İlk 200 satır.
Ông bật đèn lên dùm được không?
Không thành vấn đề, thưa ông.
NHỮNG MẨU CHUYỆN ĐỜI Dịch phụ đề: QKK
Cô hai không có ở đây.
Tôi dọn dẹp. Không hiểu.
Không hiểu. Cô hai không có ở đây.
Hãy nhìn cái này nè.
Ai đó đã xé mất 6 trang trong cuốn tạp chí này.
Cô tưởng tượng nổi không?
- Hãy nói chuyện với quản lý - Ổng đâu?
- Thử xem ở khu bán thịt coi. - Người gì đâu kỳ cục.
Xong hết rồi à? Cám ơn cô.
Đàn ông... Điện thoại.
- Ai? - Không biết tên.
Có phải là Frank, Herbert, hay là ông Ostermayer?
Không sao. Hẹn gặp cô thứ Sáu tuần sau.
- Cám ơn. - Tạm biệt.
Huber lại bệnh.
Con vặn nhỏ một chút được không?
- Anh nghe đi. - Được.
Hofstater.
Mẹ, ngày mai con ở lại nhà một người bạn gái được không?
Bạn gái nào?
Anna. Mẹ không biết nó đâu.
Được rồi, nhưng cũng phải hỏi Cha.
Slavicza lạy quậy tung đống đĩa CD của anh nữa.
Anh không thể tìm thấy cái đĩa Schubert nào.
Cha, ngày mai con ở lại nhà một người bạn gái được không?
- Nó là ai? - Anna. Nó học chung lớp với con.
- Các con định làm gì? - Nghe nhạc, học toán.
- Họ sống ở đâu? - Họ có một căn nhà.
- Em nghĩ sao? - Em không phản đối.
Được rồi.
Chúng ta phải tìm một ngôi nhà mới.
Chỗ này đã trở nên chật chội.
Chúc ngon miệng.
Cha mẹ của bạn con làm nghề gì?
Mẹ nó có một cửa hàng. Con không biết về người cha.
Em đi đây. Tạm biệt.
- Ngủ ngon. - Trực vui vẻ.
Mẹ không có ở đây, Mẹ đi làm.
Bệnh viện Rudolph.
Tạm biệt.
- Ai vậy? - Tìm Mẹ.
Phòng 408, bà Machant.
Machant - không thay đổi.
Kovac cũng vậy - không thay đổi.
- Đoán coi hôm qua ai đã gọi cho tôi. - Ai?
- Schneider. - Schneider nào?
Bác sĩ Schneider.
Ổng muốn gì?
Bá láp, tôi sao rồi, có gì mới không, mọi chuyện có ổn không?
Tôi có đi bơi mỗi tuần một lần không? Toàn những thứ nhảm nhí như vậy.
Tôi nói với ổng là tôi không có thời giờ cho việc đó...
- Bà Reichold? - Ói hai lần.
Bả không khỏe thêm chút nào.
Rồi tự nhiên ổng cúp:
Bà Keinrath, tôi sẽ gọi lại cho bà trong vài tiếng nữa. Tạm biệt.
Chắc là lúc đó vợ ổng bước vô.
Bà Zipfer... Ngày mai được xuất viện.
- Cháu nội bả tới đón... - Vậy à? Cô gái dễ thương. Tôi thích cổ.
Rồi vài tiếng sau ổng gọi lại thiệt...
Bộ đồ cuối cùng của một người đàn ông không có túi.
Chúng tôi đã không còn nhìn thấy nó, cũng như sức khỏe bình thường.
Đi ngủ đi.
Bộ đồ cuối cùng của một người đàn ông không có túi.
Không.
Tôi không thấy buồn ngủ.
Tôi muốn suy nghĩ.
Nếu tôi không suy nghĩ, sẽ không có ai suy nghĩ.
Ông nghĩ về cái gì?
Cô không thể biết trước được.
Cô không thể bắt mình suy nghĩ,
cô phải để cho nó tự xảy ra.
Rồi ý tưởng sẽ tới với cô.
Khi nào có thời gian cô làm thử coi.
Để tôi pha thêm ít cà-phê.
Ổng ngủ chưa?
Không, không hẳn, ổng chỉ mơ mơ màng màng.
Tối nay yên tĩnh quá.
- Chào. - Chào.
- Chào. - Chào.
- Tối qua ra sao? - Yên tĩnh.
- Chào. - Chào.
- Anh đang làm gì ở Vienna? - Anh muốn gặp em một lần nữa.
Làm sao anh biết em làm việc ở đây?
Anh đã gọi số của em.
Có phải đó là con gái em?
Em đã tưởng là chúng ta không còn gặp lại nhau.
Anh sẽ ở lại bao lâu?
Tối mai có thể em quay lại.
Anh sẽ chờ ở đây.
- Sao Mẹ về trễ vậy? - Tối qua hơi lộn xộn. Tạm biệt.
Chào. Em về trễ.
- Cà-phê không? - Vâng, làm ơn.
Tối qua lộn xộn quá.
Tên vẽ bậy trong thang máy lại ra tay...
Phải, em có thấy.
Tối nay em phải trực nữa.
Nhưng chúng ta đã mua vé hòa nhạc.
Em biết, nhưng Uschi bị bệnh còn Monika đang đi nghỉ.
Em xin lỗi.
Sao anh không gọi em gái anh?
Nó lúc nào cũng nói nó quá cô đơn.
Nó lại tự nhốt mình ở ngoài. Đúng là đồ hậu đậu.
Anh đi bộ một chút.
Con vặn nhỏ xuống được không? Mẹ con đang ngủ.
Chào. Em ngủ ngon không?
Hãy nghe cái này:
Căn hộ trong một tòa nhà mới xây,
vị trí trung tâm, 120 mét vuông,
không gian thoáng đãng, hành lang lớn,
khu vực yên tĩnh. Em thấy sao?
- Nghe được đó. - Anh gọi cho họ nghe?
Chúng tôi xem qua được không?
Hofstater. Vâng, cám ơn. Tạm biệt.
Ngày mai, một giờ chiều.
Tên vẽ bậy lại ra tay...
- Anh đã nói với em rồi. - Hồi nào?
- Sáng nay. - Vậy sao?
Nó chơi vô cùng đam mê.
- Em sắp xong chưa? - Một giây thôi.
- Xem hòa nhạc vui vẻ. - Cám ơn.
- Và gởi lời chào Edith. - Được. Tạm biệt.
Xin chào. Có thể cho tôi gặp ông Tomasz...?
Tôi quên mất họ của ổng rồi.
Ở tầng bảy, phòng...
Bỏ đi.
Muốn ăn gì không?
- Hãy về nhà anh. - Được.
Uống một ly rượu vang nghe?
- Anh đã tìm thấy nó à? - Phải.
Em thích không?
Khoan, khoan.
Anh bịt mắt em được không?
Em có thể ở lại được bao lâu?
Tới sáng mai.
Vậy hãy ra ngoài đi ăn tối.
Gì vậy?
- Em biết nó không? - Em không nghĩ vậy.
- Bạn biết bả không? - Không.
Có đó, bạn biết bả.
- Tôi không biết, tại sao tôi phải biết? - Bạn đang nói dối.
Con đã về nhà bạn con chưa?
Và cha mẹ của bạn con để cho nó đi chơi trễ vậy sao?
Mẹ đã về bệnh viện. Người mà con thấy đi cùng Mẹ...
...là một đồng nghiệp. Mẹ với ổng đi dạo một chút.
Hẹn mai gặp.
- Hãy xuống dưới em. - Em muốn vậy hả?
Lúc nãy người bồi phòng đã nhìn anh ăn tươi nuốt sống em.
Hắn còn trẻ, tóc đen.
Em muốn hắn nhìn chúng ta.
Em đã thấy hắn vô.
Đưa anh máy chụp hình.
Em yêu anh.
Em yêu anh.
Em yêu anh.
Trước đây em chưa từng làm tình như vậy bao giờ.
Hãy làm bất cứ gì anh muốn với em.
Dạng chân ra.
Bây giờ hãy tự xử.
Không, em không thể.
Anh cũng có vợ phải không?
Có con chưa?
Bao lớn?
Năm tuổi và bảy tuổi.
Anh sẽ ở lại bao lâu?
Sáng mai máy bay của anh bay rồi.
Tối nay em không tới được.
Xin đừng dừng lại.
Đây là số ở bệnh viện của em.
Hãy gọi tới đó, nếu anh muốn.
Em sẽ nhớ anh.
Em phải đi rồi. Bảo trọng.
- Bệnh viện ra sao? - Yên tĩnh.
- Còn buổi hòa nhạc? - Hay.
- Hôm nay chúng ta sẽ đi xem chỗ đó. - Chừng nào?
- Một giờ. - Vậy em nên đi ngủ một chút.
- Không ăn sáng sao? - Em ăn ở bệnh viện rồi.
Ngủ ngon.
Có vui không?
- Gì? - Đi chơi với bạn con?
Um... cũng được.
Cha mẹ sẽ đi xem một căn hộ. Muốn đi không?
Không, con còn phải học.
Mười lăm phút nữa chúng ta đi.
Em sẽ xong ngay.
- Không thể hiểu nổi. - Có khi hắn quên.
- Về thôi. - Để anh gọi cho hắn.
Đây là Hofstater. Chúng tôi có hẹn lúc 1 giờ.
Tại sao anh không có ở đây? Chúng tôi đang chờ anh.
Chúng tôi đã chờ 20 phút rồi. Sao anh không hủy bỏ?
Anh vừa nói gì?
Còn thời gian của tôi thì sao?
Hắn sẽ không tới, hắn đã cho thuê chỗ này rồi.
Hắn không hề băn khoăn về việc phí thời giờ của mình. Anh sẽ không chịu để yên đâu.
Anh sẽ gọi cho hãng của hắn. Đúng là đồ cà chớn.
- Chỉ có máy trả lời. - Hôm nay là Chủ nhật.
Anh sẽ không để cho hắn đối xử với mình như vậy.
Mình về nhà đi được không?
No comments yet. Be the first to leave one.