İlk 200 satır.
- Anh là Danny Collins? - Phải.
Chúa tôi!
- Tôi bật nhạc trong khi nói chuyện được chứ? - Vâng.
- Nó trông rất tuyệt phải không? - Chắc chắn rồi.
Anh làm một điếu chứ?
Không, cám ơn!
Album này sẽ tuyệt lắm đây. Sao anh lại ở đây?
- Xin lỗi? - Người có ảnh hưởng với anh. Anh thích ai?
Ai khiến anh cảm thấy mạnh mẽ?
Tôi nghĩ... Nếu tôi buộc phải nghĩ...
Khoan đã.
30 tháng 6 năm 1971.
Guy Deloach tuổi vị thành niên, Danny Collins.
Cho Chime Mag.
Gì cũng được. Đó là tác phẩm của anh mà.
Anh viết giống hệt Lennon, anh bạn.
Đó là... Cám ơn!
Tôi nghĩ có lẽ anh ấy là... anh biết đấy, ông ấy khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Chúa tôi!
Anh sẽ trở nên vĩ đại đấy.
Giàu có và nổi tiếng.
Nhiều phụ nữ hơn.
Tôi nói với anh điều này, và tôi phải hỏi rằng,
Vì sao anh lại ngồi đây và nhìn tôi như thể thông tin đó...
khiến anh sợ hãi?
Vì đúng là như thế.
Jesus H!
Danny, Danny, Danny, Danny...
- Chúc may mắn, Danny. - Cứ nói với tôi đó là của ai đi!
Danny!
Này, cô gái! Chuyện gì thế?
Cô nàng ngọt ngào, tôi sẽ hát bài hát của mình.
Cho em!
Em mạnh mẽ trong khi anh yếu đuối.
Với nụ hôn lên đôi má anh.
Chúng ta có thể bay thật xa.
Tình yêu của anh!
Em yêu!
Này, cô gái!
Chuyện gì thế?
Cô nàng ngọt ngào, anh sẽ hát tặng em!
Này, cô gái!
Chuyện gì vậy?...
Xin lỗi, Ngài Collins! Tôi có thể chụp một tấm được chứ?
Nhanh thôi. Nhanh lắm, mẹ tôi sẽ chết mất.
Tôi mong là không.
- Tuyệt vời. - Sắc đẹp...
- Tôi sẽ tweet cho ngài. - Tuyệt.
Buổi diễn hay đấy, ông bạn.
Tuyệt vời.
Này, Sylvia Plath, ông ổn chứ?
Nếu tôi làm gì cũng được như ca hát thì chắc là ổn.
Anh biết đấy...
Có chút chán nản trong ngày sinh nhật thôi, tôi đoán vậy.
Được rồi, mọi người! Ông bạn của tôi cần nghỉ ngơi một lát.
Tạm biệt, Danny!
Sally, cám ơn đã đến đây. Gởi lời của tôi đến cha cô nhé, Kate!
Anh có thấy những cô áo vàng ở hàng trước không?
- Họ ăn kẹo cam thảo suốt cả buổi diễn. - Anh đâu thể chọn người hâm được, Danny.
Ba người trong số họ. Mỗi người lại già hơn người kia.
Ăn cả một gói kẹo trong suốt đêm diễn.
Chỉ ngồi đó và nhai kẹo trong suốt hai tiếng.
Bảng xếp hạng mới đang tăng.
Anh nên kiểm tra trên đường về nhà.
Được rồi, tào lao thế đủ rồi.
Vậy mai là sinh nhật anh, đó là vấn đề của anh à?
Những sản phụ châu Phi nuôi sống một nửa ngôi làng từ bầu vú của họ.
Những phụ nữ đó mới gặp vấn đề. Chứ không phải anh.
- Anh nói đúng. - Đúng vậy.
Dĩ nhiên là tôi đúng. Lúc nào tôi cũng đúng.
Vậy giờ anh sẽ về nhà và gây ngạc nhiên cho cô vợ sắp cưới bằng nửa tuổi anh,
người sẽ ném anh vào bữa tiệc bất ngờ ngày mai,
mà tôi chưa nói với anh,
và kể cho những người phụ nữ châu Phi bị đau vú vấn đề của anh.
Được chứ?
Được.
Hẹn gặp anh ở bữa tiệc bất ngờ của tôi.
- Này! - Gì vậy?
Buổi diễn hay lắm.
Thật đấy.
Được rồi.
Tôi sẽ mở ngay thôi. Buổi diễn thế nào, ngài Collins?
Anh về rồi đây.
Em yêu?
Em đang tắm.
Em sẽ ra trong một phút nữa. Em đang cạo lông.
Tối nay em làm gì thế?
Just busywork around here.
Em luôn bận rộn mà.
Chúng ta có một căn nhà lớn. sẽ làm một người luôn bận rộn vì nó, đúng không?
- Phải, em yêu. - Vâng, một lát nữa thôi.
Em biết đấy... Chúa ơi, Sophie!
Sao?
Được rồi, thằng bé ra ngoài rồi à? Em có nói gì với nó không?
Vì anh không cần phải nói nhảm mỗi khi anh bước vào nhà mình.
Nó là fan của anh. Nó chỉ cố gây ấn tượng với anh.
Phải, và nó thất bại rồi.
Anh sẽ nghỉ ngơi trước bữa tiệc của mình.
Chết tiệt, Frank!
Ngạc nhiên chưa?
Ô không thể nào! Em đã làm điều này à?
Các bạn phải biết là không nên gây bất ngờ cho một người ở tuổi tôi chứ.
Các bạn sẽ làm tôi đau tim mất.
Cô ấy trông như Jackie O hồi còn trẻ.
- Trông tôi thật lố bịch khi ở cùng cô ấy. - Đúng vậy.
Chắc sẽ phải buộc cô ấy ký thỏa thuận trước hôn nhân?
Đúng vậy.
Tôi quá già để làm điều này.
Phải.
Chúa ơi, Frank! đừng đưa tôi tất cả hàng "ngon" trong cùng một lần thế!
Anh đã kiếm được 10% trong tối nay đấy.
Anh muốn tôi nói gì đây?
Danny, trông anh quá bình thường khi đứng cạnh cô nàng phê thuốc kia.
Người không thể che bầu ngực của mình lại trong quá 5 phút.
Thỏa thuận trước hôn nhân? Ai cần nó chứ?
Ý tôi là hiển nhiên rồi. Anh đã có ba đời vợ.
Nhưng với cô nàng này thì phải có giải pháp.
Nhìn kìa, tôi có thể nhìn thấy âm đạo cô ta.
Dễ thương thật.
Cám ơn! Tôi sẽ làm.
Vậy thì...
Tôi biết anh hâm mộ Lennon thế nào.
Nên tôi bắt đầu phung phí thời gian trên mạng
và có liên lạc với chàng trai này. Cậu ta là một người sưu tầm.
Tôi nói với anh ta là tôi muốn tặng anh một thứ gì thật đặc biệt.
Chúa ơi!
Tôi đã giữ nó trong ba tháng.
Không, khoan đã!
Anh có nhớ cuộc phỏng vấn khi anh còn là một chàng trai trẻ không?
Tên nó là... Chime Magazine.
Fella named Deloach?
Có lẽ thế. Tôi không biết nữa.
tôi không biết anh đã nói gì với cậu ta.
Ý tôi là anh đã nhắc tới Lennon hay cái gì đó.
Nhưng không sao, cái chính là...
Lennon đã đọc nó.
Bài phỏng vấn.
Và...
Ông ấy đã viết cho anh một lá thư.
Anh đang nói cái quái gì thế?
John Lennon đã viết cho anh một bức thư
vào năm 1971.
Ông ấy gửi nó cho anh qua anh chàng Deloach này.
Deloach "đánh hơi" thấy tiền. Hắn ta giữ nó, không nói cho anh biết.
Và rồi Deloach chết.
Nhưng đó không phải vấn đề chính. Cái chính là...
hắn đã bán bức thư đó cho một nhà sưu tầm.
Anh có tin chuyện này không?
Tôi chưa hiểu, Frank!
Mở cái hộp ra đi!
John Lennon đã viết cho anh một lá thư vào năm 1971.
Anh có tin nổi không?
Đọc nó đi!
Gởi Danny Collins!
Yoko và tôi đã đọc bài phỏng vấn của cậu.
Trở nên giàu có và nổi tiếng không làm thay đổi suy nghĩ của cậu.
Nó không làm vấy bẩn hoạt động nghệ thuật của cậu.
Chỉ mình cậu làm được điều đó.
Vậy cậu nghĩ gì về điều này, Danny Collins?
Hãy trung thực
với âm nhạc của mình.
Hãy trung thực với chính mình.
Số điện thoại của tôi ở bên dưới.
Hãy gọi cho tôi. Chúng ta sẽ cùng thảo luận chuyện này.
Chúng tôi có thể giúp được cậu.
Yêu cậu, John.
Thật điên rồ, phải không?
Tôi đã giữ nó cả tháng nay.
Anh về rồi đây.
Anh làm gì thế?
Xếp đồ.
Chúng ta sẽ đi đâu?
Không phải chúng ta, mà là anh.
Anh đi đâu?
Ở đâu?
- Hắn ta ở đâu? - Ai?
Bất cứ ai mà em lên giường cùng.
Danny, em không hiểu anh đang nói gì.
Thôi nào Sophie!
Anh không vào bằng lối anh thường vào
nên bọn trẻ ngoài kia không thể gọi em và ngăn anh được.
Được rồi, nghe này! Anh sẽ không nổi điên. Anh hứa với em, anh sẽ không nổi điên.
Anh chỉ muốn biết thằng khốn nào trong nhà anh. Có vậy thôi.
Này, bất kể mày ở đâu, được rồi, tao hứa sẽ không nổi điên.
Tao chỉ muốn nhìn thấy mặt mày thôi.
Ra đây đi!
Được rồi.
Busywork.
Judd! - Không, "việc bận"
Tao sẽ gọi mày là "việc bận". Vì cô ấy hay bận việc mà.
Giờ anh hiểu rồi.
Những đứa trẻ, em, và "việc bận" của em.
Em cứ ở đây một thời gian, nếu em muốn.
Anh sẽ ổn thôi. Em còn trẻ mà, cứ vui vẻ đi!
Anh đang tìm cuốn sổ địa chỉ.
Anh cần một địa chỉ trong cuốn sổ đó. Nó đây rồi.
Sophie!
Em sẽ phải ký thỏa thuận trước hôn nhân, dù thế nào đi nữa.
Em biết đấy, em sẽ không bỏ lỡ một món tiền lớn.
Nếu nó làm em cảm thấy khá hơn.
No comments yet. Be the first to leave one.