200 บรรทัดแรก
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
=Tập 12=
Phượng Niên tới rồi.
Nào,
ngồi đi.
Hoàng Man Nhi bị đưa đến Long Hổ Sơn rồi.
Ta biết rồi,
bên Long Hổ Sơn truyền tin đến rồi.
Tên Triệu Hi Đoàn này
đối xử với nó rất tốt,
còn coi nó là đệ tử cuối cùng thật.
Thế nên có phải Lão Hoàng giao dịch với Long Hổ Sơn
là do cha sắp xếp không?
Không phải.
Ta thật sự không biết
Lão Hoàng làm chuyện này.
Vậy thì trong kế hoạch ban đầu của cha,
Hoàng Man Nhi được đưa đến đâu?
Có phải trong lòng con
đã có đáp án rồi không?
Con nghĩ công chúa Tùy Châu
xuất hiện tại Võ Đang thật quá đúng lúc.
Người trong thiên hạ đều nhìn nhầm con rồi.
Phượng Niên, khá lắm,
thông minh.
Vậy nên cha muốn đưa Hoàng Man Nhi
cho hoàng thất à?
Nó ở lại Bắc Lương sẽ bất lợi cho con.
Hoàng thất chỉ muốn lấy nó làm quân cờ!
Đưa đi một quân cờ
cũng không hại gì cho Bắc Lương chúng ta mà.
Đó là con trai ruột của cha đấy!
Con cũng là con trai ruột của ta mà.
Được rồi.
Con xem, kết quả bây giờ
tốt hơn mong đợi mà,
đúng không?
Nhưng Lão Hoàng chết rồi.
Con đồng ý tiếp quản Bắc Lương.
Con nói con đồng ý tiếp quản Bắc Lương!
Đợi đã.
Trước đây con luôn từ chối,
sao giờ lại đột nhiên đồng ý thế?
Lý do là gì vậy?
Chỉ khi nào con tiếp quản Bắc Lương
mới có thể đón Hoàng Man Nhi về nhà.
Còn nữa không?
Lý do này còn chưa đủ ư?
Huynh đệ hai đứa tình cảm sâu đậm
thì tất nhiên rất tốt.
Nhưng muốn làm chủ
ba châu Bắc Lương
thì lý do đó...
Cha không đồng ý?
Không phải!
Không có!
Ta vui còn không kịp nữa là.
Con xem ta đợi lâu như vậy,
cuối cùng con cũng nói đồng ý.
Không đủ lý do
cũng không sao,
ta tặng con một lý do.
Cái này mà cũng tặng được à?
Đúng rồi,
từ lúc từ Võ Đang về
có phải con còn chưa đi thăm sư phụ con không?
Mau đi thăm hỏi người ta đi.
Con cứ đợi ta ở đó,
được không?
Mau đi đi.
Ta sẽ đến ngay,
đưa lý do tới luôn.
Về rồi à?
Ta đi Võ Đang lâu như vậy,
cô cũng không hỏi xem ta sống thế nào?
Ngươi ở Võ Đang thế nào?
Cô thế này là hơi lấy lệ đó.
Làm gì vậy?
Bên dưới này là gì?
Nền nhà.
Không đúng.
Lúc rảnh rỗi ta luyện đao đã dùng hết sức giẫm lên,
cảm giác bên dưới này còn có không gian.
Có lẽ bên dưới này còn một tầng nữa.
Từ nhỏ ta đã loanh quanh ở Đình Thính Triều,
dưới này mà có một tầng nữa
thì chắc chắn ta sẽ biết.
Ngươi thật sự không biết?
Vốn dĩ không có gì cả.
Lại sao nữa?
Vương Trùng Lâu truyền Đại Hoàng Đình cho ngươi rồi?
Vẫn nhìn ra được à?
Ta còn tưởng mất rồi cơ.
Đừng lo,
người khác không nhìn ra được.
Chẳng qua là ta hiểu
chi tiết tâm pháp Võ Đang mà thôi.
Cô có ngọn nguồn sâu xa với Võ Đang?
Ngọn nguồn với tổ truyền nhà ta.
Nhà cô làm gì vậy?
Không liên quan đến ngươi.
Vậy cô cứ từ từ tìm,
ta lên lầu đây.
Trả đao cho ta.
Tú Đông à?
Vốn chỉ cho ngươi mượn.
Ta dùng rất thuận tay.
Sư phụ,
con về rồi.
Cờ hay,
ẩn giấu sát khí.
Nhìn ra sát khí là sai rồi.
Lại nào.
Sư phụ,
ngày nào người cũng ở trong phòng
tự đánh cờ với mình
không thấy chán sao?
Ta có đối thủ.
Đối thủ ở đâu?
Đợi con tiếp quản Bắc Lương
rồi hẵng đến hỏi.
Con đã đồng ý với Từ Kiêu rồi.
Từ Kiêu
bảo con đến Đình Thính Triều à?
Vâng.
Vậy thì xuống đi,
ông ấy sẽ cho con đáp án.
Cho con một lời khuyên,
lát nữa
hãy nói lời trong lòng con ra.
Sao cô tìm được vậy?
Là cha ngươi mở cửa ra.
Đến rồi à?
Rốt cuộc dưới này giấu cái gì
mà còn giấu cả con?
Chỉ khi con đồng ý tiếp quản Bắc Lương,
ta mới có thể
đưa con xuống đây.
Đi thôi.
Sư phụ con đã nói gì với con?
Ông ấy bảo con nói ra những lời trong lòng.
Bảo con nói với cha
vì sao bao nhiêu năm nay
con không chịu tiếp quản Bắc Lương.
Còn nữa,
vì sao trong lòng con
vẫn luôn oán hận cha.
Ta đang nghe đây.
Cha biết
đại tỷ thích Hồng Tẩy Tượng chứ?
Tất nhiên ta biết tên tiểu đạo sĩ
trên núi Võ Đang đó.
Nhưng cha vẫn gả tỷ ấy đến Giang Nam.
Ừ.
Vì như vậy
có thể đổi lấy sự ủng hộ
của giới văn sĩ Giang Nam với Bắc Lương?
Phải.
Lần này nhị tỷ về
chỉ gặp con một lần,
cha cũng không giữ tỷ ấy lại?
Không.
Cha cho tỷ ấy đến học ở học cung Thượng Âm
là vì để học trò trong thiên hạ
dần chấp nhận Bắc Lương?
Đúng vậy.
Giờ Hoàng Man Nhi cũng bị cha đưa đi rồi,
người nhà từng người từng người rời đi,
đổi lấy đại quyền vững chắc.
Kẻ địch mạnh ngấp nghé,
hoàng thất kiêng dè,
muốn Bắc Lương tồn tại được
thì cũng phải trả giá chứ.
Thế nên trong lòng cha,
người nhà không quan trọng bằng vương vị Bắc Lương?
Đi thêm chút nữa là đến rồi.
Sinh trước trời đất.
Mau chạy đi,
có người muốn giết người đấy.
Ai?
Mặc đồ nô bộc,
ta thấy bọn họ cầm đao
vào phòng của người tìm người.
Viện của thế tử
không phải ai cũng dám xông vào.
Ta cản cho,
người nhảy qua cửa sổ đi.
Nếu nhị tiểu thư muốn giết cô
thì sẽ không để thuộc hạ làm thay đâu.
Ta biết.
Ta
sẽ thay cô cản chúng,
ta cũng sẽ thu lại đao.
Sao người hầu trong viện
hơi tí là giơ đao giết người thế?
Những người hầu trong viện của nhị tiểu thư
No comments yet. Be the first to leave one.