200 บรรทัดแรก
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 16=
Những người đáng tin
đều theo vào rừng rồi.
Còn kẻ không đáng tin
thì đều ở lại.
Kể cả chính cô nhỉ?
Thế tử không tin ta cũng rất bình thường.
Vốn ta cũng chẳng trung thành gì cả.
Vậy tại sao cô còn làm hộ vệ cho hắn?
Ngươi cũng vậy mà?
Kể ra
mọi người ở bên thế tử
đều có mục đích cả.
Ta nghĩ
chúng ta nên phối hợp với nhau.
Cô cũng thế đấy.
Tất nhiên ta cũng không quên Kiếm Thần đại nhân.
Kiếm Thần đại nhân và Từ Kiêu
chẳng có liên quan gì.
Ta đoán
ngài bảo vệ thế tử đi về phía Đông
chắc cũng vì đồng ý với điều kiện nào đó nhỉ?
Kiếm Thần đại nhân từng khinh thường thiên hạ,
ngài có biết một môn công pháp
tên là Bạch Đế Bão Phác Quyết?
Không giấu gì tiền bối,
tiểu nữ góp sức cho Từ gia
cũng vì bộ công pháp này,
nếu tiền bối còn nhớ nó
thì Thư Tu nguyện đi theo ngài.
Cút đi!
Vậy không làm phiền ngài nữa.
Có thú dữ đi qua.
Khương Nê!
Đừng nói gặp nguy hiểm rồi chứ?
Chắc không đâu.
Cô không sợ ta kể những lời này
cho Từ Phượng Niên sao?
Tùy ngươi nói sao thì nói,
ngươi có thứ muốn sở hữu
thì họ sẽ yên tâm hơn thôi.
Nếu Lâm gia các ngươi biết Bạch Đế Bão Phác Quyết
thì ta cũng có thể làm việc cho ngươi.
Ta tên là Lữ Tiền Đường.
Khương Nê!
Không sao chứ?
Ngươi nhìn này.
Sao thế?
Ôi!
Hổ Quỳ?
Nó chết rồi.
Cũng không biết thứ gì đã giết Hổ Quỳ.
Ta đã thấy nó,
nó chạy qua trước mặt ta.
Nó không tấn công cô sao?
Không,
nó không dừng lại,
cứ chạy thẳng thôi.
Nó trông thế nào?
Nó chạy nhanh quá nên không nhìn rõ,
chỉ thấy màu lông đen trắng xen kẽ,
còn có một người cưỡi trên lưng nó,
vì chạy lướt qua
nên chỉ thấy sau lưng,
còn vác một cây hướng dương nữa.
Giang hồ có nhân vật ấy à?
Ta chưa từng nghe nói.
Cẩn thận!
Chưa chết hẳn.
Thú mẹ đang mang thai,
sắp sinh thú con rồi.
Quả là cơ hội ngàn năm có một.
Hổ Quỳ ra đời,
mở mắt ra
nhìn thấy ai sẽ nhận đó làm cha mẹ.
Nếu thú con nhìn thấy thế tử đầu tiên
thì sẽ thu phục được quái thú này.
Con ra trước là cái,
con ra sau là đực.
Vậy là tỷ đệ rồi.
Chúng sắp mở mắt rồi,
để chúng nhìn thế tử đi.
Cả người thú mẹ chằng chịt vết thương,
nhưng chỉ có phần bụng là an toàn.
Nó vẫn luôn liều mạng bảo vệ hai đứa con của nó.
Ngụy gia gia.
Thiên cơ số vận,
đều có thể tranh cướp bằng thực lực,
nhưng người mẹ không nên bị cướp đi.
Các nhóc,
đây chính là mẹ của các ngươi.
Các ngươi nhìn cho rõ,
nhìn kỹ rồi khắc ghi trong lòng,
tuyệt đối đừng quên.
Mắt nó…
Mẹ các ngươi chết rồi.
Chúng thật sự coi thế tử
là người thân rồi.
Ta không phải cha các ngươi đâu,
chính xác đấy, không lừa các ngươi đâu.
Dữ vậy?
Không được cắn người này,
người mình cả mà.
Ý trời rồi,
hai con Hổ Quỳ này
sinh ra là để theo thế tử.
Cũng phải đặt tên cho chúng chứ.
Ngươi là tỷ tỷ,
vậy thì đặt tên là
Bồ Tát.
Ngươi là đệ đệ,
tên là Kim Cang.
Vậy sao chúng hiểu được?
Đúng vậy.
Bồ Tát.
Kim Cang.
Bồ Tát.
Kim Cang.
Bồ Tát.
Hiểu thật này!
Kim Cang.
Trưởng tỷ như mẹ,
vậy là đang quản đệ đệ đó.
Ta có thể chạm vào chúng không?
Đừng sợ nhé.
Không sao đâu.
Còn nhỏ vậy đã có vảy rồi.
Mẹ chúng có hai sừng
mà sao chúng chỉ có một sừng?
Màu sắc cũng khác.
Lớn rồi sẽ mọc hai sừng,
màu sắc cũng sẽ thay đổi.
Thế tử,
cả người Hổ Quỳ
đều là bảo vật.
Vảy có thể làm giáp,
đao thương không thể xuyên qua,
không thua kém gì Phục Tướng Hồng Giáp.
Chôn nó đi.
Thế tử không muốn lấy gì hết sao?
Nó giao hai đứa con cho ta
là đủ rồi.
Xuất phát thôi.
Đi thế nào ạ?
Vượt qua Thanh Thành
thì đổi sang đường thủy,
xuôi theo dòng sông
đến thẳng Thanh Châu.
Lên xe.
Hổ Quỳ con ở đâu ra đấy?
Cũng can đảm đấy.
Ông nhìn gì thế?
Kiếm tốt.
Từ Kiêu nói rồi,
không được đưa kiếm cho ông ấy.
Long Tước Đại Lương của mẹ ngươi...
Cái này mà ông cũng nhận ra?
Tiểu nha đầu đừng căng thẳng,
mấy nha đầu dùng kiếm này lâu rồi,
không thích hợp với ta.
(Kiếm này xoa dịu chuyện bất bình trong thiên hạ Kiếm này không thẹn với kẻ sống trái lương tâm)
Ngươi không đi tạm biệt cô cô của ngươi sao?
Điều nên nói đã nói rồi.
Tiến về phía Đông bằng đường thủy
chính là Thanh Châu.
Nhất định phải cẩn thận với Tĩnh An vương Triệu Hoành.
Lúc ở Bắc Lương,
con đã được nếm thử thủ đoạn của ông ta.
Năm đó lão hoàng đế qua đời,
tám hoàng tử tranh đoạt ngôi vị.
Tĩnh An vương chỉ thiếu một chút
là có thể ngồi lên
ngai vàng.
Kẻ này lòng dạ thâm sâu,
tài trí mưu lược,
chưa chắc đã thua kém hoàng đế Ly Dương.
Cô cô yên tâm,
có 350 nghìn quân Bắc Lương ở đây,
Triệu Hoành không dám giết con.
Mong là như thế.
Tĩnh An vương.
Ta lại thấy hơi mong chờ
để xem người này là nhân vật thế nào.
Vương gia.
Lúc này, toàn bộ sản nghiệp của Lâm gia
ở Thanh Châu đã nằm trong tay chúng ta.
Các khoản giao dịch tiền tài trong đó
đã được ghi ở đây hết.
Vương gia
có muốn xem qua không?
Kể ra thì cũng đáng thương.
Một gia tộc to lớn như thế
bị hủy hoại trong chốc lát.
Cũng không biết bây giờ
No comments yet. Be the first to leave one.