Wasabi

Wasabi (WASABI)

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

Wasabi 2001 720p BluRay DD5 1 x264-DON
Şunun yorumuyla knnam
Sync từ sub của firefly04

Etiketler

BluRay
x264
720p
720
Yayınlandı: 2016-11-25
İndirmeler: 72
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

WASABI

Đây là câu chuyện về một người tên Hubert.

Hubert Fiorentini.

47 tuổi.

Nặng 92kg.

Cao 198cm.

Đó là người không làm hại cả một con ruồi.

Nhưng người đàn bà này không phải là ruồi.

- Hubert, anh làm quá rồi. - Anh phải chờ lệnh chứ.

Tôi chẳng nghe thấy gì cả.

Tao sẽ mang mày tới chỗ nào nói chuyện được.

Tôi phải đi gặp Squale. Thẩm vấn hắn đi. Đừng để hắn lừa các anh đấy.

Chào, Hubert đây.

Ông Fiorentini. Tôi Van Eyck đây.

Tôi biết ông rất bận rộn,

nên thông cảm việc ông bỏ qua mọi tin nhắn của tôi.

Ông Van Eyck, vào thẳng vấn đề đi.

Ông lại nợ. Lần thứ 3 trong tháng rồi.

Nếu không thanh toán tài khoản của ông sẽ bị xóa đấy.

- Ông hiểu chứ? - Tôi đi đây.

Không!!!

Ông gọi tôi hả?

Hubert, sao vậy? Cậu khó ở à?

Không. Giờ tôi đang bình thường.

Cậu không thể đánh người tùy tiện được.

Nếu ông nói về ả, mà thực chất là thằng đực rựa đó...

Mặc kệ thằng đó.

- Tôi đang nói về người khác. - Người khác? Người nào?

Hubert, nghĩ kĩ vào.

Ừ thì có một thằng trẻ nhảy vào.

Tốt. Tiếp đi...

- Nó quay lại nên bọn tôi đã đánh nhau. - Còn gì nữa không?

Ở cầu thang có một thằng nói cái gì đó...

mà tôi không nghe được.

Nó nói... " - Bố tôi là cảnh sát trưởng. "

- A, tôi quên mất. - Nhưng nó thì nhớ đó.

Hiện bố nó không ở thành phố. Cậu mau đi xin lỗi nó đi.

- Tôi nên nói gì bây giờ? - Nói gì chẳng được...

Bảo là cậu tưởng nó là xã hội đen.

Nhưng còn thằng chuyển giới...

- Nó ở đâu? - Cậu nghĩ sao?

Chào cậu. Là tôi đây. Cậu nhớ tôi chứ?

Tôi va vào cậu tối qua.

Đừng lo, không phải tôi muốn bắt cậu đâu.

Tôi đến...

Tôi đến để xin lỗi.

Tôi không nhận ra cậu. Tôi không biết cậu là con của...

Nước...

Tôi tưởng cậu là kẻ xấu.

Du côn. Mặc đồ đen.

Tôi xin lỗi. Thôi, tôi đi nhé.

Xem ra anh đang vui. Nói chuyện được không?

Sofia, giờ anh đang bận.

- Anh lúc nào chả bận. - Chủ nhật có nghỉ mà.

- Đúng, nhưng anh lại đi chơi golf. - Thì anh cũng phải thư giãn chứ.

Thế nên em mới gọi cho anh. Chơi golf xong mình ăn tối nhé.

Anh không đói. Mình gặp sau nhé.

Anh ta không đói.

Lần đầu nghe lí do đó đấy.

- Hắn không nói. Bọn tôi cố lắm rồi. - Hắn chịu được tất.

- Tôi thử nhé? - Xin mời.

Nếu anh rảnh rỗi quá.

Thuốc lá chứ.

Ngài hiểu phụ nữ ghê.

Tự nhiên thôi. Đàn ông và phụ nữ sinh ra cho nhau mà.

Tôi đang nghe đây. Các bạn cô đang ở đâu?

Chà, cây bút đẹp ghê.

Quà tặng đấy. Chỉ dùng những dịp đặc biệt thôi. Tiếp tục đi.

Một phụ nữ tặng ông à?

Món duy nhất. Sau đấy cô ấy đã bỏ đi.

Chỉ để lại cái này.

Nào, cho tôi tên ngân hàng đi.

Ngân hàng l´Etoile.

Cả băng sẽ ở đó.

Đây là vố cuối của bọn tôi.

Bao giờ?

- Hôm nay. - Mấy giờ?

Ông muộn 30 phút rồi.

Put it out on the wire.

Mọi chuyện ổn chứ? Chúng ở trong à? Anh kiểm tra tòa nhà chưa?

Chết tiệt, không phải hắn chứ.

Mọi chuyện đều ổn. Không hoảng loạn. Chúng ở trong kia và vẫn giữ liên lạc.

Bảo chúng ta sẽ cử người vào.

Tại sao? Ta có yêu cầu đâu.

Sao vậy các quý cô? Sao không đi làm như mọi người hả?

Về đi. Ở đây tôi lo.

Nhanh lên.

Mày làm gì vậy? Tao mới là người ra lệnh. Đứng yên đó không tao bắn thủng đầu tên này!

Mày sẽ không bắn ai cả. Tao là người duy nhất được làm việc đó.

Bạn mày chỉ còn chừng đó thôi. Đầu hàng đi.

Irene, tôi đau đầu quá. Hắn sẽ bắt chúng ta.

Hắn không làm gì được đâu.

Chúng ta có thuốc nổ và súng. Hắn làm gì được?

Hóa ra mày cầm súng. Nhìn cứ như là cái đục ấy.

Câm mồm. Hài thật đấy. Của mày đâu?

- Trời ơi. - Cái đấy giết được cả ngựa ấy chứ.

Bị bắn chắc đau lắm. Mau đưa nó đây.

Tao nghĩ không nên. Mày có thể bị gãy móng đấy.

Đừng có đùa. Đẩy nó qua đây.

Rồi, nhưng tao nói trước rồi đấy.

Haha, thấy chưa các cô? Trông tôi thế nào? Thôi, trò chơi kết thúc.

Tao sẽ đếm đến 10, thật chậm, cho mày theo kịp.

Mày định làm gì? Súng của mày ở đây mà.

1 , 2...

- Thôi ngay không tao cho nổ tung xác giờ. - 3...

và 10.

Sao lại mong được nghỉ ngày hôm nay chứ.

- Hubert, Hubert... - Chủ nhật mà.

Ừ, nhưng với ta thì hôm nào cũng là thứ hai. Tôi vừa gặp cảnh sát trưởng xong.

Sao cậu còn xát muối vào vết thương vậy hả?

Tôi chỉ rót một cốc nước thôi mà?

Nhờ cậu thằng bé phải ở lại bệnh viện dài hạn.

Cha nó rất thắc mắc về phương pháp của cậu đấy.

Ý ông là gì?

Cậu làm nó phải bó bột 2 tháng.

Nên sếp cũng muốn cậu như thế.

Tôi hiểu rồi.

Hubert, kết quả của cậu thì khỏi bàn nhưng phương pháp thì...

- Chúng làm sao? - Là bất hợp pháp.

Có phải miền viễn tây đâu. Ta có các bộ luật, các quy tắc.

Là cảnh sát phải tôn trọng 2 cái đó.

Và nó làm tôi mất 8 người hai năm trước. Tôi vẫn thường mang hoa cho họ đấy.

Họ chết rồi. Chấp nhận đi.

Cậu không có bạn bè, không vợ con...

Phải sống đi chứ. Lập gia đình đi.

Sẽ tốt lắm đấy.

Cậu có vấn đề với phụ nữ à?

Không phải, nhưng...

Cậu có hẹn hò với ai không?

Tôi có yêu một người, nhưng lâu lắm rồi...

Mọi người biết chuyện đó rồi.

Cậu gặp cô ta khi làm việc ở Nhật. Một ngày cô ta đột ngột bỏ đi.

Nhưng đã 15 năm rồi.

- 19. - Thì 19.

Cậu nên bước tiếp đi. Đâu thể nhớ thương cô ta cả đời.

Giúp tôi đi, 2 tháng tới cứ thư giãn.

- Đi mua sắm. - Tôi không thích.

Không thích cũng phải làm. Mua cái gì cậu thích ấy.

Cậu mà mặc áo Armani thì chả độc thân lâu đâu.

- Ông đang đình chỉ tôi hả? - Không, tôi đang cứu cậu đó.

Hãy chứng tó mình không phải chỉ là một cảnh sát mà còn là một con người.

- Em vào chứ? - Đương nhiên.

Em chưa thấy anh mặc như này bao giờ.

- Áo phông anh bẩn hết rồi. - À, em hiểu.

- Gì vậy? - Không, anh cất áo hộ em.

- Mùi gì thơm thế? -Thức ăn đấy.

Không, anh cơ...

- Anh xức nước hoa hả? - Ừ, anh tìm thấy một chai cũ.

- Chai em tặng 2 năm trước ấy hả? - Thật sao?

Vâng.

- Ra giờ anh lại thấy đói à? - Đâu thể ăn bánh mì mãi được.

Anh hết sâm panh, nhưng có Shochu. Vậy được không?

Vâng.

Công việc ổn chứ?

- Có gì buồn cười à? - Em không làm việc nữa.

Em bỏ việc khi chồng mất 5 năm trước rồi.

- Em ăn nem nhé? - Vâng.

Cám ơn anh.

Thật là hoàn hảo, Hubert.

Cảm ơn em. Cũng chả có gì.

Bữa tối đầu tiên sau 2 năm đấy.

- Thời gian trôi nhanh thật hả? - Vâng.

- Ai dạy anh nấu ăn vậy, bạn gái cũ à? - Đúng vậy.

- Em tưởng hai người chỉ quen 8 tháng? - Tin anh đi, 8 tháng học được nhiều thứ lắm.

Em tin anh.

- Anh gọi taxi cho em chứ? - Ngay bây giờ á?

- Sao anh ngạc nhiên vậy? - Anh tưởng...

Chúng ta đã thân hơn một chút, và em sẽ ở lại tối nay.

Thôi để em đi bộ. Thời tiết rất đẹp.

Một kết thúc hoàn hảo cho một buổi tối hoàn hảo.

Sofia, anh không hiểu.

Anh đã rất cố gắng, nhưng anh không tin phụ nữ.

Không dễ vậy đâu. Họ bỏ anh đi hoặc làm anh đau khổ.

Em không muốn làm cả hai, Hubert.

Em chỉ muốn ở cạnh nhau. Đó mới là tình yêu.

Chứ không phải khóc thương một người đã bỏ đi 20 năm trời.

- 19 năm. - Thì 19 năm.

Nếu cô ấy yêu anh cô ấy đã ở lại và hai người đã có con.

Nhưng cô ấy lại bỏ đi, chỉ để lại cho anh vài kí ức và công thức nấu ăn.

Gọi cho em khi anh sẵn sàng.

Tuy em không biết nấu ăn,

nhưng em biết cách đối xử với đàn ông. Con của chúng ta sẽ rất tuyệt vời.

Trông anh tệ lắm. Anh nên đi nghỉ đi.

Anh nghĩ đã đến lúc mình chia tay rồi.

Ông Fiorentini thuộc Sở cánh sát Paris?

Đúng.

Ông có biết bà Miko Kobayashi không?

Có.

- Ông biết cô ấy ở đâu sao? - Vâng, ở nhà xác.

Bà Kobayashi đã mất hôm qua tại Tokyo.

Rất tiếc phải thông báo tin buồn.

Tôi là luật sư Hishibashi. Ngày mai tôi sẽ công bố di chúc của bà ấy.

Ông là người duy nhất được nhắc đến nên tôi mong ông sẽ có mặt.

- Di chúc cô ấy có tên tôi? - Vâng.

Tìm được ông thật không dễ.

- 3 giờ chiều ngày mai nhé? - Tôi đang ở Paris.

Có chuyến bay lúc 5 giờ và 8 giờ 30.

Tôi đã đặt chỗ ở cả 2 chuyến. Vé đang chờ ông.

- Tôi phải xin phép sếp đã. - Tôi đã làm rồi. Ông Squale phải không?

Ông ấy đã đồng ý. Ông có thể ở lại bao lâu cũng được.

More Vietnamese subtitles for Wasabi

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left