İlk 200 satır.
Xin cảm ơn.
Cảm ơn các bạn rất nhiều…
Thưa quý vị, tối nay tôi có một người bạn.
Theo list sẽ hát ở đây, nhưng tôi đề xuất...
thêm một ai đó...
…cũng giống như tôi, cô ấy ở xa nhà.
Và nếu như không phiền thì…
tôi đang nghĩ liệu các bạn có muốn
cô ấy lên đây hát một bài không?
Được chứ? Yeah?
Gretta, cậu lên đây nhé.
Chờ tôi một chút.
Mình nghĩ sẽ rất hay nếu cậu lên trên này và hát một trong những bài hát của cậu.
Mình nghĩ đó là một ý kiến rất tồi đấy.
Thôi nào, Gretta. Đây là New York mà.
- Không. - Các bạn muốn nghe phải không?
Yeah?
- Yeah? - Yes!
Hát đê!
Cậu sẽ rất tuyệt vời đấy.
Xin chào.
Đây là một bài hát mới nên nó chưa được hoàn thiện lắm.
Dành cho những ai đã từng cảm thấy mình cô độc trong thành phố.
Cám ơn.
Thấy chưa?
Bây giờ là 7 giờ sáng. Xin chào, New York…
và chào mừng đến với giờ thứ hai trong buổi sáng của Potsy và Andy.
Này Potsy, cô đã nghe chuyện con chó chưa?
chuyện về cái nhà hàng Hàn Quốc đó?
Ồ tất nhiên rồi. Cô đã biết chưa, Katie?
Ca sĩ tiềm năng mới, để nghe xem. Có gì hay cho tôi nào?
Không, không. Ai là người tiếp theo cho hành trình thú vị này đây?
Không, không, không. Không.
Trời ơi. Không được đâu! Không! Không đỡ được.
Kinh khủng. Kinh khủng quá!
Biến khỏi xe của tôi.
Cho tôi bất cứ thứ gì đi chứ. Một bài hát. Một hit khủng.
Bất cứ thứ gì tôi có thể làm việc cùng ấy. Tôi có đòi hỏi nhiều đâu.
Đúng rồi là chính nó. Tốt đấy.
Cho tới khi anh bắt đầu hát!
Fuck.
Shit.
Mẹ đâu rồi ạ?
Con gái tôi đâu rồi?
Ý bố là sao?
Mẹ con phải làm việc cho kịp hạn cuối. Mẹ nhờ bố trông con hôm nay.
Đi nào.
Giờ con muốn đi đâu? Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên nhé?
Con muốn tới công viên ăn kem, hay sao nào?
Sao con lại muốn thế cơ chứ? Con có phải trẻ con đâu.
Mùi gì thế ạ?
À, mùi xăng đấy. Bố đổ đầy xăng cho xe…
xong làm vãi một ít ra quần luôn.
Không phải rượu đâu.
Bố nghĩ bố có một cuộc họp ở đó.
Con muốn chờ ở đây hay muốn đi cùng?
Bố nghĩ bố phải họp? Có hay không ạ?
Để xem.
Thế này vui quá đi phải không?
Khi tụi bố đến khu nhà này vào năm 92 thì chẳng có ai ở đó cả.
Nó giống như một bãi chiến trường. Toàn là gái gú, trộm cắp.
- Giờ thì hoàn toàn văn minh rồi. - Con biết mà bố.
Con có chuyến tham quan đấy.
Rồi, chúng ta sẽ lên đó. Cố giữ im lặng nhé.
Tôi nghĩ đó là cách hay để thu về lợi nhuận cho công ty.
- Hi, um... - Hey.
Ngoài kia tắc đường à?
Không, giao thông cũng thuận lợi lắm.
Tôi chỉ đi vòng vòng tý thôi.
Chúng tôi vừa chấm dứt mảng bình luận âm nhạc.
Ừ, ý tưởng vớ vẩn. Trước đây nó đã là ý tưởng vớ vẩn rồi.
Giờ nó vẫn vớ vẩn. Không khá lên được đâu.
Chúng tôi đánh giá cao sự thẳng thắn của anh.
Nhưng chúng tôi lại có ý kiến khác ở đây.
Các nhạc sĩ bây giờ hầu hết là mấy ông bạn tuổi teen nhạt nhẽo
thực sự chẳng có gì nhiều để nói và như thế là hay phải không?
Vậy chúng ta đang làm gì ở đây? Nền công nghiệp âm nhạc ổn thôi.
Nó sẽ luôn ổn. Chúng ta lúc nào cũng ổn.
Có lẽ bọn trẻ đúng. Có lẽ đằng nào âm nhạc cũng nên là tự do.
Nghe khá là đáng ngại đấy khi chính giám đốc của công ty ghi âm nói vậy.
Gì cơ? Là sự thật sao?
Cảm ơn Karen. Nói chuyện sau nhé.
Tôi rất cảm kích vì cô đã đến.
Ừ, tất nhiên rồi.
Rất vui được gặp cô.
Tôi mừng vì tất cả chúng ta đã hiểu được vấn đề.
- Thank you. - Yeah.
Ban nhạc tự làm bình luận cho chính âm nhạc của họ…
Như vậy thật chẳng ra gì, Saul, cậu biết điều đó.
10 năm trước, ôi trời, chắc cậu cũng ném đá cái ý tưởng đó đấy.
Nó cũng là một cái gì đó. Đó là một ý tưởng.
Ý tưởng giúp chúng ta thành công. Đó cũng là một mánh hay.
Chúng ta cần sự sáng tạo, không phải mánh khóe.
- Đó mới là chúng ta. - Tôi đã luôn theo anh, anh Mulligan.
Tìm kiếm một bản thu ở những nghệ sĩ tiềm năng
mà anh đã đưa đến đây trong suốt 5 năm qua.
Và có ai trong số đó đã thành công nhỉ? Ai nào?
Dan. Dan.
Gặp lại sau nhé, người anh em Saul.
Dan!
Chúng ta cần nói chuyện.
Quay lại đây, đừng có bỏ đi trước mặt tôi.
Cậu không thể làm thế được. Cậu không thể ép buộc chuyện này đâu anh bạn.
Cậu không thể ép buộc chuyện này đâu.
Đừng có làm như vậy ở đây.
Tôi sẽ làm thế ở ngay tại đây đấy.
Được rồi, đã vậy thì cứ làm đi.
- Bởi vì họ biết. - Mấy người này biết…
rằng họ đang ngồi sau những cái bàn kia…
là vì tôi đã thành lập nên một hãng thu âm độc lập.
Từ quán bar đó đấy, Saul.
Và chúng ta đã thay đổi cách làm mọi việc.
- Nuôi dưỡng và ấp ủ. - Mọi thứ thay đổi. Thời thế thay đổi.
Mọi người cũng phải thay đổi theo nó, Dan.
Như thế này không được đâu. Anh phải đi thôi.
Tôi không có thời gian cho mấy thứ này.
Tôi có những vấn đề riêng của tôi, vậy đấy.
Tôi sẽ lấy danh sách khách hàng của tôi.
Tôi ra khỏi đây đây, tôi biến khỏi đây đây.
Anh đang nói cái gì vậy. Họ đã ký hợp đồng với chúng ta rồi.
Đừng làm phiền cô ấy.
Cô ấy không phải là Jerry McGuire.
Đi thôi, bố.
Tôi lấy luôn bức tranh của tôi. Vậy đấy. Tôi sẽ lấy bức tranh.
Đó là bức tranh của tôi. Tôi bỏ tiền.
Tôi mua nó. Tôi chọn nó đó.
Tôi lấy được rồi.
Không, chưa đâu.
Được rồi. Cứ để đấy.
Tôi sẽ quay lại lấy đó. Nó là của tôi.
Tất cả mấy cái đó là của tôi. Đi thôi con.
Ông muốn một ly nữa chứ?
À, có nhưng sẽ không đâu,
không được, tôi không thể.
Sao cậu ta có thể đuổi việc bố khi mà bố đã tạo dựng nên tất cả chứ?
Có phải bố không?
Con không biết gì về bố mình sao?
Vâng. Con biết mà.
- Con biết những gì mẹ đã nói. - Mẹ con nói gì?
Mẹ nói bố là kẻ thất bại thảm hại.
Mẹ nói mà nghe trìu mến lắm.
Thế còn con? Con nghĩ sao?
Con không hiểu bố lắm.
So...
Bố biết không, 2 năm là quãng thời gian dài trong cuộc sống của một đứa trẻ mới lớn.
- Con học cách nói chuyện như thế ở đâu hả? - Bác sĩ tâm lý của con.
Bác sĩ tâm lý? Giờ con có cả bác sĩ tâm lý cơ đấy.
Vâng. Mẹ nghĩ như vậy sẽ tốt. Con cư xử lạ quá.
Con chẳng có gì là lạ cả.
Con là một đứa 15 tuổi. Con không cần một bác sĩ tâm lý.
Tin bố đi, bố biết. Bố hiểu con hơn bất cứ ai khác.
Vâng, chắc chắc rồi bố.
Bố nói con bao nhiêu tuổi cơ?
Bố nói con 15 tuổi đúng không? Ý bố là con đã 14.
Bố đã nói là 15 hả?
Con có tiền trả cho chỗ bia này không?
Con là trẻ con mà. Con làm gì có tiền trong người!
- Tiền tiêu vặt của con thì sao? - Con mua bao cao su hết rồi.
Gì cơ?
Không, không, không, không, không. Quá nhiều thông tin.
- Con sẵn sàng chưa? - Để làm gì ạ?
Ah!
Vui quá phải không hả? Đừng có mà cười.
- Vui lắm bố ạ. - Ừ. Vậy là con thấy vui rồi.
Chúng ta đã không chạy như thế này kể từ khi con còn nhỏ. Hay thật đấy.
Đây là bố cô à?
Tôi mừng vì anh ở đây,
tôi đã định ra xe...
- Anh có ổn không? - Tôi ổn.
Xin lỗi, là do tôi.
Chúc một ngày vui vẻ nhé.
Bố đã có thể hạ anh ta đấy. Anh ta muốn gây chuyện mà.
Con giúp bố một chuyện, được không? Đừng nói với mẹ hôm nay bố đã bị mất việc.
Nghe này.
Cám ơn bố vì một ngày cực kỳ bình thường.
Gì hả?
Mẹc.
Chào mọi người.
- Chào. - Chào.
- Công việc thế nào? - Ổn cả.
Trông bố có vẻ đói.
Giáo viên của nó thực sự rất lo lắng về nó.
Chẳng đứa con gái nào ở trường giống nó. Nó rất khó gần.
Và những đứa muốn đi chơi với nó toàn là
những thằng con trai lớp trên muốn ngủ với nó thôi.
Ồ thật vậy à? Và em không ngạc nhiên sao...
khi thấy cách nó bước ra khỏi nhà cứ như…
như Jodie Foster trong "Taxi Driver"?
Nó ăn mặc theo cách nó muốn.
Và bất kỳ đứa con gái nào ăn mặc như vậy chỉ muốn một thứ thôi.
Một gã trai chơi hả?
- Không, Dan, nghĩ mà xem. - Một người bố.
Vớ vẩn quá nhé.
Nó cần một vài chỉ bảo thôi .
Vậy, bảo nó đi, bảo đi.
Anh vênh váo bước vào đây như một chú hề vậy.
Anh nói với tôi cách dạy con tôi.
Đứa con anh đón mỗi tháng một lần và quả quyết rằng
anh có chút lương tâm về nó hả? Anh biết không?
30 giây sau khi anh rời khỏi đây…
No comments yet. Be the first to leave one.