İlk 200 satır.
ĐÀI BẮC 2003
Đây là Bản tin sáng Ping Way.
Hôm nay là 24 tháng 4.
Đầu tiên là tin thời tiết.
Kiểm tra thông tin vệ tinh.
Bão đã đổ bộ vào bờ.
Gió sẽ mạnh lên.
Điều này sẽ gây đe dọa cho vùng Nghi Lan.
Các khán giả ở vùng phía Đông
và cả phía Nam xin hãy đề cao cảnh giác.
Ta đang chịu ảnh hưởng của hoàn lưu ngoại vùng…
- A lô? - Bác sĩ Xia Zheng đó ạ?
Tôi là Wang Jen Yo ở cấp cứu.
Một bệnh nhân muốn chuyển viện.
Ca nào thế?
Nam 85 tuổi bị ung thư dạ dày
yêu cầu được chuyển viện.
Khoan. 85 tuổi ở đây không nhận.
- À, phải. - Nói là chúng tôi hết giường rồi.
Bác sĩ Xia.
Xong bệnh án và phiếu hoàn bảo hiểm chưa?
Kế toán lại đòi.
Nào, có gì mà vội.
Hôm nay là phải nộp rồi đấy.
- Tôi sẽ xong ngay. Chào. - Chào.
Bác sĩ Xia.
Jing Yu Zhong đang kêu là đau ngực.
Nên chụp kiểm tra không?
Làm gì? Anh ta sắp xuất viện rồi.
Chưa xuất viện mà.
Bệnh nhân của anh đó.
Kiểm tra anh ta đi. Khỏe rồi mà.
Này.
8:00 mới giao ca mà.
Sắp rồi. Chào nhé.
A lô?
Anh nói là…
Hay là chiều em về được không?
Để trưa anh đưa Yaya đi ăn pizza.
Em nói rồi, mẹ em đã lên lịch xong hết cả.
Anh phải đưa Yaya về trước 12:00 đấy.
Là bố ạ?
Bố ơi, hôm nay con lên năm đấy ạ.
Yaya, từ từ.
Yaya đánh răng đi.
Trước khi bố đến con phải sẵn sàng. Nhé?
Vâng. Con biết rồi ạ.
Để anh đi mua bánh.
Mẹ em mua bánh rồi.
Bao lâu nữa anh tới?
Nửa tiếng nữa.
Em có việc lúc 9:00 rồi. Anh đến đúng giờ nhé?
Được rồi. Anh đến đây.
Còn cả học phí của Yaya nữa nhé.
Anh có bao giờ chậm tiền học phí không?
Anh mua quà chưa?
- Anh lên xe. - Này?
- Xin lỗi. - Chào nhé.
Tôi vừa hết giờ làm. Anh tìm xe khác nhé.
Tôi đang vội, giúp tôi với.
Kiểu gì chả bị tắc đường.
- Đi nhanh nào. - Xin lỗi nhé.
Anh về nhà luôn à?
Nhà anh ở đâu?
Trung Hòa.
Tôi tới Tân Điếm, tiện đường nhà anh. Cảm ơn.
BỆNH VIỆN THÀNH PHỐ ĐÀI BẮC
Nói tình hình.
Tai nạn ô tô,
- có đáp ứng đau. - Bầm tím.
Có dấu hiệu bị sốc. Đã đặt ống tĩnh mạch lớn.
Không có tiếng thở từ bên trái,
- chắc tràn khí màng phổi áp lực. - Ống dẫn lưu 32 French.
Anh Sun.
Tôi làm nhanh thôi, đây.
Sắp xong rồi, chút nữa thôi.
Xong rồi.
Nếu cần gì cứ bảo tôi.
Cảm ơn nhé.
May quá anh quay lại rồi.
Không có gì.
- Cô phải luyện thêm. - Con đi cái đã.
Trưa con quay lại.
Trưa bố muốn ăn gì?
Không cần đâu.
Cứ lo việc của con.
- Không cần quay lại đâu. - Mì thịt heo?
Bố bảo không cần mà.
A lô? Tôi nghe.
Cứ làm đi nếu máy đã sẵn sàng.
Rồi, tới ngay đây.
Chào chú Lin.
Mấy ngày rồi không thấy cậu.
Cháu sang hỗ trợ Khu B.
Để cháu bổ táo cho chú.
Không phải phiền.
Chú vẫn chưa nói với anh ấy à?
Nó bận lắm. Không cần phiền nó thêm nữa.
Nó cũng đâu phải bác sĩ.
Anh ấy là con chú.
Anh là bác sĩ à?
Tốt quá.
Cứu mạng người đâu có dễ.
Người ta coi là đương nhiên à.
Khi có sai sót gì, bọn tôi lại bị kiện.
Anh từng bị kiện sao?
Trong này có bài báo viết về bệnh SARS.
Đang lây lan từ Quảng Đông sang Đài Loan.
Nếu mắc có thể chết người.
Anh nghĩ là thật không?
XÁC NHẬN NHIỀU CA SARS TRONG BỆNH VIỆN
Tôi thấy chẳng phải chuyện gì to tát.
Mấy báo lá cải này cứ thích bới chuyện.
Nhỉ?
- A lô? - Bác sĩ Xia.
Có ca sang chấn.
Sang chấn?
Hơn 8:00 rồi, gọi trực ca sau đi.
Nhập viện trước 8:00 nên tôi phải gọi anh ạ.
Rồi, để tôi quay lại.
Anh ơi. Phía trước có lối ra, đưa tôi quay lại nhé.
Về bệnh viện à?
Nhờ anh. Cấp cứu vừa báo có bệnh nhân.
Được. Cứu người quan trọng.
TRẠM ĐIỀU DƯỠNG
Chào.
- Này, A He. - Chào chị.
Y tá trưởng Wong đâu?
Chị ấy mệt nên tự vào khoa cấp cứu khám rồi.
Chị ấy ổn chứ?
Thôi bỏ đi. Có mấy tiền đâu.
Anh đi cứu người đi. Nhanh!
- Cảm ơn anh. - Không có gì.
Anh đi nhé.
Bác sĩ Xia.
- Dẫn lưu ngực? - Rồi ạ.
Nam, 40 tuổi.
Tai nạn giao thông, sườn trái gãy nhiều,
bốn đến mười vết rách phổi.
- Cô cho chụp CT chưa? - Rồi ạ.
Thể tích dẫn lưu?
Đang chai thứ hai ạ. 2.000 cc.
- Chuẩn bị 12 đơn vị nữa. Người nhà? - Vẫn đang gọi.
- Đưa sang phòng phẫu thuật. - Dạ.
Tôi là Xia Zheng.
Có ca cấp cứu tràn khí màng phổi nặng.
Có phòng thì báo tôi nhé.
Tôi đã bảo rồi, trong viện không được quay phim.
Có phải quay phim đâu.
- Tí băng tài liệu thôi. - Đi nhờ cái.
Ai cho anh dùng ảnh của tôi hả?
Xem bài độc quyền của tôi rồi?
Gì mà độc quyền chứ? Bịa chuyện thì có.
Không, nào có bịa đâu. Là nghi ngờ hợp lý.
Kìa. Chị y tá cũng gục rồi.
Nói anh nghe,
tôi dự là các anh vẫn còn nhiều ca nữa chưa phát hiện ở đây.
Y tá cũng là người.
Ai chẳng có lúc ốm.
Nếu thực sự là SARS, sao anh vẫn ở đây?
Chết người đó.
- Thế thực sự có à? - Không biết.
Nếu sợ thì anh đi nhanh cho.
Tai He.
Có gì mà vội thế?
Có ca cấp cứu.
Lại hút huyết khối à?
Không phải. Là sang chấn nghiêm trọng.
- Bác sĩ Lee. - Đây.
Chúc may mắn nhé!
Được rồi.
Đốt điện.
Kẹp.
Đổi tay.
Mở rộng ra.
- Thế này được chưa? - Được rồi.
Khay.
TRẠM ĐIỀU DƯỠNG CẤP CỨU
Y tá trưởng.
Chị ổn chứ?
Cậu chưa về à?
- Em qua thăm chị. - Tôi không sao.
Cậu muốn gì?
Tháng sau em muốn xin nghỉ mấy ngày. Đi Hồng Kông.
Đã quyết rồi.
Vâng. Em đã suy nghĩ hai năm rồi.
Em muốn thử xem sao.
Tốt quá.
Cậu còn trẻ. Phải biết chớp cơ hội.
Y tá trưởng.
- Ống truyền dịch ạ. - Ừ.
Thôi về đi.
- Chăm cho chị ấy nhé. - Được rồi.
Y tá trưởng, chị nằm xuống.
Ê, không được đỗ xe ở đó.
- Đi đi. - Xin lỗi nhé.
Tôi đi ngay giờ.
- Cô ơi. - Dạ.
Túi này của anh bác sĩ.
Bác sĩ ạ? Bác sĩ nào?
No comments yet. Be the first to leave one.