200 บรรทัดแรก
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 28=
Thế tử.
Thế tử!
Thế tử!
Ngài không sao chứ?
Không sao,
ta vừa mơ hồ choáng váng một tí.
Ông nghĩ bức tranh này có nghĩa là gì?
Bức tranh
và những chữ này
không có liên quan gì mà.
Lúc ông nhìn bức tranh này
có cảm giác gì đặc biệt không?
Một bức tranh bình thường thôi.
Không có gì cả.
Xem tiếp xem.
Lại là cô.
Ngươi đưa cho hắn
chiếc hộp gỗ đó à?
Nếu ta trả lời
thì cô sẽ để ta lên đó chứ?
Lên đây
giết hắn à?
Không thì ta tốn sức vậy làm gì?
Không được!
Dương Thành đông đúc phức tạp
nên ta không ra tay với cô,
nhưng ở đây thì khác.
Ta khuyên cô lần cuối,
chúng ta có thể hợp tác
giết Từ Phượng Niên.
Không được.
Cô nương,
làm người
thì nên hiểu lý lẽ!
Xét về nội dung
thì trong đây thu thập lời khai của không ít nhân chứng.
Đúng là tối hôm đó,
Vương Tiên Chi có mặt ở kinh thành.
Lời khai
chưa chắc là thật.
Đa số những người được nhắc tên
trong đây vẫn còn sống,
muốn dò hỏi thật giả ra sao cũng không khó.
Ta nghĩ
hắn nói thật.
Dù lúc đó, Vương Tiên Chi ở kinh thành
cũng chưa chắc là hắn ra tay.
Nói thật thì
lúc đó,
tuy vương phi tinh thông kiếm pháp
nhưng nếu Vương Tiên Chi thật sự đã ra tay
thì người không thể sống sót rời khỏi kinh thành.
Nhưng chí ít chứng tỏ Vương Tiên Chi có liên quan đến chuyện này.
Chiếc hộp gỗ này đột nhiên xuất hiện
chắc là muốn ngài nghĩ như vậy đấy.
Ta hiểu.
Mục đích chuyến này của ta là đến thành Võ Đế,
ta xem thứ này rồi cảm xúc hỗn loạn,
đến lúc đó sẽ trực tiếp ra tay với Vương Tiên Chi,
vậy là màn kịch mượn đao giết người
đã thành công.
Thế tử,
thế tử hiểu là tốt.
Nhưng dẫu sao cũng tìm được chút manh mối rồi.
Đã nhiều năm như vậy rồi,
cuối cùng chân tướng cũng đã hiển lộ đôi chút.
Ta bảo vệ Hoàng Man Nhi,
bảo vệ đại tỷ, nhị tỷ
chính vì đã hứa với mẹ ta
là sẽ bảo vệ gia đình này thay bà ấy.
Mẹ vẫn luôn sống trong tim ta,
vẫn luôn dõi theo ta.
Ta không thể để mẹ thất vọng,
ta nhất định phải tìm ra hung thủ hại bà ấy.
Thế tử!
Ta không sao.
Ta chỉ…
chỉ là khó khăn lắm mới tìm được manh mối
nên thấy trong lòng hơi rối.
Ngụy gia gia yên tâm,
ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc,
cũng sẽ không hành động xốc nổi.
Ông cứ để ta ngồi một mình đi,
để ta suy nghĩ cặn kẽ đầu đuôi ngọn nguồn.
Nếu cần gì
thì ngài cứ gọi ta bất cứ lúc nào.
Được.
Sao con rồng biến mất rồi?
Lý tiền bối!
Ngụy gia gia!
(Đã đắc đạo 180 năm, chưa từng phi kiếm lấy mạng người)
Mẹ?
Mẹ ơi!
Phượng Niên.
Kẻ qua thiên môn
có thể ngự trị chúng sinh.
Nhưng ta cứ không phục đấy.
Không phục thiên đạo có thể quyết định đời người.
Không phục vận mệnh không thể chống lại.
Không phục người không thể thắng trời.
Không phục thiên nhân chính là thần tiên.
Ta có kiếm trong tay,
chém mở thiên môn.
Cho dù thần ma cổ kim đều hạ phàm,
Lý Thuần Canh ta cũng sẽ một kiếm chém hết.
Chém đứt mệnh trời,
chém đứt gông xiềng,
với một tinh thần không khuất phục,
ta có thể chém hết mọi vướng mắc băn khoăn,
chém đi nỗi sợ hãi ám ảnh trong lòng,
Thiên đạo chết tiệt!
Ta có lưỡi đao
có thể chém rồng.
Ta có lưỡi đao
có thể chém thiên nhân.
Mẹ.
Là mơ sao?
Không ngờ chứ gì?
Này,
còn không gọi người cứu ngươi đi.
Cô bị thương kìa.
Đánh nhau với người ta ở vách núi,
chuyện nhỏ thôi.
Trên vách núi
đông người lắm à?
Đông lắm,
đều đến để giết ngươi đấy.
Ngươi được nhiều người tranh giành lắm đó.
Kẻ làm cô bị thương đâu?
Xuống rồi.
Phiền nhất là gặp phải đồ điên.
Mong những gì tiền bối Triệu Hoàng Sào nói đều là thật.
Trời sáng rồi,
uổng công đánh cả tối.
Đi thôi,
đi ăn sáng.
Ngươi còn không gọi người đến cứu
là ta giết ngươi thật đấy.
Mặt trời sắp mọc rồi.
Chờ thêm lát nữa
sẽ đẹp lắm đấy.
Hay là chúng ta cùng thưởng thức cảnh đẹp
rồi liều mạng sau.
Được thôi.
Đúng là rất đẹp.
Sao ngươi lại khóc?
Ta mơ thấy mẹ ta.
Bà ấy
đẹp lắm nhỉ?
Ngươi đẹp trai như thế,
chắc chắn mẹ ngươi cũng rất đẹp.
Bao năm qua,
thực ra ta chưa từng tin
rằng bà ấy đã ra đi.
Ta luôn nghĩ
bà ấy sống trong tim ta.
Thực ra ta đang tự lừa dối bản thân mình thôi.
Sao lại nói như thế?
Bà ấy tạm biệt ta trong giấc mơ rồi.
Bà ấy đi rồi.
Đi từ lâu rồi.
Chỉ là đến hiện tại
ta mới thừa nhận điều này.
Trong giấc mơ
ngươi đã tạm biệt bà ấy chưa?
Không kịp.
Phong cảnh hôm nay rất đẹp.
Nể tình đang ngắm phong cảnh đẹp,
ta không giết ngươi nữa.
Tại sao cô nhất định phải giết ta?
Ta không tin cô vì ngàn lượng vàng.
Tạm biệt.
Vẫn kịp đó.
Cô nói gì?
Nói tạm biệt đó.
Chỉ cần ngươi nói ra,
người muốn nghe nhất định sẽ nghe thấy thôi.
Mẹ.
Đi bình an nhé!
Con rồng ngươi nhìn thấy trong giấc mơ
trông như thế này à?
Chỉ bằng vài đường hoa văn,
một bức tranh
là có thể khiến người ta bước vào mộng sao?
Chỉ có tác dụng với ngươi.
Người chuẩn bị những thứ này
chắc là rất hiểu về ngươi.
Công pháp này
chỉ để thế tử mơ thấy ác mộng thôi sao?
Nó mượn cảnh mộng để phá hủy
lá chắn và chỗ dựa
quan trọng nhất trong lòng một người.
Mẹ ngươi chắc là người quan trọng nhất trong lòng ngươi nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.