ rất hạnh phúc ở đây .
Ồ, thật chứ, chúng là con anh trai tôi.
Ông ấy và vợ ông ấy đã chết vào mùa đông năm ngoái.
Đây là cái gì?
Nó chắc là.
Cậu nghĩ như thế nào, cậu bé? Nó đủ lớn cho cậu chứ?
Peter chưa từng nói lời nào từ khi chuyện đó xảy ra.
Oh. Cô xin lỗi. Thật là khủng khiếp.
Được rồi. Chúng con chỉ biết rất ít về cha mẹ.
Họ luôn vắng nhà trượt tuyết ở Saint Moritz, chơi bài ở Monte Carlo...
Hay ở vùng tối nhất Châu Phi.
Chúng cháu thậm chí là không biết họ yêu chúng cháu.
Nhưng khi chiếc du thuyền của tộc trưởng bị đắm, và...
Bố mẹ chỉ kịp viết cho chúng cháu một lời nhắn tạm biệt...
Nó được tìm thấy trong một chai rượu nổi lềnh bềnh giữa những mảnh vỡ.
Xin lỗi.
Họ là những bậc cha mẹ biết hy sinh. Đó là vụ đụng xe ở Canada.
- Cô sẽ gửi cho tôi những giấy tờ làm chứng chứ? - Điều đầu tiên ngày mai.
Cô sẽ nhờ một thợ sửa khoá để mở nó.
Peter, cất đồ chơi của con đi , nhanh lên.
Peter, mang hành lý lên gác.
Sau đó chúng ta sẽ có kem và rượu ngô.
Cái gì? Cái gì vậy?
- Cháu đang lên lầu 6. - Muốn lẩn tránh hả.
Tôi không thấy bất kỳ phân chim nào.
- Nó nói đã nhìn thấy dơi giống như vậy. - Chỉ là những con dơi Châu Phi.
Một đứa trẻ đã nói có một bầy quay trở lại trong 60 giây.
Nhưng chúng ta sẽ không có những con dơi như ở nước Anh.
- Nhưng đó là cái mà nó thấy. - Well, Bất kể nó là cái gì...
Thì bây giờ cũng đã đi.
Dẫu sao những con dơi không phải là điều mà tôi lo lắng trong ngôi nhà này.
Vậy ông lo lắng cái gì?
Well, về phần tôi...
Tôi sẽ không sống trong ngôi nhà mà có một vụ mưu sát.
- Mưu sát? - Yep.
Cậu bé Alan Parrish. Tôi nghĩ bố cậu bé đã làm việc đó.
Có 1001 nơi mà ông ấy có thể giấu xác đứa con.
Đặc biệt nếu ông ta chặt nhỏ thằng bé ra.
Này, ở trên đó hả! Các con không muốn trễ học trong ngày đầu tiên đến trường chứ?
- Không nhìn thấy con dơi nào , thưa bà. - Vậy sao?
Không có gì đáng sợ trong ngôi nhà này.
Cô không thể tin là cô phải gặp hiệu trưởng sau ngày đầu tiên.
Cô phải làm gì đây?
Hãy thư giãn để dùng hết bữa và và hãy nói về chuyện khác.
Chúng cháu tại sao cô có được ngôi nhà này với giá quá rẻ.
26 năm trước, một đứa trẻ tên là Alan Parrish đã từng sống ở đây.
Nhưng một ngày nọ, anh ấy đột nhiên mất tích...
Bởi vì cha của cậu ấy đã chặt nhỏ cậu ấy và chôn vào tường.
Thôi đủ rồi. Cô bị bệnh và cô mệt mỏi với những lời nói dối của con , cô bé ạ.
Tốt. Dẫu sao cũng không có nơi nào để đi trong cái thị trấn ngu xuẩn này.
Và chỉ là những thông tin của con thôi, đó không phải nói dối.
Em có muốn nghe một chút về chuyện xưa không?
Chị có nhớ mẹ và bố không?
- Không. - Nói dối.
Nếu chị không thôi đi, họ sẽ gửi chị đến bác sĩ tâm thần.
Em nghĩ họ sẽ gửi chúng ta đến nơi nào nếu chúng ta ngừng nói?
Nếu cô đến văn phòng, Cô sẽ gọi điện cho cháu.
Xe buýt của trường sẽ đến đây bất cứ lúc nào.
Các cháu vẫn giữ chìa khoá nhà chứ?
Các cháu có nghe cô nói không?
Chào?
- Chào? - Cái gì?
Có lẽ cô nên chờ cùng các con cho đến khi xe buýt đến.
Có phải bố mẹ cháu đã từng đưa các cháu đi xe buýt?
- Không, không - Cháu chắc chứ?
Cô có thể đón cháu.
Không, đừng lo cho chúng cháu. Xe buýt sẽ đến ngay bây giờ mà.
Thôi được. Chúc một ngày tốt lành.
- Em cũng nghe chứ. - Nghe cái gì?
Nó phát ra từ đâu?
Mang nó lại đằng kia.
Lạ thật. Nó bị kẹt.
Jumanji. Một trò chơi dành cho những ai muốn thoát khỏi thế giới của họ.
Bạn hãy đổ súc sắc để di chuyển con cờ. Lượt tiếp theo đến người khác.
Người đầu tiên chạm đích đến sẽ thắng.
Nó là mạch điện tử hay là một thứ gì đó.
Chị đi trước đi.
Được rồi.
Sáu.
Một cái cắn nhỏ có thể làm bạn ngứa, làm bạn hắt hơi và giật mình.
Đừng!
Đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng...
Những con khỉ sẽ làm chậm cuộc hành trình.
Đó là cái gì?
Chị đoán là những con khỉ đến từ trò chơi. Cả những con muỗi cũng vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.