Suite Française

Suite Française (Suite Française)

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

Suite Francaise 2014 720p BluRay x264 DTS-RARBG
Suite Francaise 2014 1080p BluRay x264 DTS-RARBG
Suite Francaise 2014 BluRay 720p DTS x264-EPiC
Suite Francaise 2014 1080p BluRay REMUX AVC DTS-HD MA 5 1-RARBG
Şunun yorumuyla nhimthuan
dành cho Bản BluRay thời lượng 01:47:56

Etiketler

BluRay
x264
720p
720
TS
1080
HD
REMUX
Yayınlandı: 2015-07-29
İndirmeler: 63
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

PARIS, 03/06/1940

BUSSY, TRUNG TÂM NƯỚC PHÁP. Một tuần sau.

Mọi chuyện bắt đầu với một cơn bão vào tháng Sáu.

Những ngày trước đó, bom của Đức

lần đầu tiên rơi xuống vùng ngoại ô Paris.

Những người hoảng sợ chạy trốn khỏi thành phố theo mọi cách có thể.

Nhưng sâu trong vùng nông thôn, cảm giác cuộc chiến vẫn còn ở rất xa.

Và tôi vẫn còn bận tâm đến

cuộc chiến của riêng mình. Gần với nhà mình hơn nhiều.

Con chưa thay đồ sao?

Chúng ta sẽ muộn mất.

Mẹ thực sự nghĩ ta nên ra ngoài hôm nay?

Sao lại không chứ?

Mẹ chồng tôi. Phu nhân Angellier.

không chấp nhận được viễn cảnh bại trận.

Ngay cả khi những người tị nạn từ Paris bắt đầu ùa đến.

Ba năm trước, tôi kết hôn với người con trai duy nhất của bà

theo ước muốn của bố tôi. và dọn đến Bussy.

Trong lúc Gaston đi xa chiến đấu,

bà nghĩ tôi nên học cách điều hành gia sản của anh ấy.

Mỗi tháng chúng tôi ghé thăm các tá điền

vào chủ nhật, vì Phu nhân biết các nông dân sẽ có ở nhà.

Đừng ồn ào, nếu con muốn biết họ thực sự sống ra sao.

Bà ấy thích bắt quả tang họ.

Tôi ghét từng phút của chuyện này.

- Bà có tin tức gì từ con trai không? - Không.

Đã hơn một tuần rồi. Còn cô?

Không có tin tức gì từ cả hai đứa.

Người ta nói Paris sẽ sụp đổ.

Người ta nhiều chuyện lắm.

Lucile?

Phu nhân, trang trại này quá rộng,

chúng tôi thật vất vả khi thiếu các chàng trai.

Cộng dồn tiền nợ của họ vào tháng sau.

Nếu tôi chấp nhận ngoại lệ nào,

Gaston sẽ không còn nhà để mà trở về nữa.

Nó chiến đấu vì cái gì chứ?

Đi thôi Lucile. Chúc buổi sáng tốt lành.

Họ không muốn trả tiền thuê, nhưng họ không đắn đo

mua vớ lụa cho cô con gái mình. Con có thấy không?

Mẹ biết có vẽ khắc nghiệt, nhưng nếu họ biết điểm yếu của mình,

họ sẽ vắt kiệt con đấy.

Khi Gaston trở về nhà, nó sẽ thấy mình có một người vợ

biết cách làm một bà chủ đất.

Dừng lại. Dừng xe lại!

- Chúng ta nên quay lại. - Không.

Chúng ta còn phải mua khoai tây, và còn bốn nhà nữa phải thu tiền.

Đồ điên!

- Cái bao trông có vẻ nặng. - Anh ấy vác được.

- Chúng tôi phải trả bao nhiêu? - Bốn franc.

Cám ơn!

Có rất nhiều xe trên đường. Từ Paris.

Bố tôi nói

"Nếu con muốn biết bản chất con người là gì, hãy khơi mào một cuộc chiến".

Chuyện gì vậy?

Đi xem hàng người này dài đến đâu.

Đi tiếp đi!

Đi tiếp đi!

Thứ lỗi, Phu nhân! Không phải vì tôi, nhưng vợ tôi mệt lắm rồi.

Chúng tôi đi bộ từ Paris. Chúng tôi nghỉ trong xe cô được không?

- Vâng, tất nhiên rồi. - Cám ơn!

Chúa ơi!

- Của chúng ta đấy ư? - Của chúng. Luôn là của chúng.

Anna!

Anna! Anna!

Cám ơn!

- Lucile! - Chúng ta nên tránh đường cái.

Cô đưa chúng tôi đến thị trấn gần nhất được không?

Này anh kia!

Tránh xa xe tôi ra!

Lucile, lên xe đi!

Khi mẹ bảo con làm gì thì con nên làm ngay.

Bọn trẻ!

Hóa ra đây là chiến tranh.

Paris bất thình lình đổ ập xuống Bussy.

Phụ nữ và trẻ em chạy trốn những quả bom, tìm kiếm lương thực và chỗ trú ẩn.

Nhưng kẻ thù đã theo chân họ đến đây.

Tránh đường!

Phu nhân Perrin. Tôi là Lucile Angellier, vợ của Gaston.

Tránh ra nào! Cô phải đi đi! Chúng đang đến.

NHỮNG NGƯỜI DÂN BỊ BỎ RƠI, HÃY TIN TƯỞNG BINH SĨ ĐỨC.

Hỡi đàn ông và phụ nữ Pháp! Trong thời khắc đau thương này,

tôi nghĩ đến những người tị nạn không may...

đang đổ dồn trên những con đường, hoàn toàn bị tước sạch mọi thứ họ sở hữu.

Tôi xin bày tỏ với họ lòng trắc ẩn và mối lo âu.

Hôm nay dù cõi lòng tan nát, tôi phải thông báo với các bạn

rằng chúng ta phải ngưng chiến đấu.

Tôi đã nói chuyện với kẻ thù tối nay để hỏi xem liệu họ đã sẵn sàng...

cùng chúng ta tìm kiếm một giải pháp...

cho việc chấm dứt các hành động chiến tranh.

Nỗi sợ đã bao trùm cả thị trấn.

Có tin đồn cho rằng một trung đoàn đang tiến đến Bussy.

Tôi chỉ để lại những thứ thiết yếu trong văn phòng Gaston.

Phu nhân Angellier thà thấy đồ đạc của anh ấy bốc cháy

hơn là nằm trong tay một trong những người lính Đức.

Hỡi đồng bào Bussy,

một thảm kịch khủng khiếp đã ập xuống đất nước chúng ta.

Hàng triệu người đã phải rời bỏ nhà cửa.

Hàng ngàn người đã mất mạng.

Và số phận của cả một thế hệ những thanh niên dũng cảm

vẫn còn chưa rõ.

Chỉ Chúa mới biết điều gì dành sẵn cho tất cả chúng ta

và đất nước mà chúng ta không thể gọi là của mình nữa.

Chúng ta phải sát cánh bên nhau,

bỏ qua mọi mối hiềm khích, mâu thuẫn với hàng xóm của mình.

Chúng ta phải hợp nhất thành một khối, một gia đình dưới chân Chúa.

Chúng đã đến đây.

Hãy cùng cầu nguyện!

Anna, đứng lên!

Dưới sự ủy quyền và chữ ký

của Thống chế Petain,

một hiến pháp mới của nhà nước Pháp đã được ký kết

đảm bảo các quyền của công dân, của gia đình

và của quốc gia. Các người đã bại trận.

Từ giờ chúng tôi sẽ nắm quyền.

Mọi vũ khí phải được giao nộp

tại tổng hành dinh Đức vào sáng mai.

Như lãng tụ của chúng ta đã viết,

"Thanh gươm sẽ trở thành lưỡi cày, và từ nước mắt chiến tranh..."

- Chúng sẽ ở đây bao lâu? - Mẹ không biết.

Mẹ thà chết còn hơn phải sống với bọn Đức.

Những người đã được lệnh cung cấp chỗ ở cho các sĩ quan

nên trở về nhà và chuẩn bị nghênh đón họ.

Chúng ta không nhìn hắn. Không nói chuyện với hắn.

Phu nhân!

Phu nhân Angellier, tôi là Trung úy Bruno Von Falk.

Chắc các vị đã được báo tôi sẽ đến?

Phu nhân.

tôi sẽ cố không gây phiền phức cho bà.

Tôi chỉ yêu cầu một phòng và một nơi để làm việc.

Thứ lỗi!

Hy vọng các vị không phiền, nhưng tôi không thể đến trễ.

Hắn không nói gì về con chó.

Cầu Chúa phù hộ những món quà chúng con sắp được nhận.

Cầu Chúa phù hộ những người không thể chia sẻ phần thưởng của mình với chúng con.

Hãy hướng dẫn họ khỏi hiểm nguy. Giữ an toàn cho họ.

- Amen! - Amen!

Phu nhân!

Tôi có thể có được...

chìa khóa chiếc đàn dương cầm và bàn làm việc được không?

Tôi hứa danh dự chúng sẽ được đối xử tử tế.

Marthe sẽ đưa chìa khóa cho anh.

Chúc buổi tối tốt lành.

Hắn sẽ chơi bản Quốc ca Đức cho mà xem.

Cô đã tìm được chỗ ở chưa?

Rồi, cám ơn cô!

HÃY CẢNH GIÁC SỰ BẠO NGƯỢC ĐÁNG GHÊ TỞM CỦA BỌ DO THÁI.

Cô đã đọc cái này chưa?

Chúng ta phải xài tiền Đức. Không thể ra ngoài sau 9h.

Và chỉ Chúa mới cứu được cô nếu cô bị phát hiện nghe De Gaulle phát biểu trên đài.

- Nhà cô có ai không? - Một sĩ quan.

Đó là cái giá phải trả vì có căn nhà đẹp nhất làng.

Còn cô?

Không ai cả. Lợi ích của việc có căn nhà tồi nhất.

Sao cô ta lại nhìn tôi như thế?

Cô không biết sao?

Mẹ chồng cô chuyển cô ta và bố mẹ cô ta vào một kho thóc.

rồi bà ta đưa một người tị nạn từ Paris vào nhà họ.

Tăng gấp đôi tiền thuê.

Tên, nghề nghiệp, địa chỉ?

Benoit Labarie. Nông dân. Lãnh địa Montmort.

Tiếp theo!

Tên, nghề nghiệp, địa chỉ?

- Tử tước. - Benoit.

- Tử tước. - Thứ lỗi!

Hôm qua vợ con anh có đến nhà thờ. Anh đã ở đâu?

Đi làm. Mà bà quan tâm chuyện đó làm gì?

Benoit. Anh nên cẩn thận khi nói chuyện với họ.

Chúng ta là tá điền của họ mấy thế hệ rồi.

Họ chẳng cho chúng ta điều gì ngoài nỗi thống khổ.

Hối lộ trong tiếng Pháp là gì, Bonnet?

Tôi mong Ngài xem chúng là một món quà.

Một món quà?

Ngài không phiền nếu ta nói chuyện riêng chứ? Đây là vấn đề khá tế nhị...

Không phiền anh nữa, Bonnet.

Mời ngồi.

Đó là chuyện Bonnet ở với chúng tôi tại Chateau (Lâu đài).

Anh ta đến từ một gia đình tử tế.

Tôi rất coi trọng việc cho những người giống nhau ở chung.

Tất nhiên rồi.

Và tất cả người dân Bussy

phải tuân thủ luật pháp như bao người khác.

Dù ông có là thị trưởng hay tử tước gì đó.

Tôi chắc ông sẽ đánh giá cao điều đó.

Đó là chuyện vợ tôi.

Bà ấy không thoải mái với ý nghĩ có người sống cùng chúng tôi.

Có thể chúng tôi có thể đề xuất thứ gì khác ngoài nhà ở của mình.

Còn Trung úy của tôi thì sao?

Tôi chắc chúng tôi có thể tìm cho anh ta một chỗ khác.

Anh ấy có thể sống ở trang trại Labarie, cũng thuộc lãnh địa của chúng tôi.

Vào trong đi các con!

Tôi e là chúng ta phải tập làm quen đi, cùng với mọi thứ khác.

Đã lâu rồi thị trấn chúng tôi không có đàn ông.

Những bà mẹ Pháp nhìn lính Đức với ánh mắt khinh bỉ

và cầu Chúa nguyền rủa họ.

Nhưng những phụ nữ trẻ thì khác.

Cô thật đẹp. Tên cô là gì?

Celine.

C-E-L-I-N-E.

Celine, mẹ nói chuyện với con một lát được không?

More Vietnamese subtitles for Suite Française

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left