200 บรรทัดแรก
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 25=
Nói như vậy,
hơn hai mươi năm trước
ngài từng đến thành Võ Đế sao?
Giao đấu ở kinh thành.
Vương Tiên Chi từng đến kinh thành ư?
Sao chẳng ai biết vậy?
Đêm đó xảy ra chuyện lớn,
những thông tin liên quan đều bị xóa bỏ.
Hơn 20 năm trước,
kinh thành đã xảy ra chuyện lớn gì?
Nếu không phải ta gặp Vương Tiên Chi
thì tối hôm đó,
e là
Ngô Tố không có cơ hội rời khỏi kinh thành.
Ngô Tố?
Ngô Tố,
vương phi Bắc Lương.
Nha đầu đó
cũng được xem là người có thiên phú nhất
trong Kiếm Mộ Ngô gia bao năm qua.
Vương phi Bắc Lương
bị ám sát ở kinh thành?
Tuy bị thương nặng,
nhưng dù sao cũng thoát thân an toàn.
Nếu không có trận chiến đó,
cô ta cũng sẽ không chết sớm thế.
Chuyện lớn như vậy
sao có thể im hơi lặng tiếng được chứ?
Thành công vì bí mật,
thất bại vì lộ chuyện.
Chính vì là chuyện lớn
nên mới không để ai biết.
Kinh thành ra tay ư?
Là ý của tiên hoàng sao?
Nếu không ai dám ra tay?
Lúc đó mới lập quốc chưa được bao lâu,
tại sao phải ra tay với vương phi Bắc Lương?
Từ Kiêu diệt sáu nước,
công lao vô song,
chẳng gì có thể ban thưởng.
Ấy thế mà ngay vào lúc đó
lại truyền đến tin Ngô Tố mang thai.
Lúc trước
Từ Kiêu cũng chưa có con trai,
mọi chuyện đều dễ bàn.
Nhưng lỡ như Bắc Lương có người kế thừa,
không biết bao nhiêu người
chẳng thể ngủ yên đây.
Nếu Ngô Tố chưa chết,
tại sao Từ Kiêu không làm phản?
Kinh thành thấp thỏm nhiều năm,
cũng mãi không hiểu được
điều này.
Năm đó nàng ấy gặp mai phục rồi bị thương,
sau khi về Bắc Lương
thì không nhắc đến một chữ.
Lúc đó tính ta rất nóng nảy,
nếu biết chuyện này
thì nhất định sẽ khởi binh đánh kinh thành.
Vậy khi nào ngài mới biết?
Sau khi có Hoàng Man Nhi,
vết thương cũ của nàng ấy tái phát,
ta mới biết sự thật.
Nhưng lúc đó
ta đã có con cái.
Ông phải biết một người có gia thất
lúc lựa chọn
phải đắn đo nhiều điều lắm.
Nàng ấy hiểu ta nhất,
sợ ta một lần nữa dấy lên loạn thế,
vì thế đến giây phút cuối cùng
mới nói ra sự thật.
Đời này của ta
đúng là bị nàng ấy nắm trọn trong tay.
Vương phi nhọc lòng rồi.
Ta đã hứa với nàng ấy
không khởi binh vì chuyện này,
nhưng ta không nói không báo thù.
Nàng ấy không chịu nói
ai ra tay với nàng ấy,
vậy ta tự điều tra.
Không cần biết đó là ai,
ta sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào.
Dương Thái Tuế,
ta nói với ông những chuyện này
chỉ là muốn để ông biết quyết tâm của ta.
Bây giờ
hãy nói ra đó là ai đi.
Vương Tiên Chi
tối hôm đó xuất hiện ở kinh thành.
Vương Tiên Chi của thành Võ Đế ư?
Ta trước giờ không muốn nói ra.
Ta cứ cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.
Kiếm thuật của vương phi xuất chúng,
nhưng dẫu sao cũng không phải
là đối thủ của Vương Tiên Chi.
Có thể giao đấu ngang sức với Vương Tiên Chi
cũng chỉ có ba, bốn người.
Nếu tối hôm đó thực sự là Vương Tiên Chi ra tay,
e là vương phi không thể rời khỏi kinh thành.
Còn một điểm nữa,
về tin tức mà ta mới nhận được ấy,
thế tử vừa quyết định đến thành Võ Đế
là ta liền biết
tối hôm đó Vương Tiên Chi có xuất hiện.
Chuyện này quá trùng hợp thì phải?
Tin này là thật sao?
Đã xác minh là thật.
Người cung cấp tin tức
chỉ mong chờ ta xông đến thành Võ Đế,
tốt nhất là chết trong tay Vương Tiên Chi,
như vậy
thì mọi người đều vui vẻ.
Ngài hiểu được điều này là tốt rồi.
Ông có bồ câu đưa tin đến Giang Nam không?
Cho ta mượn dùng đi.
Phượng Niên rồi cũng phải đến thành Võ Đế,
để nó đích thân đi hỏi vậy.
Vương Tiên Chi
vui giận thất thường.
Thế tử làm việc…
Ngang ngược?
Ta sợ
sẽ hại thế tử.
Ông không hiểu.
Nếu không nói với nó tin này
thì nó sẽ hận ông đến chết.
Trong lòng của Phượng Niên,
cái chết của mẹ nó
là một ải khó vượt qua.
Nếu tiên sinh không thể rời khỏi Long Hổ Sơn,
cũng có một cách.
Chuyến này chắc hẳn
Từ Phượng Niên sẽ đi ngang Long Hổ Sơn
để thăm đệ đệ Từ Long Tượng của hắn.
Đến lúc đó ta nghĩ cách dẫn hắn đến nơi này,
xin tiên sinh hãy ra tay.
Ta cũng chưa chắc
thắng được Lý Thuần Canh.
Kiếm Thần đáng sợ như vậy thật sao?
Hơn nữa,
Từ Phượng Niên không thể chết.
Triều Ly Dương không chịu nổi Bắc Lương làm loạn.
Từ Phượng Niên
giấu tài,
chắc chắn không phải hạng người chỉ biết ăn chơi.
Để hắn tiếp quản Bắc Lương
cũng là họa lớn.
Không giết hắn,
nhưng có thể phế hắn.
Ý của tiên sinh là sao?
Ngươi xem,
bên đó có một viên đá,
lật nó ra.
Mở ra xem đi.
Ký sự cuộc đời Ngô Tố?
Cái này có tác dụng gì?
Muốn để người khác bị công pháp của ta khống chế,
điều quan trọng nhất
chính là làm loạn tâm trí của hắn.
Vừa rồi người hoảng hốt vì ngọc tỷ truyền quốc
nên mới rơi vào cảnh mộng nhanh như vậy.
Bởi vì trong lòng ngươi,
thứ quan trọng nhất chính là hoàng quyền.
Còn Từ Phượng Niên,
ta cũng đã xem
những chuyện vụn vặt trong đời hắn.
Từ chi tiết, không khó để phát hiện
Ngô Tố có vị trí vô cùng quan trọng
trong lòng hắn.
Vì thế quyển sổ này
là thứ dễ làm tâm trí Từ Phượng Niên rối loạn nhất.
Chỉ mỗi chữ thôi thì chưa đủ,
trên một vài trang sách
còn có hình vẽ hoa văn kiểu cách.
Công pháp của ta
không nhất thiết phải do đích thân ta sử dụng.
Qua hình vẽ,
vẫn có thể lặng lẽ
ảnh hưởng đến cảm xúc nội tâm của con người.
Sao ta nhìn lại không có cảm giác gì?
Cái này
là chuẩn bị riêng cho Từ Phượng Niên.
Người khác nhìn thì không ảnh hưởng gì.
Chỉ nhằm vào một người thôi sao?
Phải hiểu từng chi tiết nhỏ trong cuộc đời một người
mới làm ra được
hình vẽ hoa văn có hiệu quả với hắn,
sau đó âm thầm điều khiển cảm xúc của hắn.
Xem cái này xong Từ Phượng Niên sẽ gặp ác mộng?
Không,
nó khiến hắn chìm vào ký ức.
Hắn sẽ mơ thấy người mình muốn gặp nhất.
No comments yet. Be the first to leave one.