To All the Boys: P.S. I Still Love You

To All the Boys: P.S. I Still Love You

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

To All the Boys P S I Still Love You 2020 1080p WEBRip x264-RARBG Vietnamese
Şunun yorumuyla nortwing
runtime 1 h 42 min , 23.976 fps

Etiketler

webrip
web
x264
BRip
1080
Yayınlandı: 2020-02-12
İndirmeler: 38
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

‎Chàng trai ấy bước đến chỗ tôi ‎Và mời tôi nhảy

‎Cậu ấy trông khá bảnh bảo ‎Nên tôi nói tôi sẽ thử

‎Tôi không biết phải làm gì

‎Nên tôi nói nhỏ tôi yêu cậu

‎Cậu ấy cũng nói yêu tôi ‎Và rồi trao tôi một nụ hôn

‎Rồi cậu ấy ngỏ lời cầu hôn tôi

‎Và mong tôi mãi ở bên cậu ấy

‎Tôi vui suýt khóc ‎Và rồi cậu ấy hôn tôi

‎Phim ‎Bảo mẫu phiêu lưu ký ‎ à?

‎Thật đấy à, Lara Jean?

‎Đây không phải lúc tưởng tượng mình sống ‎trong phim thời thập niên 80 đâu.

‎Trừ hôm nay. ‎Nó khác vì nó không phải tưởng tượng.

‎Mà là đời thật của chị.

‎- Trông chị khác không? ‎- Chà...

‎Không.

‎Em chẳng thấy khác.

‎Khác thế nào?

‎Trông chị giống một người có bạn trai.

‎Chị giống người chưa chuẩn bị ‎khi anh ấy sắp đến thì có.

‎Chị đã tắm chưa?

‎Ra ngoài.

‎Phải tắm thôi.

‎Người ta nói chuyện cổ tích không có thật.

‎Nhưng đôi khi…

‎hạnh phúc mãi mãi là thật.

‎Từ lúc bắt đầu đọc truyện ngôn tình ‎mình đã luôn nghĩ về lúc này.

‎Cuộc hẹn hò đầu tiên của mình.

‎Trông con thế nào?

‎- Hoàn hảo. ‎- Nhìn con tuyệt lắm.

‎Được rồi.

‎Chào em.

‎Chào anh.

‎Có gì mới không?

‎- Không. ‎- Không à?

‎Có quà cho em này.

‎- Cám ơn anh. ‎- Kitty này.

‎- Cho em này. ‎- Em thích hoa đồng tiền lắm.

‎- Bác Covey. ‎- Cháu chọn nhà hàng nào?

‎Bác biết vài chỗ ngon lắm.

‎Bố à? Đây. Bỏ hoa vào nước giúp con.

‎Nói to lên. Về lúc 11 giờ!

‎Về lúc 11 giờ.

‎- Rồi, vui vẻ nhé. ‎- Đừng vui quá nhé.

‎Tạm biệt.

‎Trời ơi, em chưa từng đến Cardona.

‎Chỗ này được đấy.

‎- Em háo hức quá. ‎- Thế à?

‎Tuyệt quá. Vâng!

‎- Anh nghĩ em sẽ thích. ‎- Trời ơi. Đẹp quá.

‎- Cho quý cô. ‎- Cám ơn.

‎- Và quý ngài. ‎- Cám ơn.

‎Thực đơn ở đây to nhỉ.

‎Thực đơn càng to thì nhà hàng càng sang. ‎Ai cũng biết mà.

‎Thực ra là nhà hàng hai dĩa.

‎Họ cho ta hai cái dĩa để có cái dùng ‎khi làm rơi một cái.

‎Không phải đâu.

‎- Thật đấy. ‎- Không phải.

‎- Nhìn này. Sẵn sàng chưa? ‎- Đừng.

‎Thôi đi Peter. Xấu hổ quá.

‎- Gì vậy? ‎- Tại sao...

‎Peter.

‎May là anh có dự phòng.

‎Đây là lần đâu em hẹn hò.

‎Em chưa từng được làm bạn gái.

‎Mong là em làm tốt.

‎Này. Đưa chìa khóa cho em.

‎Em thật sự muốn lái à?

‎Giờ em lái giỏi rồi!

‎Em sợ lái xe trong tuyết, nhưng đoán xem?

‎Không có tuyết.

‎- Được rồi. Đừng giết cả hai đấy. ‎- Vâng!

‎Làm ơn?

‎Sao em biết chỗ này?

‎Em có cách riêng.

‎Được rồi, anh viết một điều ước, ‎rồi gửi lên trời.

‎- Đó đâu phải điều ước. ‎- Là sao?

‎Đó không phải điều ước ‎vì nó đang xảy ra mà.

‎- Sao? ‎- Sao?

‎Sao thế?

‎Em không muốn nó kết thúc thôi.

‎Em đang nghĩ đến việc ta chia tay à?

‎Em chỉ nghĩ thoáng qua nó thôi. Chỉ là...

‎Thì bảo ý nghĩ đó của em biến đi.

‎Đừng nghĩ đến việc chia tay ‎vào buổi hẹn đầu.

‎Em chỉ không muốn ‎ta làm tổn thương nhau.

‎Anh hứa sẽ không làm tổn thương em.

‎LJ VÀ PK

‎Em hứa sẽ không làm tổn thương anh.

‎- Anh thích không? ‎- Có.

‎- Nhìn kìa! Tuyệt quá. ‎- Em viết đẹp đấy.

‎Ta làm được.

‎Em làm được mà.

‎Cho nó đầy đi.

‎Tuyệt quá.

‎- Ôi trời ơi! ‎- Nó bay rồi.

‎Làm được rồi.

‎Đẹp quá.

‎Giờ mọi người thấy ‎tên viết tắt của ta rồi.

‎Em sẽ không quen được ‎với độ sâu của xe anh mất.

‎- Nó...Ừ. ‎- Nó cao quá.

‎Nó là một chiếc xe khá cao.

‎Lúc em xuống, cảm giác như ngã ấy.

‎Vậy em nên đợi anh qua cửa bên em ‎để đỡ em xuống.

‎Vậy...

‎thấy lần đầu hẹn hò thế nào?

‎Nói với anh như thể em vừa hẹn hò ‎với người khác vậy.

‎Nó...

‎hoàn hảo.

‎- Thế à? ‎- Ừm.

‎Được rồi, ngủ ngon nhé.

‎Ừ. Ngủ ngon.

‎Ngủ ngon.

‎Gập phần lớn hơn ở tay phải ‎lên phần nhỏ hơn ở tay trái.

‎Chị có chắc ta phải mặc thế này không? ‎Bọn khác sẽ không mặc đâu.

‎Ta sẽ mặc Kitty à. Vì bố muốn vậy.

‎Trông hai em tuyệt quá. ‎Chị thích Tết Hàn quá.

‎- Ước gì chị được ở đấy. ‎- ‎Bọn em cũng vậy.

‎- Em sẽ gửi thật nhiều ảnh. ‎- Sắp đến giờ rồi.

‎Đi thôi!

‎Các cô gái của bố.

‎Ôi không. Bắt đầu rồi đây.

‎Như hai bông hồng nhỏ xinh vậy.

‎Là Margot à?

‎Ước gì có con ở đây.

‎Con cũng vậy.

‎- Yêu mọi người. ‎- ‎ Tạm biệt.

‎Chị làm được rồi.

‎Đúng, em tưởng chị không làm được.

‎Chào buổi sáng. Trông hai cháu tuyệt lắm.

‎- Cảm ơn! ‎- Của anh đây bác sĩ.

‎Cảm ơn, Jasmine.

‎Con thấy lạc lõng ‎khi không mặc hanbok chưa.

‎Vâng thưa mẹ. Buồn ghê.

‎Cảm ơn ạ.

‎- Uống bia không Dan? ‎- Được thôi.

‎Anh có hẹn họ với ai không Dan?

‎- Carrie! ‎- Hỏi thôi mà.

‎Không có nghĩa là ‎anh sẽ độc thân cả đời đâu.

‎Bố nói việc bọn mình ‎gìn giữ di sản Hàn Quốc rất quan trọng.

‎Nhưng mình biết lý do cả nhà luôn nỗ lực ‎vào những ngày lễ

‎là vì việc ở cạnh gia đình mẹ ‎làm bố thấy gần mẹ hơn.

‎Vậy là cậu có bạn trai à?

‎Không có ý xúc phạm,

‎nhưng mình luôn nghĩ cậu ‎thuộc kiểu lên đại học mới hẹn hò.

‎Tên anh ấy là Peter, ‎và anh ấy hẹn hò với Lara Jean

‎là nhờ em, vì lúc đầu anh ấy ‎còn không biết chị ấy.

‎nhưng em gửi thư tình bí mật chị ấy viết,

‎thực ra là viết năm cái.

‎Rồi họ giả vờ hẹn hò ‎để làm người yêu cũ anh ấy ghen,

‎và để chị ấy giấu tình cảm,

‎nhưng mọi thứ hóa kỳ quặc ‎và họ hẹn hò thật,

‎và giờ họ là bạn trai và bạn gái thật ‎và họ rất đáng yêu.

‎Chuyện dễ thương đấy.

‎Hơi trẻ con, nhưng dễ thương.

‎Cho Haven xem ảnh anh ấy đi.

‎Thôi đi. Đây là bạn trai của cậu á.

‎Ừ, sao?

‎Rất tiếc phải nói với cậu điều này,

‎mình thấy một đoạn video anh ấy mây mưa ‎với ai đó ở bồn nước nóng.

‎Ừm...đó là mình.

‎Không như cậu nghĩ đâu. ‎Tụi mình hôn thôi.

‎Quả là...

‎khá ngầu đấy.

‎Bố muốn ăn kem. Các con ăn không?

‎- Vâng. ‎- Vâng.

‎Của con này.

‎Cảm ơn bố.

‎Khi Kitty gửi thư của mình, ‎mình nghĩ cuộc đời mình đã kết thúc.

‎Trong nhiều tuần, mình đã cầu nguyện thư ‎của John Ambrose bị lạc.

‎Và khi mình không nghe tin gì. ‎mình tưởng cơn ác mộng đã hết.

‎Nhưng có vẻ như là không.

‎Lara Jean thân mến,

‎mình không thể tin được khi mở lá thư đó ‎và thấy nó là của cậu.

‎Chà. Năm năm rồi mình chưa gặp nhau nhỉ?

‎Mình không giận hay gì đâu. ‎Mình rất vui khi nhận nó.

‎Độ trưởng thành lúc 11 tuổi của cậu ‎thật khó tin.

‎Lúc mình 11 tuổi, mẹ mình vẫn còn ‎cho mình ăn sau khi tan học,

‎còn cậu thì đong đầy các cảm xúc ‎và suy nghĩ phức tạp.

‎Thật điên rồ.

‎Đọc nó làm mình nhớ lúc hai ta ‎bị nhốt sau giờ học.

‎Nhớ nó không?

‎Ta đã đến nhà trên cây của Robertson ‎và đọc Harry Potter đến tối.

‎Nếu lúc đó mình viết thư tình, ‎chắc là nó sẽ thế này,

‎"Mình thích đọc sách với cậu.

‎Cậu rất xinh".

‎Nhưng thư cậu hơn thế rất nhiều.

‎Mình chỉ thắc mắc một điều: ‎Sao giờ mới gửi?

‎Dù lý do là gì, ‎mình rất vui vì đã đọc nó.

‎Thân mến, John Ambrose.

‎Chúa ơi.

‎John Ambrose McClaren ‎vừa viết thư cho mình.

‎Khoan, vậy nghĩa là ‎cậu ấy cũng thích mình hồi lớp sáu à?

‎Giờ còn thích mình không?

‎Rồi. Bình tĩnh nào.

‎Không phải thư tình bất ngờ hay gì cả.

‎Nó giống thư cảm ơn hơn.

‎Mình không cần trả lời.

‎Nhưng không trả lời có bị thô lỗ không?

‎Có lẽ như vậy khá vô tâm, ‎nên mình trả lời thôi.

‎Nhưng theo cách thân thiện. ‎Tỏ ra lịch sự thôi.

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left