İlk 200 satır.
Chàng trai ấy bước đến chỗ tôi Và mời tôi nhảy
Cậu ấy trông khá bảnh bảo Nên tôi nói tôi sẽ thử
Tôi không biết phải làm gì
Nên tôi nói nhỏ tôi yêu cậu
Cậu ấy cũng nói yêu tôi Và rồi trao tôi một nụ hôn
Rồi cậu ấy ngỏ lời cầu hôn tôi
Và mong tôi mãi ở bên cậu ấy
Tôi vui suýt khóc Và rồi cậu ấy hôn tôi
Phim Bảo mẫu phiêu lưu ký à?
Thật đấy à, Lara Jean?
Đây không phải lúc tưởng tượng mình sống trong phim thời thập niên 80 đâu.
Trừ hôm nay. Nó khác vì nó không phải tưởng tượng.
Mà là đời thật của chị.
- Trông chị khác không? - Chà...
Không.
Em chẳng thấy khác.
Khác thế nào?
Trông chị giống một người có bạn trai.
Chị giống người chưa chuẩn bị khi anh ấy sắp đến thì có.
Chị đã tắm chưa?
Ra ngoài.
Phải tắm thôi.
Người ta nói chuyện cổ tích không có thật.
Nhưng đôi khi…
hạnh phúc mãi mãi là thật.
Từ lúc bắt đầu đọc truyện ngôn tình mình đã luôn nghĩ về lúc này.
Cuộc hẹn hò đầu tiên của mình.
Trông con thế nào?
- Hoàn hảo. - Nhìn con tuyệt lắm.
Được rồi.
Chào em.
Chào anh.
Có gì mới không?
- Không. - Không à?
Có quà cho em này.
- Cám ơn anh. - Kitty này.
- Cho em này. - Em thích hoa đồng tiền lắm.
- Bác Covey. - Cháu chọn nhà hàng nào?
Bác biết vài chỗ ngon lắm.
Bố à? Đây. Bỏ hoa vào nước giúp con.
Nói to lên. Về lúc 11 giờ!
Về lúc 11 giờ.
- Rồi, vui vẻ nhé. - Đừng vui quá nhé.
Tạm biệt.
Trời ơi, em chưa từng đến Cardona.
Chỗ này được đấy.
- Em háo hức quá. - Thế à?
Tuyệt quá. Vâng!
- Anh nghĩ em sẽ thích. - Trời ơi. Đẹp quá.
- Cho quý cô. - Cám ơn.
- Và quý ngài. - Cám ơn.
Thực đơn ở đây to nhỉ.
Thực đơn càng to thì nhà hàng càng sang. Ai cũng biết mà.
Thực ra là nhà hàng hai dĩa.
Họ cho ta hai cái dĩa để có cái dùng khi làm rơi một cái.
Không phải đâu.
- Thật đấy. - Không phải.
- Nhìn này. Sẵn sàng chưa? - Đừng.
Thôi đi Peter. Xấu hổ quá.
- Gì vậy? - Tại sao...
Peter.
May là anh có dự phòng.
Đây là lần đâu em hẹn hò.
Em chưa từng được làm bạn gái.
Mong là em làm tốt.
Này. Đưa chìa khóa cho em.
Em thật sự muốn lái à?
Giờ em lái giỏi rồi!
Em sợ lái xe trong tuyết, nhưng đoán xem?
Không có tuyết.
- Được rồi. Đừng giết cả hai đấy. - Vâng!
Làm ơn?
Sao em biết chỗ này?
Em có cách riêng.
Được rồi, anh viết một điều ước, rồi gửi lên trời.
- Đó đâu phải điều ước. - Là sao?
Đó không phải điều ước vì nó đang xảy ra mà.
- Sao? - Sao?
Sao thế?
Em không muốn nó kết thúc thôi.
Em đang nghĩ đến việc ta chia tay à?
Em chỉ nghĩ thoáng qua nó thôi. Chỉ là...
Thì bảo ý nghĩ đó của em biến đi.
Đừng nghĩ đến việc chia tay vào buổi hẹn đầu.
Em chỉ không muốn ta làm tổn thương nhau.
Anh hứa sẽ không làm tổn thương em.
LJ VÀ PK
Em hứa sẽ không làm tổn thương anh.
- Anh thích không? - Có.
- Nhìn kìa! Tuyệt quá. - Em viết đẹp đấy.
Ta làm được.
Em làm được mà.
Cho nó đầy đi.
Tuyệt quá.
- Ôi trời ơi! - Nó bay rồi.
Làm được rồi.
Đẹp quá.
Giờ mọi người thấy tên viết tắt của ta rồi.
Em sẽ không quen được với độ sâu của xe anh mất.
- Nó...Ừ. - Nó cao quá.
Nó là một chiếc xe khá cao.
Lúc em xuống, cảm giác như ngã ấy.
Vậy em nên đợi anh qua cửa bên em để đỡ em xuống.
Vậy...
thấy lần đầu hẹn hò thế nào?
Nói với anh như thể em vừa hẹn hò với người khác vậy.
Nó...
hoàn hảo.
- Thế à? - Ừm.
Được rồi, ngủ ngon nhé.
Ừ. Ngủ ngon.
Ngủ ngon.
Gập phần lớn hơn ở tay phải lên phần nhỏ hơn ở tay trái.
Chị có chắc ta phải mặc thế này không? Bọn khác sẽ không mặc đâu.
Ta sẽ mặc Kitty à. Vì bố muốn vậy.
Trông hai em tuyệt quá. Chị thích Tết Hàn quá.
- Ước gì chị được ở đấy. - Bọn em cũng vậy.
- Em sẽ gửi thật nhiều ảnh. - Sắp đến giờ rồi.
Đi thôi!
Các cô gái của bố.
Ôi không. Bắt đầu rồi đây.
Như hai bông hồng nhỏ xinh vậy.
Là Margot à?
Ước gì có con ở đây.
Con cũng vậy.
- Yêu mọi người. - Tạm biệt.
Chị làm được rồi.
Đúng, em tưởng chị không làm được.
Chào buổi sáng. Trông hai cháu tuyệt lắm.
- Cảm ơn! - Của anh đây bác sĩ.
Cảm ơn, Jasmine.
Con thấy lạc lõng khi không mặc hanbok chưa.
Vâng thưa mẹ. Buồn ghê.
Cảm ơn ạ.
- Uống bia không Dan? - Được thôi.
Anh có hẹn họ với ai không Dan?
- Carrie! - Hỏi thôi mà.
Không có nghĩa là anh sẽ độc thân cả đời đâu.
Bố nói việc bọn mình gìn giữ di sản Hàn Quốc rất quan trọng.
Nhưng mình biết lý do cả nhà luôn nỗ lực vào những ngày lễ
là vì việc ở cạnh gia đình mẹ làm bố thấy gần mẹ hơn.
Vậy là cậu có bạn trai à?
Không có ý xúc phạm,
nhưng mình luôn nghĩ cậu thuộc kiểu lên đại học mới hẹn hò.
Tên anh ấy là Peter, và anh ấy hẹn hò với Lara Jean
là nhờ em, vì lúc đầu anh ấy còn không biết chị ấy.
nhưng em gửi thư tình bí mật chị ấy viết,
thực ra là viết năm cái.
Rồi họ giả vờ hẹn hò để làm người yêu cũ anh ấy ghen,
và để chị ấy giấu tình cảm,
nhưng mọi thứ hóa kỳ quặc và họ hẹn hò thật,
và giờ họ là bạn trai và bạn gái thật và họ rất đáng yêu.
Chuyện dễ thương đấy.
Hơi trẻ con, nhưng dễ thương.
Cho Haven xem ảnh anh ấy đi.
Thôi đi. Đây là bạn trai của cậu á.
Ừ, sao?
Rất tiếc phải nói với cậu điều này,
mình thấy một đoạn video anh ấy mây mưa với ai đó ở bồn nước nóng.
Ừm...đó là mình.
Không như cậu nghĩ đâu. Tụi mình hôn thôi.
Quả là...
khá ngầu đấy.
Bố muốn ăn kem. Các con ăn không?
- Vâng. - Vâng.
Của con này.
Cảm ơn bố.
Khi Kitty gửi thư của mình, mình nghĩ cuộc đời mình đã kết thúc.
Trong nhiều tuần, mình đã cầu nguyện thư của John Ambrose bị lạc.
Và khi mình không nghe tin gì. mình tưởng cơn ác mộng đã hết.
Nhưng có vẻ như là không.
Lara Jean thân mến,
mình không thể tin được khi mở lá thư đó và thấy nó là của cậu.
Chà. Năm năm rồi mình chưa gặp nhau nhỉ?
Mình không giận hay gì đâu. Mình rất vui khi nhận nó.
Độ trưởng thành lúc 11 tuổi của cậu thật khó tin.
Lúc mình 11 tuổi, mẹ mình vẫn còn cho mình ăn sau khi tan học,
còn cậu thì đong đầy các cảm xúc và suy nghĩ phức tạp.
Thật điên rồ.
Đọc nó làm mình nhớ lúc hai ta bị nhốt sau giờ học.
Nhớ nó không?
Ta đã đến nhà trên cây của Robertson và đọc Harry Potter đến tối.
Nếu lúc đó mình viết thư tình, chắc là nó sẽ thế này,
"Mình thích đọc sách với cậu.
Cậu rất xinh".
Nhưng thư cậu hơn thế rất nhiều.
Mình chỉ thắc mắc một điều: Sao giờ mới gửi?
Dù lý do là gì, mình rất vui vì đã đọc nó.
Thân mến, John Ambrose.
Chúa ơi.
John Ambrose McClaren vừa viết thư cho mình.
Khoan, vậy nghĩa là cậu ấy cũng thích mình hồi lớp sáu à?
Giờ còn thích mình không?
Rồi. Bình tĩnh nào.
Không phải thư tình bất ngờ hay gì cả.
Nó giống thư cảm ơn hơn.
Mình không cần trả lời.
Nhưng không trả lời có bị thô lỗ không?
Có lẽ như vậy khá vô tâm, nên mình trả lời thôi.
Nhưng theo cách thân thiện. Tỏ ra lịch sự thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.